XtGem Forum catalog
Khi hoàng hậu nổi giận!!!

Khi hoàng hậu nổi giận!!!

Tác giả: Tử Dạ

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210403

Bình chọn: 8.00/10/1040 lượt.

trước đến giờ vẫn chưa quen ý niệm thua dưới tay nữ nhân, vì vậy trong tâm nảy ra ý chí phản kháng.

– Mọi người phấn chấn lên, tại sao chúng ta phải sợ nữ nhân chứ. Đến lúc này chúng ta phải hiệp lực chống lại họ.

Nhìn thấy ánh mắt sáng ngời từ người anh bạn, bọn họ cũng muốn thử, nhưng mà được sao?

– Kim Long, ngươi có chủ kiến gì sao?

Kim Long cười nham hiểm, đương nhiên là có.

– Họ đã muốn ta sửa lại mái nhà trong đêm nay thì…. – Rầm!!!!! Kim Long vung một chưởng thật mạnh vào gian phòng khiến nó đổ nát- Ta sẽ phá hỏng hết!

Ba người chứng kiến cảnh sụp đổ trong tích tắc, thầm nuốt một ngụm khí lạnh, không biết ngày mai lão bà của mình sẽ phản ứng ra sao nếu chứng kiến số phận không may mắn của gian nhà này.

– Mọi người không nên quá lo lắng, nếu như bây giờ không chấn chỉnh thì sau này chủ nhân và mọi người chắc chắn sẽ rất thảm. Ngày mai chỉ cần cứng rắn giữ đúng quy củ như quân đội là được, nhớ rằng tương lai tốt đẹp đang chờ phía trước.

Chương 42: Bình Yên Trước Dậy Sóng

Chương 42. Bình yên trước dậy sóng.

Hắn tuy không ủng hộ họ nhưng cũng không thể phản bác, hắn rất muốn nhìn thấy nương tử của mình phản ứng như thế nào, dẫu biết rằng dù gì nàng cũng thắng nhưng hắn cảm thấy rất thú vị.

Những động tĩnh bên ngoài không thể lọt khỏi tầm mắt của nàng được, dám có ý phản kháng sao, chờ đấy. Vì đang ở gian phòng của hắn nên giấy bút luôn sẵn có, và một kế hoạch mới lại nhen nhói.

– Tiểu Thanh, Tiểu Yến các em qua đây, cầm lấy giấy bút này đi.

Tiểu Thanh và Tiểu Yến không biết nàng muốn làm gì nhưng vẫn một mực làm theo. Đại tỉ làm gì chẳng có mục đích, chắn chắn lần này mấy lão công kia sẽ thê thảm lắm đây.

– Đại tỉ, bây giờ chúng ta làm gì?

Nàng mỉm cười nham hiểm, nói một từ hết sức ngắn gọn.

– Hưu thư!

………….

Buổi sáng tốt lành, phải chuẩn bị kỹ càng cho trận nổi dậy giành chính quyền sắp tới. Nàng và mọi người bước ra ngoài chứng kiến một cảnh tượng huy hoàng nhất trong lịch sử.

Hoàng đế Phong Thiên Quốc đứng sừng sững trước một cái cây lớn, vì đêm qua chịu một lực không nhỏ nên cây đã gãy vài cái cành lớn. Đứng bên cạnh là hai vị tướng quân dày dặn kinh nghiệm điều khiển vạn quân chinh chiến sa trường, đứng đằng sau nguyên là vương của các loài vật tung hoành ở Ma Vực ngàn năm nay. Nhưng mà ấn tượng nhất vẫn là cái background đổ vỡ đằng sau. Ngôi nhà bằng nứa tồn tại hơn 20 năm đã sụp đổ trong một đêm, giờ chỉ còn một đống đổ nát.

Sự xuất hiện của những “lão bà” khiến họ cảnh giác lùi về sau một bước, sau đó Trương Phi đại diện bước lên trước.

– Tiểu Thanh à, ta nghĩ….ách ta nghĩ nàng nên dịu dàng một chút. Dù gì ta cũng là phu quân của nàng, nàng là thê tử hết thảy nên nghe lời ta….

– Tiểu Yến, nàng cũng vậy, nàng bớt hung dữ một xíu sẽ đáng yêu hơn rất nhiều. Cổ nhân nói “tại gia tong phụ, xuất giá tong phu”, nàng đã gả cho ta rồi thì nên nghe lời ta mới phải.

Hai người họ vừa nói vừa lau đi mồ hôi lấm tấm trên mặt. Không thể ngờ được việc chống lại “lão bà” của mình lại khó khăn hơn đánh địch rất nhiều.

– Phong Thiên Kỳ, còn chàng thì sao, chàng muốn ta phải thế nào?

Thanh âm nàng vang lên nhẹ nhàng như nước mùa thu, nhưng chắc chắn không có gì tốt lành. Người ta nói sự im lặng quá mức sẽ là báo hiệu của cơn đại hồng thủy sắp đến, quá mức kinh hoàng. Hơn nữa nàng lại còn gọi đầy đủ họ và tên của hắn nữa, đây là lần thứ hai, lần đầu tiên là tối hôm qua khi nàng gọi hắn lộ diện.

– Nương tử, nàng luôn biết rằng đối với vi phu tất cả lời nàng nói đều đúng mà.

Ách, lúc này ba nam nhân còn lại mới nhìn hắn với ánh mắt không mấy thiện cảm. Phản bội huynh đệ, đáng chém! Nhưng không được, vì người là hoàng thượng…

– Hoàng….hoàng…thượng. Sao người lại thay đổi nhanh như vậy? chẳng phải tối qua người…..

– Tối qua ta có nói gì sao?

– Người không nói nhưng cũng không phản đối mà………

Tiểu Yến và Tiểu Thanh vẫn giữ im lặng từ khi xuất hiện, lúc này mới có hành động phản ứng lại. Họ bước gần đến phía “lão công” của mình rồi nhét vào tay họ một tờ giấy nhỏ.

Trương Phi và Triệu Tấn mở ra xem, xem xong sắc mặt hai người trở nên tối sầm.

– Nương….nương tử…nàng sao lại viết hưu thư….nương tử, nàng suy nghĩ lại đi, là ta đã sai rồi………

Kim Long thấy khí phách hai huynh đệ giảm đi đáng kể buông lời nhắc nhở.

– Trương Phi, Triệu Tấn, hai người phải nhớ lại những lời ta nói tối qua. Phải quyết tâm đòi lại tự tôn của nam nhi.

Còn chưa đợi họ tiêu hóa hết câu nói vừa rồi nàng đã nháy mắt ám hiệu với Kim Phụng. Lúc này Kim Phụng lẩm bẩm cái gì đó trong miệng, ngay lập tức Kim Long ngã lăn ra đất ôm đầu giãy giụa.

– Đồ rồng chết, ngươi chán sống hay sao mà lại đi xúi dục bọn họ làm càn. Ngươi đừng quên ta năm xưa lão nhân đã cho ta câu chú văn này để trị ngươi, nếu ngươi còn làm càn ta liền đọc tiếp.

Thê thảm, chỉ có một từ này thôi vẫn chưa đủ miêu tả tình thế cấp bách thế này. Khí thế nam nhi hừng hực bị đàn áp đến mức không thể nào thấp hơn, chỉ hận không có một nơi nào trốn tránh thực tế khắc nghiệt này.

– Chim chết, chú văn là để ngươi sử dụng như vậy hả. Ngươi có biết khi đọc chú