hể an tâm rời đi được chứ?”. Giây phút này nàng chỉ im lặng nhìn hắn, nàng muốn đuổi hắn đi nhưng mặt khác lại không muốn buông bàn tay ấm áp của hắn ra.
Đọc được tia lưỡng lự trong mắt nàng hắn nhanh chóng ôm nàng thật chặt, đôi môi đặt lên môi nàng. Đã rất lâu rồi hắn chưa được nếm vị ngọt từ đôi môi này, cũng đã rất lâu rồi hắn chưa ngửi thấy mùi hương trên tóc nàng.
Bị hắn hôn bất ngờ nàng không ngừng giãy dụa. Từng trận đau đớn trong người cũng dần dần biến mất, thay vào đó là một cảm giác thoải mái ấm áp đang lan tỏa trong người nàng. Dần dần nàng không còn làm loạn trong ngực hắn nữa, đôi tay theo bản năng vòng qua cổ hắn đáp lại nụ hôn của hắn. Một cỗ khí nóng trong người nàng đang gào thét muốn phun trào ra bên ngoài.
Thấy nàng có phản ứng hắn liền trở nên tham lam hơn, lưỡi nhỏ cậy hàm răng đang xiết chặt của nàng xâm chiếm thật sâu vào bên trong nhấm nháp từng chút ngọt. Cho đến khi nàng sắp hết dưỡng khí hắn mới chịu buông tha cho nàng.
Khi hai đôi môi rời nhau hắn mới ý thức được hành động vừa rồi của mình.
– Dương nhi, ta…….
Hắn chưa nói hết câu nàng đã đặt môi mình lên môi hắn một lần nữa. Vào khoảnh khắc đôi môi hắn rời ra nàng cảm thấy thật trống rỗng, tâm trí nàng cũng dần dần biến mất, bản năng mách bảo nàng cứ làm những gì mình muốn. Nàng không ngần ngại chủ động hôn hắn để lấp đầy cỗ trống vắng này.
Dần dần cái hôn cũng không còn đủ để thỏa mãn khát vọng đang sục sôi trong nàng. Đôi tay bé nhỏ của nàng luồn sâu vào trong ngực hắn làm loạn, hơi thở nóng bừng liên tiếp phả vào cổ hắn.
– Dương nhi nàng có biết mình đang làm gì không, nàng đừng có đùa với lửa, ta là nam nhân sinh lý bình thường.
Lúc này nàng chẳng còn đủ tâm trí để hiểu những gì hắn nói. Bàn tay tiếp tục làm càn, cởi bỏ áo choàng bên ngoài của hắn ra. Nãy giờ hắn cố gắng kìm nén dục vọng trong lòng nhưng bây giờ không thể nữa, hắn nhìn cũng hiểu nàng đang muốn gì.
– Dương nhi, nàng không hối hận chứ?
Nàng cũng chẳng đáp lại lời hắn, đôi tay nàng đã luồn sâu qua lớp áo chạm vào bờ ngực rắn chắc của hắn, hơi thở của nàng càng trở nên ám muội.
Hắn ôm chặt lấy nàng, phi thân qua một bãi cỏ xanh rờn. Hắn nhẹ nhàng đặt nàng nằm xuống dưới nền cỏ mềm mại, đôi môi lại đặt lên môi nàng. Hai người cứ như vậy triền miên. Bàn tay hắn lướt nhẹ từ trên xuống dưới tháo bỏ lớp áo ngoài của nàng ra, làn da trắng nhanh chóng lộ ra nổi bật trên nền cỏ xanh thẳm.
Cảm thấy sự ấm áp của hắn nàng nhanh chóng hưởng ứng theo, đôi tay nàng cũng cởi bỏ lớp áo lót trắng mềm mại trên người hắn, để lộ ra làn da hơi ngăm đen của hắn. Giây phút này trước mắt nàng ngập tràn sương mù, nàng muốn nhiều hơn nữa.
Cuối cùng trên người nàng chỉ còn lại chiếc áo yếm xanh nhạt, hai con người gần nhau không cách rời một. Hắn nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên tai nàng, từng hơi nóng phả vào khiến hơi thở trở nên hỗn loạn.
– Dương nhi, mau gọi là Thiên Kỳ.
Nàng chẳng hề ngần ngại gọi thẳng tên hắn.
– Thiên Kỳ, Thiên Kỳ…..
Hắn nở nụ cười thỏa mãn, nụ hôn dần dần di chuyển xuống môi, xương quai xanh và cái cổ trắng thon dài của nàng. Đến khi chiếc áo yến rơi ra ngoài một cỗ khí lạnh đánh thức một phần tâm trí nàng.
“Ta và chàng… tại sao ta lại mất khống chế như vậy, chắc chắn là do tác dụng của mị dược. Không! Ta không thể để liên lụy tới chàng”.
Nàng cố gắng đè nén tác dụng của mị dược, cảm giác thoải mái đến giờ lại biến thành một cỗ đau đớn thấu tim gan. Đôi tay nàng đẩy mạnh hắn ra, miệng cũng phun ra một ngụm máu tươi.
Bất ngờ bị nàng đẩy ra khiến hắn bất ngờ, nhưng khi nhìn thấy nàng bị thổ huyết hắn không còn suy nghĩ đến chuyện vừa rồi nữa.
– Dương nhi nàng bị làm sao vậy? Tại sao nàng lại bị thổ huyết?
Tâm trí vưa rồi của nàng mới hồi phục lại vì hương thơm trên cơ thể hắn làm cho lu mờ. Nhân lúc còn chút lý trí cuối cùng nàng đã vận nội công đánh một chưởng thật mạnh vào ngực mình.
Hắn không hiểu vì sao nàng lại làm như vậy, vì sao nàng lại đả thương chính mình.
– Dương nhi, vì sao vậy?
Bị đau đớn làm cho thức tỉnh nàng mở đôi mắt nhìn hắn trìu mến, bàn tay chạm nhẹ lên gò má hắn.
– Chàng ngốc ạ, ta không sao. Ta xin lỗi chàng ta không thể cùng chàng……………
Nàng chưa nói hết câu đã ngất đi trong vòng tay của hắn. Nhìn thấy nàng ngất đi trước mặt hắn khiến hắn cơ hồ sợ hãi. Hắn sợ lần này nàng sẽ mãi mãi biến mất khỏi vòng tay hắn.
Hắn ôm nàng phi thân trở về rừng đào.
– Sư phụ, sư thúc. Hai người mau xem Dương nhi!
Mọi người nhanh chóng tập trung về phía hắn. Là hắn đang khóc, nàng trong vòng tay hắn khuôn mặt tái nhợt, máu tươi vẫn còn dính trên y phục của hắn.
Trong phòng chỉ có nàng, gia gia và tam sư bá. Hai người họ thay nhau bắt mạch cho nàng rồi thở dài. Lúc này nàng cũng đã tỉnh, nhìn thấy sắc mặt lo lắng của hai người họ nàng cũng biết tình trạng của mình không ổn.
– Xú nha đầu, tại sao con lại giấu chúng ta….
Nàng cố gắng nặn một nụ cười.
– Gia gia, con không sao thật mà.
Hỏa vương hướng nàng giọng đầy trách móc.
– Đứa nhỏ ngốc này, con còn nói không sao, nếu ta và nhị huynh không vận công kịp thời và cho con uống Tuyết Liên
