quý hôm nay lại giận dữ đến vậy?
– Thiên Kỳ, cẩn thận.
Hắn nhanh chóng tránh được đòn tấn công của Kim Phụng, mà Kim Long lúc này ánh mắt đã chuyển rõ sang màu đỏ, sức nóng trên con ngươi hiện rõ, nó hít một hơi sâu, phun luồng khí nóng rực về phía trước. Kim Phụng uốn mình trong tích tắc tránh được hỏa thiêu của Kim Long.
Hai con vật lúc này trở nên hung tợn dữ dội, vẫn một mực nhằm về phía nàng và phía hắn tấn công.
Hắn di chuyển linh hoạt tránh né từng đợt tấn công của Kim Phụng, đây là loài vật vốn bay lượn trên không trung nên khả năng di chuyển rất linh hoạt, từng đợt tấn công liên tiếp dồn dập về phía hắn. Tránh né mãi cũng không phải biện pháp hay, đến cuối cùng hắn phải đánh một chưởng thật mạnh lên phía trên, chưởng tung ra trúng một bên cánh của Kim Phụng khiến nó chao đảo vài vòng.
Nhân lúc Kim Phụng bị ngã gục dưới mặt đất, hắn vội vàng vận khinh công di chuyển đến đứng bên cạnh nàng.
Hành động này của hắn cơ hồ càng làm khí thế bức người trong đôi mắt của Kim Long thêm hừng hực. Kim Long dồn hỏa lực tạo thành một quả cầu lửa đỏ rực lớn chừng bằng miệng giếng, sau đó trực tiếp đáp cầu lửa về phía nàng
Hắn di chuyển đến bên nàng vừa kịp lúc, vận khinh công kéo cả người hắn và nàng lên trên cao, tránh được đòn tấn công chết người của Kim Long sau đó xuất một đòn Phong Hỏa chưởng về phía nó.
Phút chốc hai cầu lửa chạm nhau làm thành tiếng nổ lớn, vô số đốm lửa bắn tung tóe ra xung quanh. Không gian nhất thời đỏ rực, nóng như lửa thiêu.
Bất ngờ bị trúng một chưởng của hắn, Kim Long cũng chao đảo vài vòng rồi lùi ra xa cài trăm thước, ở giữa thân mình bị rách một mảng da lớn, máu xanh từ nơi vết thương nhỏ ra thành dòng.
Nó im lặng trong tích tắc rồi gầm lên một tiếng kinh thiên động địa như một minh chứng rằng nó đã thực sự tức giận.
Quầng mây vân hồi như vũ bão, gió mạnh đột ngột nổi lên làm thành những ngọn lốc xoáy cao mấy chục thước. Cách đó không xa hàng loạt cây cao chao đảo rồi đổ ập xuống đất. Nàng và hắn nhìn nhau chưa hiểu sự tình gì đang diễn ra.
– Thiên Kỳ, vì sao Kim Long lại tấn công ta còn Kim Phụng lại tấn công chàng? Chúng ta đã đắc tội với chúng khi nào sao?
Hắn nắm chặt bàn tay nhỏ bé của nàng, cảm nhận thấy ý nguy hiểm nồng đậm ở bên trong. Kim Long, Kim Phụng vốn là một đôi, sao đột nhiên hôm nay bỗng trở nên đối nghịch. Hắn cố gắng xâu chuỗi mọi sự việc xảy ra. Kim Long xuất hiện từ sau lưng hắn, Kim Phụng xuất hiện sau lưng nàng. Kim Phụng liều chết lao đến ngăn cản đòn tấn công của Kim Long để bảo vệ nàng, và Kim Long cũng vậy.
– Nương tử, ta đã nghĩ ra rồi. Chắc chắn Kim Long là hiện thân của ta cùng Phong hỏa chưởng, còn Kim Phụng vốn là hiện thân của nàng và Bách Nhật thần công.
Thì ra là vậy. Nhưng vì sao chúng nó lại tấn công hắn và nàng chứ, vốn dĩ Bách Nhật thần công và Phong Hỏa chưởng phải liên hợp thì chúng cũng phải liên hợp với nhau mới phải. Giờ phải làm sao đây?
Không xong rồi, vừa nãy vì cứu nàng hắn đã đánh một chưởng vào Kim Long khiến nó tức giận gấp bội, hiện tại chính nó cũng muốn quay lại để tấn công hắn. Là chủ phản vật hay vật phản chủ đây, xem ra mọi chuyện càng lúc càng rắc rối.
Nếu như chúng là hộ thân của nàng và hắn thì liệu chúng có khả năng nghe thấy những điều nàng nói không? đến nước này chỉ còn cách liều một phen thôi. Nàng đang đứng sau hắn liền bước lên vài bước, giọng nói mang bình tĩnh lạ thường.
– Kim Long, Kim Phụng, không biết các ngươi có thể hiểu những điều ta nói hay không nhưng ta vẫn sẽ thử một lần. Kim Phụng ta không biết nguyên nhân vì sao ngươi lại tấn công chàng, nhưng ta nhất định sẽ ngăn cản ngươi đến cùng.
Kim Phụng vùng cánh hét lên một tiếng chói tai, ánh mắt sắc như chim ưng quét qua người nàng.
– Chủ nhân, xưa nay nam luôn là kẻ phụ tình, người nhất định không được để nam nhân lừa gạt. Tiểu nhân sẽ cố gắng bảo vệ người, người yên tâm.
Nàng khóe môi hơi giật giật, “Ơn giời, không ngờ đánh tầm bậy tầm bạ mà trúng tùm lum tùm la, con Kim Phụng nó biết nói được ông ơi”. Hắn cũng không khỏi bị làm cho bất ngờ, nếu Kim Phụng nói được thì không phải Kim Long cũng thế sao?
Hắn quay sang nhìn thẳng vào Kim Long đang chuẩn bị bốc hỏa, giọng nói âm trầm khiến người ta lạnh thấu xương.
– Kim Long, ta nhất định không cho phép ai tổn hại nàng!
– Chủ nhân, nữ nhân xưa nay lòng dạ rắn rết, luôn làm lu mờ ý chí hành sự của nam nhân. Người không nhớ vừa rồi, ta vì chủ nhân không tiếc bản thân ngăn cản đòn tấn công của Kim Phụng còn người chỉ vì vì một nữ nhân ngu ngốc mà tung đòn đánh trả ta hay sao.
Ôi, chắc chết mất, sao trời đất lại sinh ra một đôi long phụng ngược đời như vậy chứ.
– Hai ngươi mau nói, vì sao hai ngươi lại xuất hiện ở đây, lại còn là hộ thân của ta và chàng?
Kim Long uốn mình liếc qua phía nàng, con ngươi đỏ ngầu như muốn ăn tươi nuốt sống nữ nhân nhỏ bé trước mặt.
– Nữ nhân ngu ngốc, ngươi thế nào lại muốn hỏi nhiều, chuyện của ta ngươi không cần biết.
“Cái gì, con rồng thối tha này lại dám ngông cuồng lỗ mãng như vậy sao. Dám chửi ta là nữ nhân ngu ngốc, để xem ta tính sổ với ngươi thế