Ring ring
Lau súng cướp cò

Lau súng cướp cò

Tác giả: Tâm Thường

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214825

Bình chọn: 7.00/10/1482 lượt.

tay kia đã nhuộm không ít máu. Máu đỏ tươi cùng da thịt trắng nõn của cô tạo thành đối lập mãnh liệt, Thi Dạ Triêu cởi vải ra xem xét vết thương.

“Đạn đi xuyên qua.”

Anh xoay người đi tìm khăn lông sạch sẽ, Từ Ngao từ máy truyền tin gọi tới, không thấy cô đáp lại hiển nhiên có chút nóng nảy. Cố Lạc lập tức đè ép âm thanh nhân cơ hội trả lời, “Từ Ngao, tôi không sao.”

“Cô ở đâu? Để phái người đi đón cô.”

Cô liếc cửa, chú ý nghe tiếng bước chân ở bên ngoài.”Trước không cần đến, tôi. . . . . . Đang ở cùng với Thi Dạ Triêu.”

“. . . . . .”

“Anh ta giúp tôi thoát khỏi mấy người kia.”

“Tình trạng thương thế của cô thế nào?”

“Không có gì đáng ngại, anh ta sẽ xử lý giúp tôi, không cần lo lắng.”

Từ Ngao ở bên kia hình như suy nghĩ một chút, “Như vậy cũng tốt, đúng giờ giữ vững liên lạc, coi chừng bản thân mình một chút.”

Cố Lạc lấy xuống máy truyền tin cùng súng lục thả ở bên người, vén quần áo lên liếc nhìn vết thương, suy nghĩ nơi này nhất định không có thuốc tê. Quả nhiên Thi Dạ Triêu trở về câu nói đầu tiên là: “Để ngừa ngộ nhỡ, cần xem có mảnh vụn lưu lại ở bên trong hay không, nhưng là không có thuốc tê.”

Đón đầu Cố Lạc, Thi Dạ Triêu lại nói: “Em nguyện ý anh có thể trước đánh em bất tỉnh.”

“Không cần.” Cô cần ở vào thời điểm này giữ vững tỉnh táo.”Anh trực tiếp làm là được rồi.”

Thi Dạ Triêu nhìn Cố Lạc một cái, cầm cây kéo cắt bỏ đai an toàn lễ phục của cô, rửa một chút vết máu ở vết thương.”Em và Tác Nhĩ quan hệ thế nào?”

“Không quan hệ.”

“Không quan hệ? Sẽ cùng hắn cùng nhau tham dự hôn lễ thái tử?”

“Có quan hệ hắn sẽ bỏ rơi tôi?” Cố Lạc nói xong mặt không đỏ tim không đập, cũng không biết Thi Dạ Triêu sẽ không tin tưởng.

Anh cố gắng dùng nói chuyện phiếm dời đi lực chú ý của cô.”Người như vậy, tận lực tránh tiếp xúc, phụ nữ chơi qua so với đàn ông em đã gặp còn nhiều hơn.”

Anh nghiêm trang nói xong, Cố Lạc bất chợt liền cười.”Lời như thế từ trong miệng anh nói ra cảm giác thật kỳ quái, chẳng lẽ anh là chính nhân quân tử?”

“. . . . . .” Thi Dạ Triêu thật đúng là không thể phản bác, xoắn khăn lông đưa tới bên môi cô.”Cắn.”

“Không cần, tôi có thể nhịn được không kêu.”

Thi Dạ Triêu nắm được cằm của cô, ép buộc cô hé miệng sau đó đem khăn lông nhét vào, lời nói mang hai nghĩa: “Em không nhịn được, coi như chờ chút nữa động tác của anh dịu dàng hơn em cũng không chịu nổi.”

Cố Lạc dĩ nhiên nghe được, lườm anh một cái, giữ lại tinh lực còn sót lại ứng phó hành hạ sau đó. Mới vừa rồi tình thế nguy cấp cô không để ý tới vết thương, hiện tại nguy cơ giải trừ, tất cả cảm giác đau tăng gấp bội hướng cô đánh tới.

Thi Dạ Triêu sử dụng công cụ tạo ra một lỗ nhỏ chỗ cô bị tử đạn ghim xuyên qua, đem đèn bàn vặn đến ánh sáng mạnh nhất, cái nhíp đưa vào trong bắt đầu tìm kiếm mảnh vụn đạn. Thân thể Cố Lạc lập tức căng thẳng, mỗi một động tác của anh, cô cảm nhận được đau nhức đều là không thể hình dung.

Cố Lạc trên người không ngừng đổ mồ hôi lạnh, thân thể đều bởi vì đau đớn mà run rẩy, Thi Dạ Triêu thì làm như không thấy, giống như cô sẽ không đau vậy, đổi lại phương hướng góc độ bất đồng ở trong vết thương khoét. Chờ anh rốt cuộc lấy ra hai miếng mảnh vụn nhỏ thì Cố Lạc đã đau đến nỗi ngay cả run rẩy cũng không được rồi.

Dùng tốc độ nhanh nhất xử lý tốt vết thương, Thi Dạ Triêu lần nữa ngẩng đầu nhìn cô, Cố Lạc đã nhắm mắt lại gần như ngất đi, nhưng là như cô từng nói, trừ từng có một tiếng rên rỉ bị đau, thật không có kêu lên.

Thi Dạ Triêu đút thuốc cho cô, nhưng điều kiện thực sự là có hạn, phải chuyển sang nơi khác tiếp nhận xử lý sau đó, vết thương một khi nhiễm trùng sẽ rất nguy hiểm.

Thi Dạ Triêu gọi cô hai tiếng, Cố Lạc không có phản ứng, anh cúi thân thể, vỗ vỗ khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.”Cái người này sao lại thoi thóp một hơi ở trên giường anh, anh chỉ hi vọng ở dưới tình huống phát sinh, em không phải bộ dạng hiện tại này.”

Mất máu quá nhiều, ý thức của cô đã bắt đầu trở nên mơ hồ, cũng không biết là cô có nghe được lời của mình hay không, chỉ thấy cánh môi của cô hình như giật giật, lỗ tai anh lại gần mới nghe rõ ràng cô đang nói cái gì.

“Tôi. . . . . . Không thể chết được.”

Anh có thể xác định, đây là một câu Cố Lạc vô ý thức nói, cô không phải nói với anh, mà là đang tự nhủ, là ám chỉ cho bản mình.

Cô toàn thân ướt đẫm, gương mặt của cô trắng bệch ẩm ướt, mắt thỉnh thoảng nhấc lên khe hở, thỉnh thoảng đóng lại, lông mày thanh tú bởi vì đau đớn khó nhịn chau thành một đoàn. Bộ dáng Cố Lạc suy yếu như vậy, Thi Dạ Triêu vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy. Anh trầm mặc, lau mồ hôi hột trên trán cô, cho dù là trước mắt loại tình huống như thế này, tiềm thức Cố Lạc đều không thể buông lỏng .

“Anh ở đây, sẽ không để cho em chết.”

. . . . . .

. . . . . .

Cô phải lập tức đi bệnh viện, nhưng bệnh viện nơi này Thi Dạ Triêu căn bản không thể đưa cô đi, sẽ vì cô rước lấy phiền toái cực lớn.

Nếu là ở Canada, hết thảy đều dễ nói, nhưng bây giờ là ở nước M, tình huống cấp bách, Thi Dạ Triêu nhắm mắt suy tư chốc lát, mở mắt lần nữa, bấm một số điện thoại.

. . . . . .

***

Chuyện đời chung quy c