ự chế giễu ngầm khiến cô giận quá mà cười, khóe miệng cười cợt, chỉ nhìn lướt quay Kỷ Mạch Hằng, cằm dưới nâng lên, nghênh đón ánh mắt mỉa mai của Mẫn Tiệp.
“Cho dù tôi với người đàn ông đi sau chị tình chưa dứt thì sao, bằng thủ đoạn của chị, ba năm sau có thể không cần tốn sức mà đem anh ta từ tay tôi đoạt lấy chẳng lẽ, chị cho rằng một người con gái chưa từng được anh ta để vào mắt lại có thể cướp anh ta từ tay chị sao?”
Mẫn Nhu không để ý đến một luồng hàn khí bao lấy mình, cô trút đi cơn giận tích tụ bấy lâu, tất cả đều do người con gái trước mặt ban ân
Sắc mặt Mẫn Tiệp không ngừng trắng xanh, gương mặt như nắng của Mẫn Nhu lộ ra nụ cười chế giễu, Kỷ Mạch Hằng thì sao, một khi anh ta không còn trở thành nhược điểm trí mạng của cô thì họ nghĩ còn có thể tổn thương cô sao?
“Cô nói vậy là chỉ trích tôi phá vỡ hạnh phúc của hai người sao?”
Gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Mẫn Tiệp đầy vẻ không dám tin, đôi mắt đen xinh đẹp long lanh yếu ớt giống như bị ủy khuất.
Nhìn đôi bàn tay to ôm lấy gương mặt lê hoa vũ đái của Mẫn Tiệp vào lòng, Mẫn Nhu tự giễu cợt nhướng mày: “Chị không phá hủy hạnh phúc của chúng tôi, vì ba năm qua chúng tôi chưa từng có cái gọi là hạnh phúc”
Hai mắt Mẫn Nhu cay đắng nghênh đón đôi mắt gợn sóng của Kỷ Mạch Hằng, không còn như trước đây đầy lo lắng suy tính, khi đã bước đi thì sẽ không quay lại nhìn.
Bởi vì quá yêu nên lúc nhớ lại cũng mang theo sự coi thường.
Mẫn Nhu lãnh cảm nhìn Mẫn Tiệp nói: “Những gì Lục Thiếu Phàm cho tôi, suốt ba năm, dù chỉ một phần ngàn Kỷ Mạch Hằng cũng không thể cho được, chị nghĩ tôi có thể quay lại sao?”
Không để ý đến vẻ sững sờ trên mặt Mẫn Tiệp, Mẫn Nhu hờ hững xoay người tựa như không thấy Kỷ Mạch Hằng, không hề lưu luyến kiên quyết rời đi.
Giữa hai người chỉ có nỗi hận, vĩnh viễn không cần nói lời tạm biệt, gặp nhau một lần chỉ càng làm tăng thêm sự ghét vỏ. Bóng lưng Mẫn Nhu quật cường đầy tự tin, đầu đường vắng lặng không còn phủ lên một bầu không khí cô đơn.
Rời Kỷ Mạch Hằng, cô cũng đau đớn, cũng từng tuyệt vọng, cũng từng phí hoài bản thân, nhưng những nỗi đau đớn đến không muốn sống nữa lại vì một người đàn ông tuyệt vời mà lắng dịu xuống, cũng từ đó cuộc đời cô lại nở hoa.
Khi Lục Thiếu Phàm quay về Lục gia thì bị tiếng cười trẻ con vui vẻ hấp dẫn, đuôi lông mày nhướng lên, gương mặt anh tuấn nở nụ cười, để cặp lên ghế sô pha đi về phòng bếp.
“Mẹ, muốn làm thỏ con như thế nào? Đậu Đậu muốn nặn hình a!”
Ánh nắng chiều còn sót lại chiếu vào bếp, sàn nhà bóng loáng phản xạ hai dáng người một lớn một nhỏ hòa vào nhau thật ấm áp.
