sự thất bại của mình. Anh nói, anh sợ, vì sự mềm yếu của cô mà phát điên, cô đưa mắt nhìn sự bất an trong anh, Mẫn Nhu chủ động gật đầu, nụ hôn đầy tình cảm của anh bị cô cắn nát môi.
Đêm đó, Lục Thiếu Phàm mất đi sự dịu dàng trước sau như một, anh bá đạo đoạt lấy cô, giống như con dã thú không biết thỏa mãn, lần thứ nhất rồi lại lần nữa chiếm lấy cô, khiến cô không thể coi thường sự hiện hữu của anh
Trong lúc cô ý loạn tình mê, hai mắt mơ màng, môi của anh chạm nhẹ vào cái trán ướt đẫm mồ hôi của cô, giọng nói gợi cảm chết người chưa rũ bỏ tình dục, đôi mắt đen nhu tình yêu đến say đắm nhìn người con gái trong lòng vì kiệt sức mà ngủ say
“Anh yêu em!”
Chương 23
Mẫn Nhu tự nhiên mở mắt ra, cả cơ thể mệt mỏi đau nhức, dưới chăn, bàn tay nhỏ khẽ để sang bên cạnh nhưng chỉ tiếp xúc với không khí lạnh lẽo.
Từ từ ngồi dậy, Mẫn Nhu sửa sửa mái tóc quăn, sau đó sắp xếp chăn nệm chỉnh tề, bên trong không khí dường như còn lưu lại hơi thở của Lục Thiếu Phàm, cô thở dài, khóe miệng nở nụ cười.
Khi cô rửa mặc bận đồ xong liền đi xuống lầu, trên bàn cơm chỉ còn có bà Lục, cử chỉ tao nhã uống sữa, thấy Mẫn Nhu đi tới liền gật đầu: “Ngồi xuống đi, uống chút canh bổ sung sức khỏe”
“Dạ, cảm ơn mẹ”
Mẫn Nhu ngồi xuống, dì Mai từ trong bếp mang chén canh đặt đến trước mặt, mùi hương thơm ngào ngạt khiến Mẫn Nhu tò mò cầm lấy thìa, múc một muỗng nếm thử hương vị.
“Nếu thích thì uống nhiều một tí, là xương bò sáng nay mẹ dặn dì Mai ra chợ mua cho con.”
Mẫn Nhu múc muỗng canh cho vào miệng, nhìn luồng khói nóng từ bát canh bốc lên không thể nào uống muỗng thứ hai.
“Phụ nữ chúng ta phải có con thì mới có thể giữ được tình cảm của đàn ông”
Bà Lục nói bang quơ, nhưng hàm ý trong Mẫn Nhu dĩ nhiên hiểu, ngẩng đầu, nhìn bà Lục cười.
“Con biết thưa mẹ”
Dưới ánh mắt kì vọng của bà Lục, Mẫn Nhu cố gắng uống xanh chén canh thịt bò, thấy bà Lục tỏ vẻ hài lòng rồi đứng dậy chuẩn bị đi làm, Mẫn Nhu hít sâu, muốn đè nén cảm giác khó chịu trong bụng.
“Con nếu đã gả vào Lục gia, người làm mẹ này cũng sẽ đứng về phía con”
Bà Lục tay cầm túi xách, trước khi đi còn cố gắng mang đến cho cô niềm tin vào hôn nhân, Mẫn Nhu cười tươi một cách kiên định: “Mẹ, mẹ yên tâm con sẽ không vì người ngoài mà từ bỏ Lục Thiếu Phàm”
“Nếu đã nói là người ngoài vậy thì đừng để trong lòng”
Bên ngoài tiếng động cơ xe khởi động, bà Lục vội vàng nói với Mẫn Nhu rồi tao nhã đi ra ngoài.
