ầy căm hận. Bất ngờ ả lấy ra một thứ gì đó nhỏ bằng cây trâm cắm mạnh vào trong đất. Mặt đất bỗng dung chuyển động, hàng trăm con rắn độc theo khe nứt của mặt đất bò ra.
Tiểu Thanh và Tiểu Yến lúc này vừa đi lấy nước ở khe núi trở về thấy nàng và Lãnh Tuyết đang đánh nhau trong rừng đào liền đứng cổ vũ cho nàng. Đến khi mặt đất phủ kín những con rắn độc thì bọn họ mới thay đổi sắc mặt. Thực sự thì họ không giỏi dụng độc, trong hội chỉ có đại tỉ và lão đại là có khả năng đó,
thứ độc duy nhất họ có thể dùng và giải được đó là độc Kỳ Đà, nhưng xem ra tình huống này không thể đem ra sử dụng.
Hai người họ không nhịn được bèn cầm binh khí phi thân tới chỗ ả.
– Ngươi dám ra tay với đại tỉ, chúng ta tuyệt đối không tha cho ngươi.
– Tiểu Yến, Tiểu Thanh hai em mau tránh ra, xà độc này không dễ đối phó, độc Kỳ Đà của hai em sẽ không có tác dụng.
Hai người họ nhìn nhau khó hiểu, cuối cùng ai cũng ôm chặt nàng cười lớn.
– Đại tỉ, người nhận ra muội rồi sao? chỉ có đại tỉ mới biết hai bọn muội sử dụng độc Kỳ Đà thôi. Ha ha.
Trong lúc cấp bách nàng chẳng để ý đến điều đó. Tình huống bây giờ rất nguy hiểm, làm sao để ngăn cho lũ xà độc này không tấn công. Tiểu Yến, Tiểu Thanh đang đứng cạnh nàng rất dễ bị nguy hiểm, căn bản họ chưa biết độc của xà độc này ghê gớm đến cỡ nào nên mới dám xông vào.
Nàng vận nội công hái một chiếc lá trúc ở cạnh bờ hồ. Nhẹ nhàng đặt lá trúc lên môi, nàng thổi điệu Chiêu Sinh Dạ Khúc để dụ chim ưng đến. Lần đầu tiên nàng sử dụng khúc nhạc này là khi gọi Ong tinh đến giao chiến với Xà độc và đây là lần thứ hai.
Hơi thở nàng lạnh đến thấu xương, mùi sát khí tản mạn ra xung quanh. Âm thanh ré lên xé nát bầu không khí trong lành, chưa đầy một khắc trên trời đã xuất hiện tám con chim ưng. Con nào cũng móng vuốt sắc nhọn, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng xuống mặt đất.
Trên đời khắc tinh của rắn là chim ưng vì vậy khi nghe thấy có tiếng chim ưng lũ xà độc lui lại vài thước. Khúc nhạc trên môi nàng vẫn tiếp tục phát ra, dần dần trên nền trời có đến mấy chục con chim ưng đang đói khát, nhìn thấy món mồi ngon liền lao nhanh xuống như vũ bão.
Chẳng mấy chốc trên mặt đất chẳng còn con xà độc nào, khúc nhạc trên môi nàng cùng chấm dứt, chim ưng cũng dần tản đi. Lãnh Tuyết sắc mặt trắng bệch, đôi tay run run hướng nàng cầu khẩn.
– Hoàng Song Nhật Dương, ta một phút nóng nảy nên đắc tội, ngươi không nên để bụng a.
Hắn cùng mọi người từ sau núi trở về liền thấy cảnh tượng ả đang nằm dưới chân nàng, Tiểu Thanh và Tiểu Yến đang cầm kiếm chĩa vào ả, trên người ả dính đầy máu me rất dễ khiến mọi người hiểu lầm. Khi thấy mọi người ả ta liền thay đổi sắc mặt, giọng nói trở nên yếu đuối.
– Dương muội muội, ta không biết đã đắc tội gì với muội mà muội lại đối xử với ta như vậy. Thiên Kỳ ca ca mau cứu muội….
Hắn bước đến bên cạnh ả đỡ ả ngồi dậy rồi đưa đôi mắt quét qua phía nàng, Tiểu Thanh và Tiểu Yến, thanh âm lạnh băng.
– Chuyện gì xảy ra?
Trước bãi chiến trường do bọn trẻ gây ra hai trưởng bối chỉ đành lắc đầu vì họ rất hiểu tính cách đồ nhi của mình.
– Hazz, nhị huynh, ta nghĩ nên để bọn trẻ tự giải quyết, chúng ta ra đằng sau đánh cờ nào.
Nàng im lặng nhìn ả diễn kịch, ngày xưa nàng nhận khả năng diễn kịch của mình đứng thứ hai thì không ai dám nhận đứng thứ nhất, nhưng giờ chắc ả ta dám nhận đứng đầu lắm nha.
Tiểu Thanh tức giận chửi thẳng vào mặt ả.
– Ngươi còn dám nói, không phải là ngươi ra tay với đại tỉ trước sao.
Hai bên giằng co qua lại, mọi người ở đó chẳng biết tin ai. Hắn thì vẫn im lặng nhìn nàng như chờ nàng lên tiếng nhưng đáp lại vẫn là một chuỗi im lặng kinh người.
Lãnh Tuyết thấy mọi người vẫn chưa hoàn toàn đứng về phía mình nên tiếp tục diễn trò.
– Hu hu, Kỳ ca, Trương Phi ca, Triệu Tấn ca…. Muội biết các huynh không tin muội, vậy muội chỉ còn cách chết để chứng minh sự trong sạch…
Chưa đợi Lãnh Tuyết kịp hành động thì Triệu Tấn và Trương Phi bèn đến bên ả nhẹ nhàng dỗ dành.
– Tuyết muội, bọn huynh sao có thể không tin muội được chứ… nín đi đừng khóc. Hai cô nương thật quá đáng, lại dám nhân lúc bọn ta không có mặt bắt nạt Tuyết muội như vậy, mau xin lỗi Tuyết muội đi.
………………………………………………………………………………
Chương 34: Trí Nhớ Đã Hồi Phục?
Chương 34. Trí nhớ đã hồi phục?
Tiểu Thanh, Tiểu Yến tức giận đá tung đống cánh hoa đào. Bọn hắn lại tin nước mắt của ả hồ ly tinh đó mà không tin họ. “Dám bắt ta xin lỗi ả, đừng có mơ! Đã vậy ta cũng diễn xem ai thắng ai” Tiểu Yến cười thầm.
Tiểu Yến tay buông chủy thủ trong tay, ngồi gục xuống đất nước mắt rưng rưng.
– Triệu Tấn, ta biết ngươi chỉ coi ta là người ngoài, ngươi coi thường ta, không hề tin tưởng ta….uổng công lúc trước đại tỉ giao ta cho ngươi….. Ngươi thà tin ả chứ không hề tin ta, lại còn bắt ta phải xin lỗi ả…..ta ghét ngươi…
Triệu Tấn thấy nước mắt của Tiểu Yến sắc mặt tái ngắt, tay chân hắn luống cuống chẳng biết nói với Tiểu Yến ra sao.
Tiểu Thanh thấy Tiểu Yến tỏ ra như vậy cũng hùa theo, đã đấu phải đấu đến cùng chứ. “Vì đại tỉ ta sẽ đấu với ngươi một trận”.
– Tiểu Yến, ngươi đừng khóc, ta chẳng phải cũng nh