Lục Thiếu Phàm khẽ cong môi, ánh mắt ôn nhu nhìn bóng người nhỏ nhắn đứng trên ghế đẩu, sau đó dáng người thanh mãnh cao gầy đứng trước kệ tụ. Anh rãnh rỗi tựa vào khung cửa, im lặng quan sát cô.
“Mẹ xem, oa, Đậu Đậu lợi hại hơn cả mẹ, làm được cái đầu heo này”
Giọng nói khen ngợi dịu dàng của người con gái bao hàm niềm yêu thương phát ra từ nội tâm, bàn tay nhỏ để lên cái đầu nắm của đứa nhỏ, dáng người nhỏ nhắn hơi cúi xuống, nhìn bàn tay bụ bẫm đang nhào bột mì, khóe môi nở nụ cười khích lệ.
Đôi môi đỏ của Đậu Đậu đang cười toe toét bỗng nhiên khép chặt, hai mắt từ từ phủ màn sương, đem cục bột giơ cao, bất mãn nói: “Đậu Đậu muốn làm thỏ con, không phải đầu heo”
Cô gái xinh đẹp lại dịu giọng dỗ dành: “Là mắt mẹ không tốt nhìn lầm rồi, con thỏ của Đậu Đậu làm rất đẹp”
Trái tim Lục Thiếu Phàm run lên, rút tay khỏi túi quần, đem bộ tây trang cởi ra để lên ghế dựa, ngón tay thon dài mở nút áo sơ mi kéo ống tay áo lên.
“Em đang làm gì vậy?”
Giọng nam quanh quẩn bên tai, Mẫn Nhu hơi chút quay đầu lại liền thấy Lục Thiếu Phàm đang cuốn ống tay áo. Đứng bên kia Đậu Đậu là gương mặt tuấn nhã, vẻ dịu dàng yêu thương mà Mẫn Nhu đã quen, nó dành cho cô và Đậu Đậu.
“Ba ba, Đậu Đậu và mẹ làm bánh bao động vật a!”
Lục Thiếu Phàm bước tới Mẫn Nhu hơi có vẻ ngượng ngùng, cúi đầu hai mắt Đậu Đậu hướng về anh làm nũng, gương mặt mịn màn nhỏ nhắn mong chờ.
“Phải, Đậu Đậu của cha rất giỏi, nếu có thể nặn được một đứa em trai thì càng giỏi”
Đậu Đậu vừa nghe Lục Thiếu Phàm đề nghị, hai mắt lóe sáng như sao, cơ thể nhỏ quay sang Mẫn Nhu, hưng phấn nói: “Mẹ, Đậu Đậu muốn nặn em trai”
Mẫn Nhu liếc mắt nhìn sang thấy Lục Thiếu Phàm đang đùa giỡn với bột mì, anh đầu nhìn cô, gương mặt tuấn tú nở nụ cười thản nhiên, ôn văn nhĩ nhàng, dịu dàng lễ độ, hồn nhiên như không biết mình vừa nói gì.
Gương mặt Mẫn Nhu như bị thiêu, bối rối ho khan. Khom lưng lau đi bột trên mặt Đậu Đậu, dịu dàng nói: “Cha gạt con đó Đậu Đậu, em trai không thể nặn là ra được”
“Ai nói Đậu Đậu không thể nặn ra nào?”- Lúc Đậu Đậu cúi đầu thất vọng thì giọng nói bình thản lại vang lên trong bếp, giọng nam thanh nhuận đầy sức hấp dẫn mang theo vẻ tự tin tuyệt đối khiến người ta bội phục.
“Đậu Đậu đi qua chỗ bà nội đi, để ba và mẹ ở đây giúp Đậu Đậu nặn, nặn đẹp rồi sẽ cho Đậu Đậu được không?”
Lục Thiếu Phàm năng nổ dụ dỗ Đậu Đậu, người bạn nhỏ hoàn toàn tin tưởng liền quay đầu bỏ chạy, hai chân đặt xuống khỏi khế, chạy ra ngoài, không quên quay lại
