.
Hắn đưa nàng ra khỏi phòng, bước đến cái cây ở cuối sân. Nàng vừa đi vừa ghi nhớ lại hết đường đi. Rõ ràng nơi đây có bày trận pháp, cảnh vật thay đổi khó lường. Khi hắn chạm tay vào một vật nhỏ ở trong gốc cây, trước mắt là một ngọn núi đá lớn liền biến thành một con đường mòn.
– Muội cẩn thận, nơi đây có rất nhiều cạm bẫy, nếu không cẩn thận đi lạc đường sẽ mất mạng ngay lập tức.
Nàng tỏ vẻ ngu ngơ không biết gì, cái gì cũng hỏi.
– Ma Quân ca, lúc nãy rõ ràng trước mặt là một ngọn núi sao giờ đã biến thành con đường. Nếu muội lỡ đi lạc thì biết làm sao đây? Muội sợ quá.
– Đây là trận pháp do đích thân giáo chủ bày ra. Nếu lỡ muội bị lạc thì hãy nhìn thật kĩ xung quanh. Nơi nào có một cái cây lớn thì hãy đi về hướng đó. Đấy là trung tâm của trận và cũng là cách duy nhất để mở đường thoát ra ngoài trận. Mọi chuyện muội không nên biết nhiều quá, tuyệt đối không nên có ý chống lại giáo chủ nếu không hậu quả khó lường a.
Hắn nghĩ nàng cùng lắm là một tiểu cô nương chưa hiểu sự đời. Có lẽ giáo chủ có ý với nàng nên đưa về sơn trạng. Nhìn thấy giáo chủ đối với nàng như vậy hắn cũng không muốn đắc tội.
Con đường nhỏ dẫn đến một ngôi miếu hoang ở rừng trúc. Đây chính là cửa vào của trận pháp. Tiểu Thanh lúc trước đã từng nói ả Ngọc quý phi thường hay xuất cung đến nơi này, nhắc đến nàng mới nhớ sao ả ta lại có mặt ở đây, đáng lẽ giờ này ả phải ở trong cung “tình chàng ý thiếp” với tên hoàng đế đáng ghét đó.
Nghĩ đến tâm nàng chợt đau. Nàng tưởng rằng nàng chẳng bao giờ biết đau biết buồn, nhưng giờ phút này nàng không thể nào ngăn cho những thứ đó không ngự trị trong tim nàng.
Đi về phía tây rừng trúc vài chục bước một dãy núi đá sừng sững hiện ra. Tên Ma Quân chỉ tay về hướng có nhiều loài thảo dược.
– Ở đó có rất nhiều thảo dược, muội nhớ cẩn thận vì phía trước có một vực sâu không đáy. Nếu sảy chân ngã xuống chắc chắn sẽ mất mạng.
Nàng đi về phía hắn chỉ, quả nhiên đây là một vực thẳm, người nào rớt xuống chắc chắn sẽ thịt nát xương tan. Ngay cả nàng nếu sử dụng võ công thì cũng không thể nào vượt qua. Giờ chỉ còn cách dụ tên Ma Quân này đi thì nàng mới có thể chạy thoát.
– A!!!!!!
Nàng gỉa vờ ngã một cái thật đau rồi lớn tiếng kêu gào. Ma Quân thấy nàng kêu thảm thiết nhanh chóng chạy đến.
– Muội có sao không?
– Hu hu, muội bị ngã có lẽ trật chân rồi. Muội đau quá!
Nàng ngày càng kêu lớn làm tâm hắn loạn chẳng biết làm sao. Tên này cơ hồ cũng không thể chống đỡ được lâu nữa.
– Muội cố gắng, ta đưa muội về lại sơn trang.
– Không được, muội như vậy mà về sẽ bị giáo chủ phát hiện. Nếu người biết huynh dẫn muội ra ngoài sẽ trị tội huynh, muội không muốn….. Hay là huynh hãy về phía dãy núi đằng kia tìm một cây thạch thất ngàn năm, cây này ăn vào sẽ khỏi trật chân ngay lập tức a.
Hắn đắn đo suy nghĩ, cái óc của hắn suy nghĩ mười năm nữa cũng chẳng thể nào thắng được nàng. Thấy hắn suy nghĩ nàng liền kêu lớn hơn.
– A!!! Đau quá. Ma Quân ca muội đau. Huynh mau đi tìm cho muội.
Hắn ba chân bốn cẳng chạy về ngọn núi trước mặt. Thấy bóng hắn khuất dần nàng mới đứng dậy đi về hướng ngược lại.
– Ha ha, tên ngốc. Đại nương đi đây.
Nàng để lại nụ cười thật tươi rồi rời đi. Nàng không thể không nể phục khả năng diễn xuất chuyên nghiệp của mình, hắn có tìm đằng trời cũng không thấy cây thạch thất ngàn năm. Nàng chỉ nghĩ bừa ra một cái tên thế mà hắn cũng tin.
Nàng đang bước đi bỗng một bóng đen lướt qua, sao cả người nàng không thể cử động được nữa? Nàng đứng im bất động trong lòng không ngừng chửi rủa tên nào đã điểm huyệt nàng.
Xuất hiện trước mặt nàng là một nam tử mặt lạnh như băng, Tà Thần. Trực giác nàng đang mách bảo một điều không lành sắp đến.
Cất giấu khuôn mặt tươi cười vào bên trong, khuôn mặt nàng đột nhiên lãnh huyết như băng. Từ trước đến giờ khi nào gặp nguy hiểm thì khuôn mặt nàng đều trở nên như vậy.
Hắn ghé vào tai nàng nghiến răng nói từng từ.
– Không phải ta đã cảnh cáo nàng rồi sao, nếu để ta bắt được thì hậu quả nàng phải gánh chịu.
Nàng không hề tỏ vẻ sợ hãi, ngược lại càng trở nên bình tĩnh. Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn.
– Hư, ta chưa từng sợ bất kỳ sự đe dọa nào. Muốn chém muốn giết tùy nguơi.
Hắn ôm nàng vào trong lòng ánh mắt hết sức ám muội. Lúc này Ma Quân đột nhiên quay trở lại.
– Muội quên chưa nói với ta cây đó hình dáng như thế nào a.
Hắn thấy Tà Thần đang ôm nàng, khuôn mặt lãnh khốc vô tình không khỏi giật mình quỳ xuống.
– Giáo chủ trị tội, thần không làm tốt nhiệm vụ.
Hắn chẳng thèm nhìn tên Ma Quân đang quỳ dưới đất chỉ lạnh lùng nói ngắn gọn.
– Về ngục thất chịu tội.
Hắn ôm nàng phi thân trở về Sát Huyết sơn trang. Hơi thở mang theo vài tầng sát khí.
Về đến căn phòng đó hắn liền đặt nàng ngồi trên giường.
– Nàng nghĩ ta nên xử lý nàng như thế nào đây?
Nàng vẫn im lặng thản nhiên như hắn không hề tồn tại trước mắt. Hắn vuốt nhẹ gò má nàng giọng nói đầy tà mị.
– Nàng cứ việc im lặng, để xem lúc sau nàng phải khẩn cầu van xin ta như thế nào. Vật bé nhỏ, nàng biết ta rất muốn nàng là người phụ nữ của ta đúng k