bị ngự lâm quân dẫn đi thì cánh cửa Phật đường mở ra. Nàng bước ra bên ngoài đưa tay ra hiệu đám người ngự lâm quân dừng tay.
-Tần công công, là bổn cung cho phép họ ngủ, ông có ý kiến gì sao?
Quả nhiên sau khi nghe những lời nàng nói sắc mặt Tần công công nhìn đám cung nữ hòa hoãn lại đôi chút, liếc mắt ra hiệu bọn họ lui xuống sau đó tiến lên dìu nàng bước xuống bậc thang.
-Hoàng hậu nương nương, lão nô nào dám. Để nô tài dìu người trở về phòng.
-Tham kiến hoàng thượng.
Đám cung nữ vừa mới bước đến cuối hành lang thì gặp hắn đang đi tới liền vội vã hành lễ. Nàng đứng trước cửa Phật đường nhìn đến, tuy rằng đã che giấu kỹ nhưng nàng vẫn nhận ra sắc mặt xanh xao, đôi mắt khắc khoải vẻ mặt mệt mỏi của hắn. Bàn tay đang được Tần công công đỡ vô thức xiết lại, trong tâm đau đớn tựa dao cắt nhưng vẫn nở nụ cười tươi hướng về phía hắn.
Hắn dang rộng hai tay chờ nàng chủ động xà vào lòng, dường như đây đã là thói quen không thể bỏ. Ôm chặt thân ảnh nhỏ bé trong vòng tay hắn đau lòng lên tiếng.
-Nương tử, vất vả cho nàng rồi.
Nàng không đáp lời, cố nén không cho những giọt nước mắt trào ra.
“Thiên Kỳ, chàng làm tất cả chỉ mong thiếp được sống vui vẻ đúng không, vậy thì từ bây giờ thiếp sẽ không khóc nữa, sẽ vui vẻ mà sống bên cạnh chàng được không…”
Mặt trời bừng sáng phía đông Linh Giác Tự, đỏ và rực rỡ hơn bao giờ. Nhân gian thường nói mặt trời lên sẽ xóa tan hết bóng đêm dài vô tận, sẽ sưởi ấm cho những trái tim nguội lạnh. Ngày hôm qua đã là quá khứ và hôm nay chính là bắt đầu của một khởi đầu mới. Dù tương lai không biết trước sẽ có chuyện gì xảy ra nhưng hiện tại được nằm trong vòng tay của người, được nắm tay người đi trên chặng đường gian nan phía trước đã là hạnh phúc.
Nàng và hắn mỉm cười mãn nguyện, hai bàn tay lồng vào nhau chạm nhẹ vào sinh linh bé nhỏ sắp trào đời.
-Phu quân, thiếp muốn nói điều rằng thiếp rất yêu chàng.
-Nương tử, kiếp này, kiếp sau và cả kiếp sau sau nữa ta cũng vẫn yêu nàng.
…Hoàn…