Insane
Khi hoàng hậu nổi giận!!!

Khi hoàng hậu nổi giận!!!

Tác giả: Tử Dạ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329842

Bình chọn: 10.00/10/984 lượt.

hông, hôm nay ta sẽ không buông tha cho nàng nữa.

Hắn bỏ vào trong miệng nàng một viên thuốc nhỏ rồi giải huyệt đạo cho nàng. Nàng nhớ đó là lọ dược hắn đã từng cho nàng xem, cũng biết nó là mị dược.

Chương 29: Sinh Ly Tử Biệt

Hắn bỏ vào trong miệng nàng một viên thuốc nhỏ rồi giải huyệt đạo cho nàng. Nàng nhớ đó là lọ dược hắn đã từng cho nàng xem, cũng biết nó là mị dược. Hắn quả thực là kẻ hạ lưu bỉ ổi, nàng tuyệt đối sẽ không để hắn đạt được ý nguyện!

Tà Thần nhẹ nhàng uống một ngụm trà, con ngươi đầy ý cười thỏa mãn.

– Đây là mị dược do chính ta bào chế, nếu nàng ân ái cùng ta thì sẽ rất thoải mái còn với nam nhân khác thì hắn sẽ trúng phải kịch độc và mất mạng ngay lập tức. Nếu như sau ba tháng không giải thì mị dược cũng sẽ lấy mạng nàng nhưng có điều khả năng này rất khó xảy ra vì rất nhanh nữa thôi nàng sẽ là của ta. Ha ha ha.

Quả nhiên mị dược này không tầm thường, vừa vào trong người đã phát huy tác dụng. Tất cả giác quan trên người nàng đều được đánh thức, ý chí cảnh giác ngày càng mạnh mẽ.

Hắn thấy nàng nắm chặt bàn tay, mồ hôi không ngừng chảy xuống liền cười lớn. Nàng cảm thấy rất khó chịu, toàn thân nóng bừng, cổ họng khô khan muốn uống nước.

Không được! Nàng sẽ không đầu hàng, sẽ không để hắn đạt được mục đích. Người đầu tiên cùng nàng nhất định phải do nàng lựa chọn, không thể là hắn.

– Nói! Mục đích cuối cùng của ngươi là gì?

Câu hỏi của nàng khiến hắn hơi nhíu mày vài khắc, sau đó lại cất lên giọng cười tà ý mang theo chút lạnh lùng.

– Vật bé nhỏ, thông minh quá là không tốt. Cùng lắm trước lúc nàng thành người của ta thì ta cũng không ngần ngại nói cho nàng nghe. Ta biết nàng đang nắm giữ bí kiếp Bách Nhật thần công và bách nhật thần kiếm, nếu nàng chịu giao những thứ đó cho ta thì ta nhất định không phụ nàng.

Thì ra hắn là vì Bách Nhật thần công và bách nhật thần kiếm. Nếu hắn đoạt được hai thứ đó thì chắc chắn không còn gì có thể phá giải Sát Huyết hồn trận, nhân gian sẽ trải qua kiếp nạn diệt vong, dù phải chết nàng cũng phải bảo vệ hai thứ này.

Bách nhật thần kiếm là binh khí chủ chốt phát huy sức mạnh của Bách Nhật thần công, lúc trước gia gia từng nói Bách Nhật thần kiếm chỉ có thể chọn một chủ nhân, mà nàng của cổ đại chính là người được chọn. Nếu nàng chết đi Bách Nhật thần kiếm sẽ tự động trở lại bên cạnh gia gia, như vậy có lẽ sẽ an toàn.

Nàng phải làm gì đây? Khẽ nhắm mắt lại để mặc một giọt nước mắt rơi theo khóe mi, tâm như mặt hồ tĩnh lặng trước cơn đại hồng thủy đáng sợ, nàng nghĩ về hắn, nếu nàng chết đi hắn sẽ ra sao?

Chút lý trí còn sót lại khiến nàng quyết định liều một lần. Nàng rút cây trâm trên đầu chĩa thẳng về phía Tà Thần. Hắn nghĩ nàng muốn phản kháng nên vẫn cười giọng điệu coi thường, cùng lắm hành động của nàng chỉ như con chuột giãy giụa trước khi chết mà thôi.

– Ha ha! Nàng nghĩ với cây trâm đó nàng sẽ làm được gì? Sẽ giúp nàng đánh bại ta và thoát khỏi đây sao? Lại đây vật bé nhỏ, ta sẽ giúp nàng thấy dễ chịu.

Giọng của Tà Thần hơi khan đục khiến nàng buồn nôn. Trước đây nàng đã từng nhiều lần nghe đến mị dược, cũng biết tác dụng của nó chỉ có làm chuyện nam nữ mới có thể hóa giải. Dù thân thể ngày càng khó chịu, lý trí dần trở nên mơ hồ nhưng nàng vẫn cố gắng gượng.

– Không phải ngươi nói ta không giống người khác sao. Ta – Hoàng Song Nhật Dương không bao giờ chịu khuất phục.

Cây trâm đột ngột đổi hướng đâm mạnh vào vai nàng. Cơn đau truyền đến khiến ý thức của nàng dần hồi tỉnh. Hành động bất ngờ đánh tan nụ cười thâm hiểm trên mặt Tà Thần, thay vào đó là một tia tức giận. Hắn nhanh chóng phi thân đến giữ chặt tay nàng, bóp nát sự phản kháng cuối cùng này.

– Giờ thì nàng sẽ không thể tổn hại mình nữa. Một vết thương nhỏ sẽ không giúp nàng duy trì được lâu, ta sẽ không ngại mà chờ nàng.

Giờ phút này hắn hiện nguyên hình là một con ác quỷ. Mặc kệ máu nàng chảy dài trên cánh tay nhưng hắn không động tâm. Từng hơi thở lạnh nhạt phả vào người nàng, vô tâm, lãnh huyết và tàn khốc.

Cơn đau truyền đến bóp nghẹt tim gan, giằng xé từng mảnh da mảnh thịt. Nàng choáng váng tựa vào thành giường miệng phun ra một ngụm máu tươi. Tà Thần rất nhanh chóng nhận ra mọi chuyện không hề đơn giản như hắn nghĩ, liền xiết chặt tay nàng mạnh hơn.

– Nói! Tại sao lại như vậy?Nàng như con kiến nhỏ đơn phương độc mã gồng mình quằn quại chịu đựng những cơn đau liên hồi kéo đến, phải rồi không phải chỉ là đau thôi sao, ông trời không phải đã sớm rèn luyện cho nàng bản lĩnh chịu đau đớn xác thịt hay sao? Đôi mắt rất nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh lạ thường, ánh mắt sâu thăm thẳm như đại dương mênh mông không gợn sóng.

– ……….Ngươi không có tư cách để biết……….bởi vì chuyện ta muốn làm xưa nay chỉ có trời biết….mà Tà Thần ngươi rất tiếc lại không phải là trời……Nói cho ngươi biết ta thà chết vì đau đớn chứ không để ngươi được toại nguyện………

Cơn đau lấn át hết tác dụng của mị dược. Giờ phút này nàng vẫn nắm chặt thành giường, đau thấu tâm can nhưng nàng không hề kêu la, nước mắt cũng không rơi một giọt.

– Thuốc giải đâu?

Nàng mở trừng mắt nhìn hắn, vẫn đôi