một cái, Cố Lạc lắc đầu một cái bày tỏ mình cũng không lo ngại: “Trước dẫn hắn đi từ phía sau, tôi che chở.”
Tác Nhĩ nghĩ trải qua này lần nếu muốn dẫn xà xuất động bắt được người sống lưu chứng cớ làm công việc thanh lý môn hộ liền không tránh được sẽ gặp phải nguy hiểm, nhưng đồng nhất viên đạn bắn trúng vào trên người Cố Lạc, vẫn là ở trước mặt hắn. Từ Ngao mang người bảo hộ ở bên cạnh hắn, chờ xe tiếp ứng từ góc tối lái tới, mấy người động tác lưu loát lên xe nhanh chóng rời khỏi hiện trường.
Từ Ngao từ kính chiếu hậu liếc nhìn về phía sau: “Ace.”
“Hiểu, giao cho tôi.”
Nhiệm vụ của bọn họ chỉ là bảo vệ thân thể Tác Nhĩ an toàn, về phần chuyện nội bộ tổ chức bọn anh thì không phải là bọn họ muốn nhúng tay rồi, tự nhiên có người của Tác Nhĩ tự mình tới phụ trách, hắn có thể bò đến vị trí này thủ hạ của hắn tất nhiên cũng không phải phế vật.
Ace đã tìm được vị trí đối phương đánh lén, người của Tác Nhĩ vừa đi lên, Từ Ngao liền thông báo anh có thể rút lui. Ace từ trong kính ngắm tìm kiếm đường rút lui cho Cố Lạc, sau đó thu người rút lui.
Nếu như tất cả theo kế hoạch dự định, cho dù Cố Lạc trúng đạn cũng sẽ không có vấn đề quá lớn, nhưng là trên thực tế, Tác Nhĩ đánh giá thấp nhân số của đối phương phái ra, bọn họ cho là Tác Nhĩ vẫn còn ở hiện trường, có một số nhỏ người liền hướng về Cố Lạc tiến tới gần.
Từ Ngao lại rẽ trở lại đã không kịp, càng không thể nào đem sinh mệnh Tác Nhĩ mạo hiểm. Ace nhanh chóng trở lại vị trí góc độ phía trước, nhưng là những người đó bức Cố Lạc đến địa phương căn bản không ở trong tầm mắt anh, sau đó anh căn bản không giúp được gì.
Từ Ngao: “Rất nhiều người?”
Cố Lạc: “Tám.” Tiếng nói còn chưa có xong, lại phát hiện người âm thầm tới gần, liền sữa chửa: “Có lẽ là mười.”
Từ Ngao: “Bỏ rơi bọn họ, nghĩ biện pháp gặp nhau.”
Dựa theo kế hoạch, ở trên con đường đối diện kia có lưu một chiếc xe dự phòng chuyện xảy ra.
Cố Lạc che vết thương vòng qua đám người tìm được chiếc xe kia, còn không đợi mở cửa xe, sau lưng liền đưa qua một cái tay, đem cô lật lại chống đỡ ở trên thân xe. Cố Lạc lần này không có phản kháng, một là bởi vì anh vừa vặn đè lại vai phải của cô, đau đến cô không còn hơi sức; hai là cô từ phản quang trên cửa sổ xe nhìn ra người đến là ai, bỏ súng lục vào túi ở trước khi cô xoay người bị cô nhanh chóng cất xong, không cho nhìn anh thấy.
Lúc Thi Dạ Triêu giữ chặt vai của cô cảm giác đầu tiên chính là xúc cảm một trận ấm áp trên lòng bàn tay, mi tâm nhíu lại.”Đưa chìa khóa xe cho anh.”
Cố Lạc tính toán không có đưa cho anh, cũng không muốn kéo anh liên luỵ vào. Thi Dạ Triêu không thúc giục cô, ngược lại cười hỏi: “Hiện tại so sánh với những người đuổi theo em đó, chẳng lẽ anh đối với em mà nói so với bọn họ còn nguy hiểm hơn?”
. . . . . .
. . . . . .
Đáy mắt Cố Lạc có chút giãy giụa, sau đó mới giao ra chìa khóa xe. Thi Dạ Triêu nhét cô vào trong xe, Cố Lạc tựa vào chỗ ngồi phía sau, xé toang một đoạn váy quấn lên vết thương cầm máu, trên mặt đã thấm ra mồ hôi lạnh. Đối phương chuẩn bị hình như rất đầy đủ, ba chiếc xe đuổi theo phía sau bọn họ. Thi Dạ Triêu không có lái đi đường lớn, chỉ quẩn quanh mấy con đường nhỏ quanh co thì bỏ rơi bọn hắn.
Cố Lạc không nhìn thấy mấy chiếc xe theo kịp, “Anh đối với con đường này rất quen thuộc.”
Thi Dạ Triêu nhẹ nhếch khóe miệng, “Anh cho là loại thời điểm này em nên tốt với anh một chút, không sợ làm anh mất hứng xui xẻo anh xúc động ném em ra ngoài?”
“Sẽ không nghĩ tới anh có thể thật sự giúp tôi, thật sự ném tôi xuống tôi cũng không cảm thấy có nhiều kinh ngạc.”
Thi Dạ Triêu nhíu mày, “Anh ở trong lòng em ác liệt như vậy?”
“Dĩ nhiên không phải.”
Câu này cô đáp thật sảng khoái, Thi Dạ Triêu còn chưa có nói tiếp liền nghe Cố Lạc nói: “Người như anh, căn bản cũng sẽ không khiến tôi để ở trong lòng.”
Thi Dạ Triêu biết cô đang ám chỉ chuyện gì, không lên tiếng.
Cố Lạc bị anh mang tới khách sạn anh đang ở, trước khi xuống xe cởi áo khoác che lên trên người cô, vốn định đưa tay ôm cô, nhìn ra cô kháng cự, liền thu tay lại đứng ở ngoài xe, mắt lạnh nhìn cô cố làm như không có chuyện gì xảy ra.
Trên cánh tay giấu ở trong áo ngoài của anh, máu tươi bởi vì mấy động tác này từ vết thương tóe ra, hội tụ thành một dòng nhỏ theo cánh tay lượn xuống.
Cô tựa vào trên thân xe thở dốc một hơi, sắc môi trắng bệch, dị thường khó coi. Thi Dạ Triêu hoài nghi cô có thể từ nơi này kiên trì đến gian phòng hay không, nhẹ ôm ở hông của cô.”Anh ghét phiền toái, nếu như em té xỉu ở nửa đường anh tuyệt đối sẽ không nghĩ xen vào chuyện của em nữa.”
“Ai cần anh quản?” Cố Lạc trừng mắt nhìn anh, thân thể lại thuận thế nhẹ nhàng rúc vào trên người anh, xem xét thời thế, cô cũng không thể thật sự ở trước công chúng phạm sai lầm.
Trong thang máy, đã có một giọt máu theo móng tay cô rũ xuống rơi vào trên mặt đất, chờ thang máy dừng lại cửa vừa mở ra, Thi Dạ Triêu quả quyết ôm ngang cô lên đi ra ngoài, căn bản mặc kệ ánh mắt ái muội của những người đi chung thang máy.
Thi Dạ Triêu đặt cô lên trên giường, lúc vén lên áo khoác của cô cánh
