ng, ngón tay lần nữa nhẹ nhàng vuốt ve đồng hồ, ở trong đó cất giấu máy định vị, chỉ cần mở ra, Thi Dạ Triêu có thể lập tức biết được phương hướng chỗ ở của cô. Nhưng người có thể tìm được cô không chỉ có Thi Dạ Triêu, người của đối phương cũng có thể tìm kiếm theo tần số này, vì vậy cô chỉ có thể thường cách một đoạn thời gian mới mở một lần, một lần chỉ có mấy giây. Tín hiệu này có bị che giấu chặn lại hay không cô không cách nào biết được, nhưng cô biết Thi Dạ Triêu đang đợi cô truyền đi tín hiệu cầu cứu.
Thi Dạ Triêu. . . . . .
Cái tên này ở trong miệng cô quay một vòng, vô hạn lưu luyến.
Khi một người ở hoàn cảnh cực đoan trong đầu đều là bóng dáng người nào đó, vậy đại biểu cái gì chứ?
Cố Lạc vô lực cười, theo bản năng sờ lên cổ, nơi đó trống không. Cô mỗi lần làm nhiệm vụ cũng sẽ đem tất cả vật phẩm riêng tư trên người lấy xuống, để ngừa lưu lại tai họa ngầm mang tới cho người nhà nguy hiểm, nhưng lúc này, Cố Lạc so bất cứ lúc nào cũng muốn có nó nó, và anh.
Một chỗ khác khu A, trên màn ảnh đồng hồ của Thi Dạ Triêu chợt nhấp nhoáng một điểm sang nho nhỏ, 72 nhanh chóng lần theo nguồn gốc tín hiệu này. Thi Dạ Triêu mím môi không nói, sắc mặt sóng nước chẳng xao, hạ tròng mắt: cô còn sống, đây là tin tức tốt nhất anh có được.
Địa phương bị nổ tung một mảnh hỗn độn, Trình Tiếu Nghiên lấy tay che môi, không dám hé răng, vẻ mặt gần như muốn khóc. Thi Dạ Triêu cũng không có bất kỳ động tác gì, cô không hiểu, nhỏ giọng hỏi 72: “Các ngươi không vào tìm một chút sao?”
“Không cần tìm, cô ấy không ở nơi này.” 72 lau một bên nám đen trên cây cột lưu lại ký hiệu của Cố Lạc, lấy ra bản đồ điện tử ở chỗ nào đó chấm một cái, hỏi Thi Dạ Triêu: “Tín hiệu đứt, chỉ có thể tìm được đại khái phương hướng, cùng phương hướng lần trước hoàn toàn không nhất trí, một Nam một Bắc, làm thế nào?”
Sau khi gặp chuyện không may, tín hiệu tổng cộng xuất hiện bốn lần, đều là hai tần số giống nhau như đúc nhưng phương hướng tín hiệu hoàn toàn khác biệt, không có cách nào phán đoán được cái nào mới chỗ của Cố Lạc. Thi Dạ Triêu trầm ngâm, cuối cùng ra lệnh, ngón tay gõ xuống hướng Nam: “Cô dẫn người đi nơi này.”
72 phản đối, “Anh và Trình tiểu thư ở lại, chúng tôi chia làm hai đường.”
“Đừng để cho tôi lặp lại lời giống như vậy.” Thi Dạ Triêu lạnh lùng liếc nhìn Trình Tiếu Nghiên.”Để lại hai người chăm sóc Trình tiểu thư, một sợi tóc cũng không thể thiếu, nếu không chúng ta lấy gì trả cho Cố Doãn?”
Từ trong ánh mắt âm trầm của Thi Dạ Triêu, Trình Tiếu Nghiên hoảng hốt ý thức được tình cảnh của mình, phàm là có dính líu quan hệ tới Cố Doãn sẽ không có một chuyện tốt.
72 dẫn người đi hướng Nam nơi tín hiệu phát ra, Thi Dạ Triêu đi theo phương Bắc nơi tín hiệu phát ra. Trước khi anh xuất phát không có gì ngoài tín hiệu của Cố Lạc phát đi, nhưng lúc anh đi tới rừng cây trước mặt, Thi Dạ Triêu có loại cảm giác mãnh liệt, người phụ nữ của anh đang ở trong rừng cây này.
***
Sự thật cũng gần giống như Cố Lạc dự tính, đối phương đang cùng cô chơi một trò chơi, chó cùng rứt giậu.
Mà con khốn thú kia dĩ nhiên là cô.
Cô bị vây ở trong rừng cây hai ngày hai đêm, giao thủ ba lượt, đều để cho cô “May mắn” trốn thoát. Chân chính may mắn là cô có thể thuận lợi tìm được nguồn nước cùng thức ăn no bụng, mặc dù mùi vị người bình thường không cách nào nuốt được, nhưng ở tình huống đặc biết những thứ này đều là năng lượng vô cùng trân quý.
Lọ thuốc tiêu viêm cuối cùng mang bên người đã bị cô sử dụng, vẫn ức chế không được tồi tệ trong hoàn cảnh thương thế chuyển biến xấu.
Gần tới mặt trời lặn, ánh sáng trong rừng cây dần dần tối xuống. Đã là ngày thứ ba, thời gian dài thân thể hành hạ và tinh thần hành hạ khiến Cố Lạc không dám buông lỏng cảnh giác chút nào, có bất kỳ gió thổi cỏ lay cũng không thể bỏ qua.
Vì che giấu mình, Cố Lạc leo lên một cây đại thụ tươi tốt, lợi dụng thân cây to lớn thô ráp cùng chạc cây sum xuê để ẩn mình, nhân cơ hội nghỉ ngơi, có thể bảo đảm an toàn ở mức độ cao nhất.
Bỗng dưng, trong hoảng hốt cô thấy cách đó không xa hình như có bóng người ở giữa rừng cây đung đưa.
Cố Lạc thần kinh căng thẳng, tay móc súng lục ra nhắm ngay cái hướng kia, ngón trỏ chuẩn bị bóp cò.
Khoảng khắc, bóng người kia xuất hiện lần nữa.
Cố Lạc ngắm một lát, phương hướng người nọ đi tiếp đúng là về phía bên này, nhưng vì sao lại chỉ có một người? Đối phương cho tới bây giờ đều thành tổ ba, năm người hành động.
. . . . . .
Một khả năng ở trong đầu cô chợt xông ra, lại bị cô nhanh chóng phủ quyết, không thể là như vậy, không thể nào là anh!
Cố Lạc nháy mắt một cái cũng không, thẳng tắp nhìn chằm chằm bên kia, cho đến khi thân hình người nọ càng lúc càng gần, cũng càng lúc càng quen thuộc. . . . . Ngón trỏ của cô rời khỏi cò súng, đóng hạ mắt, cảm giác trong mắt chua xót không dứt.
Chẳng lẽ là mình hoa mắt, bởi vì quá mức nhớ nhung sinh ra ảo giác, hoặc là bởi vì vết thương nhiễm trùng chuyển xấu sinh ra ảo giác, thậm chí là tinh thần khẩn trương thái quá sinh ra ảo giác. . . . . .
Cô nhảy xuống khỏi cây đại thụ trốn, thu hồi súng, lấy
