Old school Easter eggs.
Long phượng tình trường

Long phượng tình trường

Tác giả: Lam Ngả Thảo

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328653

Bình chọn: 9.00/10/865 lượt.

đếnU Minh giới thăm bạn, cùng Nhân Thánh Đại Đế chơi cờ bên bờ sông Vong Xuyên, người ngồi cùng đúng là Lăng Xương, vị nhị ca kia của hắn.

Trước mặt hắn, là chồng công văn như núi, vĩnh viễn có xem cũng xem không hết.

Rốt cuộc ai mới là người bị phạt xuống A Tỳ Đại Thành chịu hình đây, ngay chính hắn cũng hiểu rõ tình hình đảo lộn này.

Lăng Xương đã thoát khỏi biển khổ, giờ phút này đang hái hoa bỉ ngạn đỏ tươi chơi đùa với tiểu cô nương vừa mới hóa thành hình người. Tiểu cô nương kia mặc áo choàng nhỏ màu đỏ như lửa, trên đầu dùng dải lụa hồng buộc thành hai bím, gương mặt nhỏ tròn tròn, đôi đồng tử linh động, trong mắt tràn đầy cảnh giác, tuy rằng liếc nhìn chằm chằm đóa hoa bỉ ngạn đỏ như máu trong tay hắn, nhưng thân hình nhỏ theo bước chân bước tới của hắn mà lùi về phía sau hai bước, cắn chặt môi, sau một lúc lâu mới tỏ vẻ mạnh mẽ quát: “Đứng lại! Ngươi là ai?”

Nam tử có gương mặt xinh đẹp, vẻ mặt an nhàn khóe môi âm thần co rút, thật không thể hiểu con gái của tiểu ngốc điểu từ nhỏ sinh trong hủ mật, vì sao vẫn có dáng vẻ cảnh giác như con thú nhỏ trong núi thế? Con bé có vài phần giống mẫu thân của mình, người bên ngoài đối tốt với con bé, con bé cứ cân nhắc mãi, nhưng vẫn không dám nhận, dù sao cũng khiến cho lòng người cảm thấy thất bại, nhưng hiện giờ, tất cả đều hóa thành nụ cười nhạt, tựa như mây mỏng gió nhẹ.

Đợi đến khi hắn tốn hết nửa canh giờ trấn an tiểu cô nương này, tỏ vẻ hắn không hề có mục đích bất lương, sau khi có ý đồ hối lộ mới khiến cho tiểu cô nương mới năm trăm tuổi này ôm một bó hoa to giả vờ dáng vẻ ông cụ non kiễng mũi chân thử vỗ vai hắn, kết quả có chút ảm đạm khi phát hiện ra chiều cao của mình không đủ, dùng cằm ám chỉ Tu La Vương tiền nhiệm đang cùng Nhân Thánh Đại Đế chơi cờ cách đó không xa đang thua thê thảm đến độ phải vò đầu bứt tai, thở dài nói: “Thúc thúc người không cần ngạc nhiên, ông ngoại thích dẫn theo ta đi chung quanh, phụ thân lại luyến tiếc, muốn ta luôn ở bên cạnh phụ thân, cho nên mỗi lần nhận được lễ vật của phụ thân và ông ngoại đều phải hỏi rõ ràng có điều kiện gì, Diên nhi cũng không thể tùy tùy tiện tiện đồng ý yêu cầu của nam tử.”

Nhiếp Phần lén liếc nhìn cháu gái bảo bối một chút, nghi hoặc nói: “Lăng Xương tiểu tử này ở U Minh giới cũng mấy ngàn năm rồi, sao ta thấy hiện giờ càng ngày càng thanh tĩnh không có chí tiến thủ? Hắn sẽ không âm thầm tính toán gì chứ?”

Nhân Thánh Đại Đế nhặt lên một quân cờ “Ba” một tiếng phá hủy đường lui của Nhiếp Phần, chậm rãi trả lời: “Tiểu tử này nói sinh tử luân hồi, đây là điểm cuối, hắn đã dừng lại tại điểm cuối cùng.”

Dù sao thần tiên cũng không nhập luân hồi, chỉ cần tiểu tử này không phải chờ con gái nhà mình thì hắn muốn dừng đâu cũng được, dừng bao lâu cũng thế, chẳng có can hệ gì đến ông. Nhiếp Phần thở dài nhẹ nhõm một hơi, sau đó mới chậm chạp phát hiện bàn cờ này mình thua rồi.

Con gái của ông, từ sau khi sinh hạ tiểu bảo bối Dự Diên đã bị ông đẩy lên ngai vàng Tu La Vương, còn mình dẫn theo cháu gái nhỏ đi dạo chơi khắp nơi. Nhạc Kha mong ngóng con gái chào đời hết năm trăm năm, lúc bé sinh ra đời còn chưa ôm đủ thì đã bị nhạc phụ đại nhân nhanh chóng mang đi. Lần này vợ cũng không bị cướp đi nữa, nhưng vợ ngồi trên ngai vàng Tu La Vương ba ngày thì đã giả bộ bệnh hết hai ngày để lười biếng, chưa tới nửa tháng, hắn – vị phụ chính vương phu này vô hình chung đã tiếp nhận chính vụ của thành Tu La, mỗi ngày đều bận rộn điên cuồng.

Dự Diên, đứa con gái bảo bối của hắn, giờ phút này đang mở to hai mắt nhìn thúc thúc trước mặt, ngạc nhiên nói: “Thúc thúc, thì ra thúc biết mẹ của con ư?”

Lăng Xương gật gật đầu, cười nói: “Mẹ của con năm đó rất là cần mẫn…”Cả ngày kéo chổi, cho dù chưa từng làm được bao nhiêu, ít nhất liếc nhìn cũng ra dáng rất chi là chăm chỉ?

Nào ngờ Dự Diên lại lộ ra vẻ mặt khinh thường, đánh giá hắn từ trên xuống dưới một hồi: “Thúc thúc, thúc đừng gạt con nữa. Mẹ con siêng năng cần mẫn? Cả thành Tu La đều biết mẫu thân lười đến mức nhân thần đều căm phẫn, tuy rằng làm Tu La Vương, suốt một năm ngay cả Thất Diệp Đường cũng chưa từng bước đến nửa bước, cả ngày trừ ăn ra thì ngủ, may mà có phụ thân giúp người, mỗi ngày bận rộn không ngừng… phụ thân của con cũng quá đáng thương . . . . . .”

Cô bé nhỏ phiền muộn thở dài.

Vương Phu Nhạc Kha mỗi ngày bận rộn đến đầu óc choáng váng, thường ngày còn phải đối phó với những chiến thư do nam nhi tộc Tu La gửi cho tân Tu La Vương, sau khi gặp những thống lĩnh trẻ tuổi hạ thủ không nương tình như Ma Lạc Hùng Lực thay phiên nhau khiêu chiến, mỗi ngày khi phê xong công văn, cước bộ nhẹ nhàng hướng về phía Minh Sắt Điện, xa xa nhìn thấy tiểu ngốc điểu đang ngủ trên tấm thảm dày trải dưới bóng cây, không chút phòng bị nằm phơi mình dưới ánh mặt trời, ánh nắng xuyên qua kẽ lá tạo thành những cái bóng lốm đốm in trên mặt nàng, không gian yên tĩnh ấm áp hiện tại khó mà có thể hình dung hết, giống như thoát khỏi giấc mộng đã tan vỡ mấy vạn năm trước,cô gái ấy từ nhỏ chân nam đá chân chiêu mà lớn lên, vùng vẫy trong đao phong kiếm kích và những