u!” Câu nói của cô vừa dứt, vội vã cắt điện thoại di động, sau đó hướng về phía Chung Soái hắc hắc cười khúc khích.Khóe miệng của Chung Soái giương càng cao, vỗ nhè nhẹ lưng của cô, “Mặc ấm rồi đi! ”Tiếu Tử Hàm thấy anh chuyển đổi đề tài, không truy cứu nữa, trong lòng vô cùng vui vẻ, rất là vui vẻ đến tủ treo quần áo chọn áo khoác.“Đúng rồi, đừng quên mang dao thái thịt nhé!”Đang chuẩn bị mặc quần áo, tay Tiếu Tử Hàm hơi chậm lại, ai, cô đã biết Chung đoàn trưởng sẽ không có dễ dàng bỏ qua mà!Trên đường đến Anh Hoa gặp phải hai xe đụng nhau, một chiếc Audi TT vượt đường không xin phép, một chiếc xe nhỏ phía sau chưa kịp thắng xe, mặt bên đụng phải đuôi xe TT. Vốn là chờ người trách nhiệm đến xác nhận tai nạn giao thông, nhưng chủ xe TT tựa hồ cậy vào chính mình là xe tốt có chút dã man không hiểu chuyện, cứ như vậy làm hai đường xe bị kẹt nước chảy không lọt, chỉ chốc lát sau tiếng kèn, tiếng chửi rủa, oán trách trong cùng một chỗ xen lẫn, tiếng oán than dậy đất nhưng dám không ai chịu xuống điều chỉnh, cảnh sát giao thông cũng chậm trễ chưa tới.Tiếu Tử Hàm sợ ViVi nóng lòng đợi, cầm điện thoại lên gọi cho cô, “Bạn yêu, mình bị kẹt xe ở đường lớn phía đông, cậu đến thì đi vào trước đi.”“Chỗ đó cũng kẹt xe?”“Ai, đừng nói nữa, gặp phải hai sản vật núi rừng. . . . . .” Tiếu Tử Hàm đang cùng Vi Vi nói tình huống của bên này, từ chỗ tài xế ngồi Chung Soái lại đột nhiên buông ra dây an toàn, xuống xe tự mình đi về hướng hiện trường. Cô vừa nhìn hoảng hồn, chỉ sợ anh xen vào việc của người khác, rước họa vào thân, nên ngay cả điện thoại cũng không cắt, đã vội vã khóa cửa xe cùng tới.Chung Soái bước chân dài, lúc cô đi tới thì thấy anh đang gõ cửa sổ xe TT.“Xe của anh mua bảo hiểm chưa?” Chung Soái mặt nghiêm túc hỏi.Người đàn ông chạy chiếc TT gật đầu một cái.“Vậy anh gọi điện thoại báo, sau đó đem xe chuyển đến bên cạnh đi, chờ công ty bảo hiểm đến giải quyết!” Ngắn ngủn mấy câu nói từ trong miệng anh nói ra tựa như ra lệnh, có uy nghiêm không thể từ chối được.Người đàn ông trên chiếc TT nghe khẩu âm Chung Soái đoán chừng anh là người ngoại tỉnh, giọng đầy vẻ khinh thường, “Tại sao là tôi gọi, cô ta đụng đuôi xe tôi! Xe tôi đây là xe mới!”“Nơi này là đường một chiều, không thể thay đổi đường xe.” Anh một tay đỡ mui xe, đảo mắt, cấp bách mà nhìn chằm chằm vào gã đàn ông ngồi chỗ tài xế, trên môi treo một nụ cười nhàn nhạt, nhưng nụ cười kia làm cho người ta không rét mà run.Người đàn ông trên chiếc TT tựa hồ chưa nhìn thấy tầm mắt lạnh lùng như thế, lại ngại vì mặt mũi không muốn yếu thế, vì vậy đưa tay nhấn nút đẩy cửa sổ lên, anh vốn muốn cho Chung Soái biết khó mà lui, ai ngờ Chung Soái lại đem cánh tay để ngang nơi đó, không hề động đậy.Tiếu Tử Hàm cứ như vậy trơ mắt nhìn cửa thủy tinh đem tay anh kẹp chặt biến hình, vừa đau lòng có tức giận, trốn ở nơi đó nửa ngày mới cúi đầu mắng ra một câu: “Ngu ngốc!”Người đàn ông trên chiếc TT không nghĩ tới đối phương lại kiên cường như thế, nhìn lại Chung Soái một bộ dáng lạnh lùng như băng sương, giống như là nchỉ thêm một giây nữ sẽ đem mình xé nát, cũng không dám bận tâm vấn đề mặt mũi nữa, vội vàng lấy điện thoại di động ra kêu công ty bảo hiểm, sau đó ngoan ngoãn đem xe chuyển đến ven đường chờ đợi.Trong xe kia là một cô gái trẻ – một tài xế mới, mới vừa rồi đang khổ não gặp phải người dã man không hiểu chuyện, vào lúc này gặp một một anh chàng tuấn tú rat ay tương trợ, thấy nghĩa giải vây, nhất thời mắt toát ra vô số trái tim màu phấn hồng, hướng về phía Chung Soái vừa cúi người chào, vừa cảm tạ, cuối cùng còn ngượng ngùng khó xử lôi kéo Chung Soái, “Anh bạn đẹp trai, có thể cho tôi số điện thoại không, tôi sửa xe xong mời anh ăn cơm!”Tiếu Tử Hàm cười một tiếng, nhìn thấy bộ mặt lộ vẻ không kiên nhẫn của Chung Soái, xoay người đi về hướng xe, mới vừa đi ra hai bước cánh tay liền bị người ta kéo lại, quay đầu nhìn lại chính là Chung Soái đang cười hì hì.“Bà xã, chân em còn đau, anh đỡ em!”Cô mỉm cười không nói, mặc cho anh mười ngón tay đan xen, giả bộ như không có việc gì hỏi, “Cánh tay không có sao chứ?”“Bà xã đau lòng vì anh sao?” Chung Soái cợt nhã trên vòng eo nhỏ của cô.Cô hung hăng liếc anh một cái, mở cửa xe. Lên xe lại thấy cô gái kia còn nhìn bọn họ, cô vừa thắt dây an toàn vừa chua xót nói,”Chung đoàn trưởng này diễn ra anh hùng cứu mỹ nhân thật là tốt!”Đang khởi động xe, Chung Soái vô số, thừa dịp xe chuyển bánh câu qua cổ của cô in lại môi của cô, “Bà xã, anh thích xem bộ dáng em khi ghen!”“Sàm sỡ!” Tiếu Tử Hàm đẩy ra cô, cố ý dùng sức lau lau miệng.“Anh chỉ sàm sỡ đối với em mà thôi!” Chung Soái dịu dàng cười một tiếng, đạp chân ga, xe như một làn khói trượt ra đi!Đến khách sạn đã thấy Vi Vi ngồi trong phòng riêng đợi, thấy Chung Soái dắt cô đi vào, nhướng mày nháy mắt, vẻ mặt cười cười đầy mập mờ.Tiếu Tử Hàm mặc kệ cô ấy, bình thản ngồi xuống, “Gọi thức ăn chưa?”“Môt vài món thôi, cậu xem thử đi.” Vi Vi đem thực đơn đưa cho cô.Tiếu Tử Hàm vừa nh