XtGem Forum catalog
Lau súng cướp cò

Lau súng cướp cò

Tác giả: Tâm Thường

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214723

Bình chọn: 9.00/10/1472 lượt.

uẹo vào một cái đường nhỏ không có nhiều người.

Thành thị duyên hải, ban đêm gió biển từ từ thổi, mặc dù không giống như Vancouver gió đêm lạnh lẽo thoải mái, nhưng làm đầu óc người ta đủ tỉnh táo. Anh không muốn hồi tưởng mình mới vừa rồi làm cái gì, có lẽ hiện tại chỉ có chính anh rõ ràng lý do thái tử hủy hôn, nếu như thái tử thật sự có tâm, sẽ bỏ qua điểm mấu chốt ở trong lòng sử dụng phương thức của chính hắn càng thêm che chở người phụ nữ này.

Bên kia, Tác Nhĩ cùng Cố Lạc mới vừa ra ngoài liền có người để mắt tới, Ace chiếm cứ địa hình có lợi tay cầm một khẩu súng bắn tỉa, từ trong kính ngắm nhìn động tĩnh phía dưới, mà Từ Ngao cùng những đội viên khác thì lại âm thầm đi theo.

“Đối phương có chừng ba người, theo thứ tự là ở phương hướng chín giờ cùng mười một giờ của cô, đối với đôi nam nữ mặc áo tình nhân cũng rất khả nghi, chú ý một chút.”

“Nhận được.” Cố Lạc hộ tống Tác Nhĩ lên xe, nhìn như vô ý liếc nhìn đôi tình nhân nhỏ sau đó đi theo ngồi vào trong xe. Quả nhiên, đôi tình lữ kia cũng lên một chiếc xe đi theo đám bọn họ lái ra bãi đậu xe.

Chỉ chốc lát sau, xe đi theo bọn họ đã nhiều thêm hai chiếc.

“Bọn họ đại khái không sẽ ở địa phương nhiều người động thủ.” Từ Ngao ra lệnh cho đồng đội làm tài xế, xe Tác Nhĩ lập tức ở trước mặt thay đổi con đường.

Con đường này bóng người thưa thớt, ánh đèn so với đường chính vừa rồi mờ mờ không ít. Hơi thở nguy hiểm chợt lan tràn ra, tay Cố Lạc lặng lẽ sờ lên vũ khí cột vào dưới bắp đùi bên trong lễ phục.

Bởi vì có lễ phục che giấu, từ góc độ Tác Nhĩ nhìn sang thì một động tác này của cô vô cùng dụ người khác mơ màng.”Nói sao đây, phụ nữ ở trước mặt tôi làm động tác như vậy, mục đích của các cô đều là cùng một cái.”

Lời của hắn mang hai ý nghĩa có điều ngụ ý, mà Cố Lạc ra vẻ không nghe, cảnh giới nhìn chăm chú vào tình huống quanh mình. Tác Nhĩ lại nói: “Cô tuyệt đối là ngoại lệ.” Hắn nghiêng thân đến gần cô, cúi đầu ngửi hương vị trên người cô, “Tôi nghĩ, nếu như cô nguyện ý, chúng ta có thể có ở đây không quấy rầy công việc của cô điều kiện tiên quyết hơn là một bước hiểu rõ sâu hơn đối với nhau.”

“Ngài hiện tại chính là đang quấy rầy công việc của tôi.” Cố Lạc lạnh giọng, bảo tài xế giữ vững tốc độ xe, không cần quá nhanh cũng không cần qua chậm.

Đang lúc này, không biết từ nơi nào bắn lén tới bể lốp xe của bọn họ, sườn xe lay động kịch liệt mấy cái, tài xế lão luyện dùng tốc độ nhanh nhất khống chế được thăng bằng sau đó không thể không đem xe dừng lại. Đối phương đã động thủ, tiếp tục ngồi ở trong xe chỉ biết có thể trở thành bia ngắm sáng loáng, xe Từ Ngao đi theo phía sau ở trên đường, thấy tình huống như vậy liền gia tốc chạy qua.”Có súng bắn tỉa?”

“Nhưng là rất biết ẩn núp, tạm thời không lộ ra tay chân.” Ace mắt lam tựa như ra đa quét đối diện tìm kiếm sát thủ ẩn núp, cũng đang trong kính ngắm chợt phát hiện một bóng người quen thuộc.”Thi Dạ Triêu?”

Khi âm thanh Ace ở bên trong tai nghe xuyên tới thì trước mặt Cố Lạc đã nhìn thấy người đàn ông kia cách đó không xa.

Thi Dạ Triêu hiển nhiên cũng nhìn thấy cô —— bọn họ.

“Evan?” Tác Nhĩ nhíu mày, “Trùng hợp vậy.”

Thi Dạ Triêu cũng không nghĩ sẽ nhìn Tác Nhĩ lâu, mặt mày trầm xuống, sau đó giống như bình thường gợi lên ý cười nhạt nhẽo.”Quả thật khéo.” Dĩ nhiên, Tác Nhĩ không biết câu Thi Dạ Triêu nói là đối với người phụ nữ bên cạnh hắn.

Nhưng ở Cố Lạc nhìn ra, khéo ở đây, rõ ràng là oan gia ngõ hẹp.

Đang ở lúc xe Từ Ngao cách bọn họ cự ly còn có khoảng mười mấy mét thì Cố Lạc chỉ cảm thấy dư quang có thứ ánh sáng gì đó thoáng một cái đã qua. Trải qua nhiều lần huấn luyện, rất nhiều chuyện đã dưỡng thành một loại phản xạ có điều kiện, cho nên để ý liền biết đó là một loại súng trên đó có trang bị kính ngắm phản quang thì thân thể đã làm ra phản ứng —— che ở trước người Tác Nhĩ.

Ngay sau đó, trong bóng tối truyền đến “phù” một tiếng súng hơi yếu vang lên, là tiếng vang sau khi ra khỏi thiết bị ống hãm thanh.

Sau đó, có người trúng đạn.

Chương 22

Cùng súng đạn tiếp xúc, ước chừng là khi Cố Lạc bắt đầu hiểu chuyện cũng đã bắt đầu rồi, nhưng là chân chính cảm giác bị tử đạn xuyên qua thân thể, đây là lần đầu.

Ở cô đẩy Tác Nhĩ ra trong nháy mắt, trên vai phải cảm giác một trận đau nhức thiêu đốt kịch liệt lan tràn ra.

Lấy bản lĩnh của Cố Lạc cùng tình huống lúc đó muốn đẩy ra Tác Nhĩ có thể tự vệ cũng không khó, nhưng ở một khắc kia, một cái chân của cô chợt không có hơi sức, mềm yếu cơ hồ đứng không vững, nặng nề tựa như bất động. Mặc dù chỉ là một nháy mắt, nhưng ở lúc quan trọng đó suýt nữa gây thành bi kịch lớn.

Trong lúc mấy người chia ra trong thời gian ngắn nhất tìm kiếm vật che chắn gần đây, Cố Lạc dùng thân thể chống đỡ mặt tường chịu đựng qua đau đớn này, súng lục đổi sang tay trái, di chuyển đôi chân, cũng không khác thường, giống như mới vừa rồi một chút này căn bản không có xảy ra.

Cô không có thời gian suy nghĩ nhiều, cúi thấp người đi vòng qua một mặt khác, lợi dụng gương trang điểm trong túi xách quan sát tình huống đối diện.

Từ Ngao dẫn người tìm kiếm , nhìn cô