ế đã sớm chết trong lúc loạn lạc sao? Hơn nữa, muốn bắt trộm phải bắt được tang vật. Nếu ngài tìm được hắn ở bất kỳ nơi nào thuộc Ân gia ta, cho dù bị tru di cửu tộc, Trục Ly cũng không nói lời nào.”
Sau vài lần, ngay cả Phó Triêu Anh cũng tìm ra đầu mối — nàng đã sớm nghĩ xong đường lui. (M k hiểu câu này lắm. Đến khi pTA tìm ra đầu mối hay Ngay cả khi PTA cũng k tìm ra đầu mối???)
Ba ngày sau, Gia Dụ đế sắc phong Phúc Lộc vương phi thành Văn Hú hoàng hậu, nghi thức kiểu cách đều hoàn toàn vượt qua lần sắc phong của Thẩm Đình Diêu, nhưng Ân Trục Ly không thể nào cảm kích được.
So với việc sắc phong hoàng hậu, lễ sắc phong Khúc Lăng Ngọc làm Huệ phi có vẻ rất khiêm tốn. Đây không phải là chuyện vẻ vang, đại gia cũng không để lộ ra ngoài.
Ân Trục Ly gặp lại Khúc Lăng Ngọc vào ngày sắc phong Khúc Lăng Ngọc thành Huệ phi. Theo lễ nghi, sau khi bái phỏng thái hậu, phi tần phải hành lễ bái kiến hoàng hậu trong cung, lắng nghe huấn đạo.
Trong điện Chiêu Hoa, Ân Trục Ly ngồi, Khúc Lăng Ngọc quỳ; không ngờ kẻ thù lại gặp nhau trong hoàn cảnh thế này. Nàng đến kính trà, hồi lâu sau Ân Trục Ly vẫn không nhận, không bao lâu sau, bên ngoài có người lớn tiếng tuyên: “Thái hậu giá lâm!”
Ân Trục Ly biết ý đồ của Hà thái hậu. Hiện tại Khúc Lăng Ngọc có thù giết cha với nàng, Hà thái hậu đương nhiên có thể lôi kéo người này. Sau khi tiến vào trong điện, Hà thái hậu vẫn không mở miệng, hiển nhiên là đang thể hiện uy phong của thái hậu.
Ân Trục Ly hành lễ với bà, bà nhẹ vuốt cằm, quay đầu nâng Khúc Lăng Ngọc lên: “Đứa bé ngoan, con cũng đứng lên đi.”
Khúc Lăng Ngọc đứng dậy, vẫn không nhìn Ân Trục Ly, Ân Trục Ly cũng không muốn để ý quá mức đến nàng. Thật ra mà nói hai người cũng là tỷ muội cùng cha khác mẹ, nhưng hôm nay đã thành kẻ thù không đội trời chung. Thù nhỏ có thể bỏ qua, nếu là huyết hải thâm cừu thì thêm một chút thù hận nữa cũng chẳng sao.
Hà thái hậu chỉ sợ nàng hóa giải oán thù mà không biết rằng căn bản là nàng không muốn hóa giải.
Mười mấy người đang ngồi, điện Chiêu Hoa lại vô cùng tẻ nhạt. Lúc đầu Hà thái hậu còn răn dạy chút cung quy, lải nhải chút việc nhà, sau cũng hết chuyện để nói. Lúc này, Ân Trục Ly mới lạnh nhạt nói: “Hôm nay Huệ phi mới sắc lập, đêm nay bệ hạ phải ngủ lại Tê Phượng cung. Hôm nay ngươi cũng đã mệt mỏi, tạm thời hồi cung đi.”
Nói xong, đột nhiên nhớ ra Tê Phượng cung chính là tẩm cung của hoàng hậu các triều đại trước kia, ừ, nàng cũng không thể cứ ở mãi chỗ này phải không? Đang lúc suy tư, Hà thái hậu cũng đã đứng dậy: “Đúng lúc ai gia cũng mệt mỏi, Huệ phi đưa ai gia về cung đi.”