Bắt đầu từ tối qua, bà Lục vẫn luôn đứng về phía cô, đối với thái độ của Mục Lâm Thu cũng thêm phần khách sáo, không hề thân thiết. Nếu Mục Lâm Thu trước đây từng là người yêu của Lục Thiếu Phàm, vậy những hành động của bà Lục đã chứng tỏ bà không tán thành để Mục Lâm Thu chen chân vào cuộc hôn nhân của cô Lục Thiếu Phàm.
Nhớ tới lúc trước, Bà Lục là một vị phu nhân nghiêm khắc, bây giờ Mẫn Nhu hoàn toàn phủ định cái nhìn này, bà là người hiểu lí lẽ, một khi đã chấp nhận ai sẽ bảo vệ người đó, đối với Mẫn Nhu cũng như thế.
Di động ở trên bàn phát ra chấn động nhỏ, Mẫn Nhu nhìn màn hình là Chân Ni gọi.
“Nhu, mình vừa nhận được điện thoại, Ông Piaget muốn gặp cậu”
Giọng nói đầy kích động của Chân Ni tiến thẳng vào màng tai, bàn tay cầm di động khẽ căng cứng, trên gương mặt bình thản của Mẫn Nhu xuất hiện sự dao động,
“ông ấy không phải đang ở Thụy Sĩ sao?”
“Vừa rồi trợ lý của ông ấy gọi đến công ty, bảo chúng ta đến khách sạn Lôi Địch gặp ông ấy, oa, Ông Piaget là ông hoàng CEO, cậu sẽ làm người phát ngôn của họ ở thị trường trung quốc, chính vì thế hôm nay cậu cố gắng làm cho tốt”
Mẫn Nhu hé miệng cười, không để tâm đến sự hưng phận và kích động của Chân Ni, ánh mắt nhìn xuyên qua rèm cửa quan sát ánh mặt trời ngoài cửa sổ, đôi mắt nhu hòa bị cắt nát thành từng mảnh vụn từ từ chìm vào sâu trong im lặng.
“Chân Ni, cậu tới Lục gia đón mình đi!”
Đứng trước cửa, Chân Ni sợ đầu sợ đuôi như bảo mẫu đứng cánh cửa xe, khi thấy bóng Mẫn Nhu ở xa, tính bước tới đón thì nhìn cảnh vệ liền im bặt dừng lại, ngại ngùng vẫy tay với Mẫn Nhu.
“Sao lại mặc như thế”- Chân Ni đánh giá Mẫn Nhu, trong lòng kinh ngạc nhưng cũng tức giận. “Tốt xấu gì người ta cũng là nhân vật lớn, cậu mặc như thế có phải rất không tôn trọng ông ấy không?”
Mẫn Nhu miễn cưỡng cười nhìn Chân Ni nhíu mày, không phản bác gì cả bước vào xe: “Ông Piaget khi nào thì tới?”
Chân Ni thuận tay khép cửa xe, lấy laptop ra, đem tư liệu tìm được để trước mặt Mẫn Nhu.
“Theo cách nói của trợ lý ông ấy thì ông ấy vừa về tối qua, lần này đến Thành phố A là để giải quyết vấn đề kinh doanh ở thành phố A, mặc khác, hình như muốn cậu chụp quảng cáo cho quý này”
Lông mày Chân Ni bỗng nhiên trở nên lo lắng, đôi mắt quét sang Mẫn Nhu đang an tĩnh ngồi một bên: “Nhu, lần đầu tiên gặp ông Piaget, chúng ta cũng nên đi mua một bộ quần áo đàng hoàng”
Thấy Chân Ni ra hiệu cho tài xế quay đầu xe, Mẫn Nhu vội vàng lên tiếng ngăn cản: “Ông Piaget không phải là người nhìn bề ngoài đánh giá ai đó, không cần phô trương, nếu không sẽ phản tác dụng.”
“Cậu làm sao mà biết thế?”
Chân Ni nghi ngờ quan sát kĩ Mẫn Nhu, gương mặt nhỏ t