ên khơi dậy phản kháng kịch liệt của nàng, nhất quyết kháng cự hôn nhân như đinh đóng cột.
Cũng chưa từng nể mặt thái tử Thiên tộc, rốt cục trơ mắt nhìn ý trung nhân vỗ cánh bay cao, tung tích khó tìm.
Khi đó hắn cũng không thể đoán được mọi chuyện sau này, kinh ngạc nhất là lúc tiểu ngốc điểu lao ra khỏi Trấn Tiên Tháp cất giọng ca vàng: thì ra, tiếng ca của ngốc điểu này tuyệt không hề thua kém Hồng Ngạc.
Trải qua năm tháng khó khăn, cuối cùng hắn cũng có cơ hội gặp được Hồng Ngạc của hắn.
Khi đó, Giao Vương đã bị diệt, Thiên tộc động binh đối với Giao tộc đã không phải lần đầu tiên, nhưng là lần cuối cùng.
Tuy nói U Minh Kỵ Binh bị Tu La Vương tiêu diệt, nhưng chuyện tìm kiếm tàn binh Giao tộc vẫn chưa hề dừng lại. Hắn cùng với nhị ca dẫn theo chúng thiên binh thiên tướng truy kích tới thành San Hô, phố xá tĩnh lặng, không còn là thành thị náo nhiệt mà nhiều năm trước kia cô gái ấy đã từng dẫn hắn đi qua.
Lòng hắn không yên đi về phía hoàng cung, vừa cầu nguyện đừng gặp Hồng Ngạc, vừa trông ngóng có thể nhìn lại khuôn mặt của nàng lần sau cùng. Dáng vẻ lo lắng tâm trạng gấp gáp, vận mệnh đưa đẩy, đến nụ cười còn sót lại của hắn cũng vỡ tan.
Tuy rằng hoàng cung Giao tộc sớm đã vắng vẻ, nhưng trên đài tế thần của Giao tộc có một cô gái tóc bạc mắt lam yên lặng ngồi đấy. Cô gái kia đau buồn vô cùng, khi thấy rất nhiều thiên binh thiên tướng tiến đến, cũng chưa từng kinh sợ chạy trốn, nàng chỉ thản nhiên cúi đầu, cùng Đồng Sa đang từng bước đi đến đưa mắt nhìn nhau, thản nhiên nở nụ cười, nhẹ nhàng như thể hoàn cảnh trước mắt không phải là tình cảnh nước mất nhà tan, dịu dàng nói: “Thì ra là chàng. . . . . .”
Thì ra là chàng, dẫn binh giết phụ vương của ta, diệt tộc của ta, nay lại muốn huyết tẩy thành Giao tộc của ta?
Đồng Sa đứng yên tại chỗ, bỗng nhiên trong lúc đó mất hết sức lực, bất động không hề tiến lên nửa bước. Hắn rất muốn biện bạch một câu: không phải ta.
Không phải ta dẫn người tới! Là nhị ca của ta mang binh đến, là phụ đế của ta ban ý chỉ…
Nhưng môi hắn vừa động hai cái, lại không có âm thanh phát ra, không thể nói ra một chữ.
Hồng Ngạc cúi đầu hít một tiếng: “Ta chờ chàng rất lâu rồi… Lâu đến mức ta cứ nghĩ chàng sẽ không quay lại…”Giống như một nữ tử e ấp cúi đầu oán giận tình lang quên ước hẹn, mang theo chút hờn dỗi và oán trách, mỗi một lời đủ để khiến cho tình lang trì độn kia xấu hổ đến độ hận không thể nghĩ hết biện pháp để bồi thường cho những uất ức mà nàng phải chịu.
Thật sự là tình lang ư?!
Chính là, lúc chàng đến lại cầm trong tay kiếm sắc, còn dẫn theo một đám hung đồ lăm lăm kiếm bén trong tay. . . . . .
Nàng nhẹ nhàng vẫy tay với hắn: “Chàng lên đây đi… Ta vẫn muốn dẫn chàng đến đài tế thần…”
Đài tế thần của Giao tộc sẽ phù hộ cho đôi nam nữ có tình trọn đời không chia lìa, có thể cùng đi đến đài tế thần đều là những cặp vợ chồng sắp thành hôn.
Dường như không hề suy nghĩ, hắn đã nhảy lên, thả người trên đài tế thần.
Đôi môi anh đào của cô gái vẫn đỏ tươi như trước, mùi hương trên người vẫn như cũ, nhẹ đến gần, hơi thở như lan: “Ta cứ nghĩ chàng sẽ không đến…”Đôi tay nhỏ bé lạnh lẽo nắm chặt lấy bàn tay cầm kiếm của hắn, kéo về phía trước đâm một nhát… Hắn nghe được tiếng da thịt bị cắt, âm thanh vốn rất nhỏ, nhưng vào tai lại giống như tiếng sấm.
Hắn mờ mịt cúi đầu, như thể vẫn chưa hiểu được chuyện gì đã xảy ra. Váy dài làm từ giao tiêu sa màu trắng nhanh chóng bị máu tươi nhiễm đỏ, cô gái ghé vào bên tai hắn nói câu sau cùng: “Phụ vương của ta, vẫn không biết vì sao điển tịch bị mất trộm… Ta thật sự hối hận…
Chương 118: Hậu Ký 3
Hối hận vì quen biết hắn?
Hối hận dẫn hắn đi tới thành San Hô mà người ngoài khó tìm thấy?
Nàng bị sự áy náy trong lòng và đoạn tình kia giết chết. Lúc tất cả những người còn sống sót trong tộc trốn vào mật thất thì nàng lại thừa dịp loạn lạc mà trốn ra, cố ý phải đợi người kia. . . . . .
Nàng đến chết cũng không dám tin, người có mối thù giết cha diệt tộc với nàng chính là người thiếu niên mà nàng từng yêu say đắm, đau khổ chờ đợi.
Hồng Ngạc của hắn, cuối cùng đã hóa thành bọt nước, tan biến trên mặt biển.
Nhưng hắn không thể quên, ngày đó lúc đi đến thành San Hô tiêu diệt tàn dư của Giao tộc, nhị ca từng hạ lệnh: “Tam đệ, đệ từng đi đến thành San Hô, lần này do đệ dẫn đường?”
Nhị ca, người từng nói với hắn câu ấy, không thể tha thứ được, hạ chỉ cấm y không được bước vào Thiên giới nửa bước, không bằng nói là hắn không thể tha thứ cho chính mình. Trên đời này còn có một loại cảm xúc gọi là giận chó đánh mèo. Nhưng người ấy vui vẻ chịu đựng, cũng chưa từng có lời oán giận nào. Một khắc kia khi tự do bước khỏi A Tỳ Đại Thành, mấy ngàn năm sau cũng chưa từng rời khỏi U Minh giới.
Hắn đứng trên đám mây cao cao, phóng tầm mắt nhìn khắp thiên hạ, lục giới ai cũng tôn kính hắn, lẽ ra nên vui sướng, nhưng mà chỉ có bản thân hắn biết, trở lại Cần Đức Điện, ngồi trên ngai vàng Thiên Đế, nội tâm của hắn có bao nhiêu hoảng loạn, có bao nhiêu trống trải.
Có tiểu tiên quan báo lại, mấy ngày gần đây Tu La Vương và cháu gái Dự Diên