Khúc Lăng Ngọc vẫn ôn thuận gật đầu. Nàng vẫn không nhìn Ân Trục Ly, đối mặt với cường địch mang huyết hải thâm cừu, từ đầu đến cuối cũng vẫn không va chạm. Mà chuyện Khúc Thiên Cức phản bội cũng không dính líu đến nàng. Ân Trục Ly làm sao có thể đoán không ra điểm then chốt trong đó?
Nàng không phải là người tốt, lập tức trêu ghẹo: “Ta thấy Huệ phi gần đây thật gầy gò, chi bằng tuyên một ngự y nhìn qua đi?”
Dù Khúc Lăng Ngọc không ngẩng đầu, thân thể cũng bị chậm lại. Hành động ngắn ngủi trong chớp mắt này đã bị Ân Trục Ly nhìn thấy, nhưng Ân Trục Ly cũng không nói gì, vẫn cười híp mắt nhìn Khúc Lăng Ngọc cùng Hà thái hậu rời hỏi điện Chiêu Hoa. Trái lại bị Hà thái hậu răn dạy một câu: “Bây giờ ngươi đã là quốc mẫu của Đại Huỳnh, phải chú ý đến ngôn từ danh xưng. Đừng mang khí chất thương nhân giang hồ vào cung, mất thể diện hoàng gia.”
Ân Trục Ly làm sao có thể mất bình tĩnh, huống chi trên tay nàng đang nắm giữ hy vọng lớn lao của bà ta, dù thuận nghịch thế nào cũng sẽ bị bà ta cắn, cần gì phải bực bội vớ vẩn. Nàng liền chẹn họng bà ta: “Mẫu hậu giáo huấn rất đúng. Trục Ly vốn là phường chợ búa, khó tránh khỏi chuyện lây nhiễm thói xấu của dân gian, sau này còn phải học thêm nhiều điều về tam tòng tứ đức của mẫu hậu mới phải.”
Sắc mặt Hà thái hậu lập tức có chút khó coi: Thẩm Đình Giao là một đứa con riêng, chuyện này cũng chỉ có bà ta, Phó Triêu Anh, Ân Trục Ly cùng Thẩm Đình giao biết được. Làm chủ mà mang trên lưng ô danh lén lút tư thông, sát hại hoàng tử chính thống, loạn thần tặc tử, còn dám phách lối giảng dạy về thể diện của hoàng gia sao?
Hà thái hậu đã sống lâu trong lãnh cung, cũng là người giỏi đoán ý qua lời nói và sắc mặt, khi mở miệng lần nữa, giọng điệu lại hết sức nhu hòa: “Ngươi cũng hiểu rõ đạo lý, tác phong hành sự cũng tốt hơn nha đầu Lăng Ngọc này rất nhiều. Chẳng qua là trong cung có nhiều quy củ rườm rà. Lúc rảnh rỗi, tốt nhất mẫu hậu nên hàn huyên với ngươi một chút.”
Đây xem như là giữ đầy đủ thể diện cho nàng, Ân Trục Ly đương nhiên chuyển giọng: “Vâng. Nhi thần cung tiễn mẫu hậu.”
Khi đó Thẩm Đình Giao đang ở điện Chính Đức. Trương Thanh biết hắn để ý Ân Trục Ly, chỉ sợ Hà thái hậu không giữ thể diện cho Ân Trục Ly, vội vàng đuổi tên nội thị đang muốn bẩm báo ra ngoài. Thẩm Đình Giao nghe vậy cũng chỉ cười khì: “Nàng chỉ không giữ thể diện cho mẫu hậu đã là nên cảm tạ trời đất; thay vì an ủi nàng, không bằng đến Tiêu Thục cung trước để xem mẫu hậu một chút.