Polly po-cket
Làm bạn với tổng giám đốc

Làm bạn với tổng giám đốc

Tác giả: Lương Hải Yến

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323824

Bình chọn: 10.00/10/382 lượt.

ếm hết thời gian rảnh rỗi của Liên Ngữ, không thấy cô một giây sẽ vội vàng đi tìm người.

Liên Ngữ chưa bao giờ thấy một người đàn ông nào lại có thể bám chặt lấy người khác đến thế, nhìn qua Tất Ngôn là một người nghiêm túc, làm sao có thể làm những chuyện lãng phí thời gian và mất hình tượng như thế này?

Haiz, chỉ có thể trách cô mà thôi, ban đầu cô từ chối nhưng đến cuối cùng lại biến thành đáp ứng.

Giống như bây giờ vậy, cô muốn từ chối cuộc hẹn vào Chủ nhật này, vì cô có kế hoạch đi dạo phố với Hồng Lăng, ai ngờ anh vừa đấm vừa xoa, cộng thêm công kích. Hôn nhau say đắm lại tê dại, cô ngoan ngoãn lên xe của anh.

Mà người này cũng không khách khí, không nói hai lời liền kéo cô đi dạo khắp nơi, rồi đi chơi, giống như tám trăm năm chưa được đi chơi cùng nhau, càng kỳ quái hơn là anh kéo cô đi chơi các trò chơi trong công viên.

“Trước đây có phải anh không hay chơi mấy trò trong công viên đúng không?” Cô tức giận nói, vẻ mặt nghi ngờ đánh giá anh, “Vừa nhìn là biết muốn bù đắp thời thơ ấu rồi.”

Tất Ngôn không phản bác lời cô nói, sắc mặt cũng trở nên khó coi, sự dịu dàng ở trong ánh mắt cũng trở nên sắc bén.

“Em nói đúng, thời thơ ấu của anh không tồn tại mấy thứ này.”

“Em xin lỗi.” Tự nhiên cô thốt ra ba chữ này, cô cảm thấy mình rất tàn nhẫn, tại sao có thể xé rách vết sẹo đã lành của người khác như vậy chứ.

Anh yên lặng nhìn cô chăm chú hồi lâu, “Bởi vì trước đây anh cảm thấy nơi này quá ngây thơ trong sáng, cho nên chưa tới, về sau khi anh muốn đến thì nó đã trở thành một điều xa xỉ.”

Liên Ngữ không hiểu vì sao mình lại có cảm giác mỗi câu anh nói ra đều mang theo sự bi thương khó tả, khiến cô rất khó chịu.

“Đi thôi, chúng ta đi sang bên kia chơi trò khác.” Cô vẫy tay, lần đầu tiên chủ động nắm tay anh, “Nếu đã đến đây thì phải chơi cho đã.”

Tất Ngôn không nói gì, để cô tuỳ ý kéo mình đi hết nơi này đến nơi khác, nhìn bóng lưng nhỏ nhắn của cô, anh cảm thấy ấm áp, sắc mặt lạnh lẽo cứng nhắc dần dần trở nên dịu dàng hơn, khóe miệng cũng hơi cong lên.

Một ngày trôi qua, hai người giống như hai đứa nhỏ chơi hết từng trò chơi trong công viên, khiến trái tim cũng sát lại gần nhau hơn.

Liên Ngữ cũng không hiểu rõ lòng mình, vẻ u buồn của Tất Ngôn khiến cô đau lòng, cô không nhịn được muốn thay anh phủi sạch chúng đi.

Ở trong lòng Liên Ngữ, có vô số lần cô chửi mình ngốc, tại sao lại ngây ngốc để anh lừa gạt?

Lúc chơi trò chơi trong công viên, cô vô tình nhìn thấy vẻ mặt bi thương của anh. Sau lần đó cô thường bưng trà đưa nước cho anh, kêu dì nấu cơm làm thừa ra vài phần để mang tới cho anh ăn, để anh có thể cảm nhận được sự ấm áp của gia đình.

Nhưng nói là một chuyện, làm lại là một chuyện khác, vị này được chăm sóc chu đáo nên được voi đòi tiên, muốn cô đảm nhận chức vụ người giúp việc của riêng anh.

“Vì sao em phải giúp anh quét dọn nhà cửa, còn phải nấu cơm nữa?” Liên Ngữ trừng mắt nhìn anh, cô cũng không phải gái đã có chồng.

“Em yêu, em muốn nhìn thấy anh ở trong một căn phòng bừa bộn, sau đó chết vì đói ư?” Tất Ngôn giả bộ đáng thương, ai oán nhìn cô.

Hai mươi năm qua, đều là anh chăm sóc em trai, em gái, còn lại chưa bao giờ anh được ai chăm sóc. Công việc bề bộn, căn bản không có thời gian hẹn hò, nếu không lừa cô sang đây ở, bọn họ sẽ không có thời gian gặp mặt .

Cho nên để bồi đắp thêm tình cảm giữa hai người, anh đành phải chơi xấu, khiến cô thuận theo ý của mình.

Biết rõ anh giả vờ, nhưng vừa nghe anh nói anh phải chịu đói, cô lại cảm thấy đau lòng, “Công việc nhiều như vậy sao, đến cả thời gian ăn cơm cũng không có à?”

“Có rất nhiều việc, rất nhiều dự án phải làm, cho nên đành phải làm phiền bạn gái qua đây ở, quan tâm bạn trai một chút không được sao?” Tất Ngôn đưa tay kéo cô lại gần mình, nhẹ nhàng ôm cô, để cô tựa đầu vào trong lồng ngực của mình, “Thế nào? Qua đây giúp anh quét dọn một chút, nhân tiện nấu cơm luôn có được không?”

“Nhưng mà. . . . . .” Liên Ngữ hơi do dự, không thể mở miệng, tại vì cô không biết nấu cơm.

Cúi đầu ngắm nhìn bộ dạng cô khó xử, lớn mật đoán một chút, “Không phải là em không biết quét dọn với nấu cơm đấy chứ?”

“Ai nói vậy !” Cô lập tức lớn tiếng phủ nhận.

Anh thu hết bộ dạng chột dạ của cô vào trong đôi mắt, Tất Ngôn không vạch trần cô, “Nói như vậy là em làm được rồi, ngày mai em cứ tới đây, chờ sau khi anh hoàn thành công việc trong thời gian này, chúng ta sẽ đi chơi nhé!” Anh ôm cô rồi nhẹ nhàng hôn.

Nghe giọng nói của anh thể hiện sự dịu dàng, trái tim Liên Ngữ mềm nhũn, khẽ tựa vào ngực anh, “Tất Ngôn, anh nghiêm túc à?”

Kỳ thật cô vẫn cảm thấy bất an, bọn họ đến với nhau quá nhanh, hiểu biết về nhau lại quá ít, cô không biết tình cảm này có thể duy trì được bao lâu, lòng cô rất rất bất an.

“Tiểu Ngữ. . . . . .” Tất Ngôn muốn nhìn cô.

“Không cần, cứ nói chuyện như vậy.” Liên Ngữ kẹp tay anh lại, không cho anh cử động, “Nếu không em sẽ không có dũng khí để nói.”

Tất Ngôn thu tay, cầm thật chặt bàn tay nhỏ bé của cô, trở lại tư thế ôm cô lúc ban đầu, “Được, em nói, anh nghe.”

“Chúng ta mới xác định quan hệ không bao lâu, sao anh