Hàm đột nhiên sinh ra thối ý, cô là thật sợ cha mẹ con buôn của mình sẽ làm Chung Soái khó chịu, cho nên trước khi lên xe vẫn còn do dự “Chung Soái, nếu không vẫn là đừng đi.”Chung Soái giúp cô mở cửa xe chỗ ngồi cạnh tài xế, cười khanh khách chế nhạo “Thế nào? Anh là chú rể mới cũng không sợ, nhìn em sợ thành như vậy!”“Không phải. . . . . . Ba mẹ em. . . . . .” Cô moi ruột gan tìm khắp cũng không tìm được từ ngữ thích hợp để hình dung cha mẹ, cuối cùng chỉ đành phải khô cằn nói ra, “Bọn họ không dễ chung đụng lắm!”“Anh biết rõ!” Hắn nắm tay của cô, nổ máy xe.“Anh biết?”“Lần trước gọi điện thoại cho em là mẹ em đúng không? Có thể mắng con gái như vậy, cũng không thấy nhiều!” Hắn ngữ điệu vô cùng bình thản, nghe nửa điểm không ra giễu cợt.Đúng nha, cô thế nào quên, lần trước ở trong xe, hắn là đem đối thoại của bà cùng mình nghe được rất rõ ràng.“Bà xã, hôn nhân là chuyện hai người, cha mẹ chỉ cần làm được tôn trọng lẫn nhau là tốt rồi, bọn họ tôn trọng con cái, vậy chúng ta cũng kính trọng bọn họ, em nói phài không?” Hắn lấy lý lẽ nói, tỏ rõ thái độ.Tiếu Tử Hàm lĩnh ngộ gật đầu, thật ra thì cái gọi là “Thiên hạ không qua khỏi cha mẹ” quả thật chính là chó má, xem cha mẹ là trời là biển dù họ có sai như thế nào, chỉ là quá nhiều người cùng cô một dạng, bị dư luận xã hội đạo đức bắt cóc, một nhịn nhịn nữa. (chỗ này là ta chém gió nha)Chỉ là cô sợ, theo tính tình của hai ông bà, không chừng nói ra nhiều lời ghê tởm, hay là trước đem Chung Soái phòng hờ thỏa đáng, “Ông xã, mặc kệ bọn hắn nói gì, anh cũng không cần để vào trong lòng có được hay không? Nếu như quá khó nghe, chúng ta đi.”Chung Soái nắm chặt bàn tay lạnh nhỏ bé của cô, “Yên tâm đi, anh biết rõ!”Mặc dù như thế, lúc về đến cửa nhà Tiếu Tử Hàm vẫn không dám đi vào, cuối cùng vẫn là Chung Soái nhấn chuông cửa.Tới mở cửa chính là Ngô Mỹ Phấn, thấy bọn họ rõ ràng là cả kinh, nhìn lại một chút trong tay bọn họ xách theo gì đó, đại khái hiểu thân phận của Chung Soái, nhưng ngoài miệng vẫn không mặn không lạt, “Tại sao trở về cũng không báo trước, ba cô không có ở đây, các người đi lên lầu trước đi, ta còn có chút việc.”Tiếu Tử Hàm nghe phòng khách truyền đến thanh âm cười thầm cùng tiếng đảo mạt chược, đối với bà mà nói xác thực có chuyện, thế Trường Thành chính là chuyện lớn.Cô vẫn lấy dép cho Chung Soái thay, sau đó thoải mái dắt tay của hắn đi lên lầu, đi ngang qua phòng khách, tầm mắt cũng không lệch xuống.Mọi người thấy cô dẫn người đàn ông trở lại, dáng vẻ lại rất thân mật, một người trong đám bà tám liền kêu la “Ơ, Mỹ Phấn, đây là bạn trai của tiểu Hàm sao?” Nói xong nháy mắt nhìn mấy người còn lại.Mẹ Tiếu ngồi xuống tức giận nói, “Cái gì bạn trai, bây giờ lớn rồi, đủ lông đủ cánh rồi, sau lưng tôi lấy giấy chứng nhận rồi!”“Gì? Tiểu Hàm lại kết hôn à? Ai ôi, Mỹ Phấn, bà nhớ tôi nói gì kia mà, con gái nha, chỉ cần là rất xinh đẹp thì sẽ có người muốn, con gái nhà bà dáng dấp mảnh mai, vừa học đại học danh tiếng, công việc lại tốt, mặc dù đã ly dị thì đã sao, bà xem, không phải đã dẫn con rể trở lại cho bà sao.” Bà A giọng nói nổi trội liền giống gà mẹ bị người ghìm chặt cổ.Bà B cũng liền vội phụ họa, “Đúng vậy nha, huống chi tay trong tay con bé còn có một căn nhà, mấy triệu cổ phiếu, muốn tìm tuýp đàn ông như thế nào không được?”Mẹ Tiếu ha ha cười khan, ban đầu Tiếu Tử Hàm cùng Vạn Đường kết hôn, bà ở trước mặt đám bạn khoe khoang không ít, nhưng sau nói ly hôn liền ly hôn, làm cho bà mất hết mặt mũi, nhưng đối với bên ngoài bọn họ cũng là thống nhất qui cách, nói Vạn gia tự biết đuối lý nên phân phòng ốc cùng cổ phiếu làm bồi thường.Bà C thấy không quen Ngô Mỹ Phấn ngày trước ỷ vào con rể có tiền liền không coi ai ra gì, vì vậy chê cười nói, “Tôi nói Mỹ Phấn a, con rể mới của bà làm nghề gì ah? Tiểu Hàm hiện tại trong tay là có tiền, không chừng người ta có ý đồ khác!”Những người khác vừa nghe cũng liền phụ họa.Mẹ Tiếu mơ hồ cũng có lo lắng, nhưng mà vẫn tự an ủi mình, “Là quân nhân, thời điểm tiểu Hàm cùng hắn kết hôn bộ đội đều tới người thẩm tra chính trị, người sẽ không có vấn đề. Đúng rồi, là một đoàn trưởng.”“Đoàn trưởng? Đoàn trưởng tiền lương rất cao nha. Cháu gái ta quen Liên Trường nói là một tháng tiền lương có năm sáu ngàn. Đoàn trưởng so Liên Trường còn cao hơn mấy cấp, ít nhất hơn vạn đi. Còn có nghe nói sau khi chuyển nghề liền được làm cán bộ thành phố đó!” Bà B có biết chính sách chuyển nghề, vội tiếp nói chuyện .Mẹ Tiếu không hiểu cán bộ thành phố gì, nhưng lại ngượng ngùng hỏi, vì vậy làm bộ như dáng vẻ khổ não nói, “Cán bộ thành phố thì có gì lớn!”“Ai ôi, Mỹ Phấn, tôi nói lòng của bà không nên quá lớn, dưới lầu của bà là Trương cục trưởng cục kiến thiết chính là cán bộ thành phố, cục trưởng bà cũng ngại nhỏ, còn muốn tiểu Hàm nhà bà gả cho thị trưởng hay sao!”So sánh trong lòng, Ngô Mỹ Phấ tâm lý nắm chắc rồi. Trương cục trưởng lầu dưới đi làm có xe r