Duck hunt
Kẻ phản diện

Kẻ phản diện

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215454

Bình chọn: 8.00/10/1545 lượt.

hay sao?Thật ra mà nói, bước vào một khu rừng đầy rắn rít ruồi muỗi vào ban đêm, lại còn dấn thân vào nơi có khả năng chứa chấp một kẻ lạ mất máu gần chết, thì quả thật không phải việc làm của một người sáng suốt.Song, Baekhyun biết kẻ đó hoàn toàn không lạ chút nào, và tuyệt nhiên không thể bỏ mặc.Đẩy cửa ra thì mùi cồn gắt mũi đã xộc lên, vào sâu thêm thì trông thấy đồ đạc ngổn ngang, bừa bộn, chăn đệm rải rác trên sàn. Cách bài trí vô cùng quen mắt, dứt khoát là phong cách Nhật Bổn. Cậu tiến thẳng đến nhân vật ngồi ngã đầu ra tấm bình phông, khuôn mặt trắng bệch, miệng thở dốc, máu rỉ ra đỏ thẫm trên cánh tay được băng bó kỹ lưỡng.Chợt vỡ lẽ.Giọng cậu thoát ra có phần phẫn nộ, có phần run rẩy. Lo sợ đã áp đảo cả sự ngạc nhiên đáng ra nên có.“Ông không phải đang ở vùng Y chủ trì hội họp? Sao bây giờ lại trốn nơi đây tự tử?”Đôi mắt Byun Min Hyun mở bừng, ông bật người đứng dậy, song có lẽ mất máu quá nhiều, nên lại chao đảo ngã xuống đệm. Baekhyun cắn môi nhìn ông, không lại đỡ cũng chẳng lùi bước, cảm thấy mất tự nhiên ghê nơi. Từ trước đến giờ cậu chưa bao giờ trông thấy một Byun Min Hyun… không uy nghi, không mạnh mẽ như thế này. Nhất thời không biết phản ứng thế nào, bèn chậm rãi tiến đến chiếc đệm đối diện và ngồi xuống.“Con…” Byun Min Hyun chống đỡ thân bằng cánh tay lành lặn của mình, biểu hiện có phần giãn ra đôi chút khi trông thấy sự bất ổn trên gương mặt xinh đẹp “…đang lo cho chú sao?”“Dĩ nhiên rồi,” cậu nói mà không thèm suy nghĩ. “Ông nghĩ tôi là người máy à? Dù tôi có thù với ông thật. Nhưng sống chung lâu thế này không lẽ nào không có tình cảm?”Byun Min Hyun sững người ra vài giây, chút màu sắc đã trở lại trên gương mặt trắng bệch. Tuy những lời cậu nói vô cùng mâu thuẫn – đến độ buốn cười, ông biết chúng đều rất thật lòng.Đáng ra thì… ông đã nên hỏi câu này từ lâu mới phải.“Với lại,” cậu ung dung tiếp lời, chẳng hề chú ý đến sự nồng ấm trong mắt ông, chân mày ngày càng nhíu lại trước vết thương vẫn còn rỉ máu, “ông cũng là ‘cơm áo gạo tiền’ của tôi nữa.”Byun Min Hyun bật cười yếu ớt.Thế rồi, cả hai cứ ngồi đó nhìn nhau đến gần năm phút. Chẳng ai nói gì.Baekhyun biết rõ ông sẽ chẳng chịu giải thích, nên cũng không muốn hỏi han dư thừa, song lại không cam lòng rời đi.Byun Mun Hyun quá rành bản tính bướng bỉnh của cậu, tuy không hỏi nhưng cậu sẽ không chịu rời khỏi, thế nên cũng chẳng buồn mở miệng xua đuổi.Đây là chuyện xảy ra khi ta hiểu đối phương quá rõ… (=__=)Sau một lúc, thần sắc ông dần dần hồi phục, vẻ oai vệ pha lẫn tính tự quan trọng lại không hẹn mà quay về. Byun Min Hyun ngồi thẳng dậy, tay đan vào nhau ra chiều đầy mục đích, giọng cũng có phần cứng rắn hơn rất nhiều.“Thế nào? Hôm nay là chuyện gì?” ông hỏi với sự uy nghi thường ngày, vẻ mặt đầy am tường, như thể đây là lần thứ n cậu đến vòi vĩnh ông thứ này điều nọ.Baekhyun cắn môi được vài giây, mắt ngó Byun Mun Hyun đầy do dự.Chuyện cái khỉ gió gì? Ông ta chỉ đang đuổi khéo cậu mà thôi. Xem ra thật sự không muốn giải thích rồi. Cơ mà, không cần giải thích cậu cũng đoán ra: chuyện ít nhiều có liên quan đến Maiko Matsumoto.Vì bà ta là mẹ của cậu.Và chuyện đã đính đến Maiko Matsumoto thì tốt hơn không nên dây vào.Đúng là… lo lắng này chưa xong, lo lắng kia lại ập đến…“Nhìn thấy ông như thế này thật không có hứng hỏi,” cậu đáp cộc lốc, vẻ mặt cau có.“Coi nào, không phải gấp lắm sao? Nếu không thì con cũng không nửa đêm thức giấc chạy lung tung khắp nhà thế này.”Cậu thở dài, mắt khẽ nhắm lại.“Ông có thể nào đừng đi guốc trong bụng người ta quá được không?” cậu hơi nhăn nhó. “Như thế này thật mất vui.”“Không cần tìm hiểu thì tự con cũng nói toạc ra thôi,” ông bình thản đáp, mắt đượm nét cười. “Có gì khác biệt sao?”Haizz… cậu lại thở dài nữa, lần này càng dài hơn…Khuất phục rồi. Đây chính là cách Byun Mun Hyun điều khiển tình huống, lẫn những con người vô tình kẹt lại trong đó. Ông thích tạo cho bản thân cảm giác được nắm giữ sức mạnh, làm chủ được vấn đề — cũng là điều duy nhất cậu học được từ ông: khả năng kiểm soát tình thế.Mà… một kẻ nghiệp dư thì làm sao đánh bại chuyên gia được?Thế nên, cậu cũng đan tay lại đặt trên đùi, thân người hơi ngã về phía trước, giọng nói toát ra đầy uy lực, đủ để đối phương hiểu được tính quan trọng của vấn đề sắp được đề cập.Vì đây vốn dĩ không phải chuyện vòi vĩnh thường tình.“Tôi muốn biết thêm về một người. Và ông là người quen duy nhất có thể giúp đỡ.”* * *Đối với Baekhyun , cuộc sống vẫn trải qua êm đềm.Cho đến tận hai ngày sau.“Xin mời đi lối này.”Nữ thư ký dịu dàng ân cần hướng dẫn cậu vào trong, tháp tùng cậu lên tận lầu 24, rồi không hề ra theo mà chỉ gật đầu cúi chào khi bấm thang máy trở xuống.Baekhyun nhìn quanh, không gian trống vắng, tĩnh mịch một cách lạ thường, một chiếc bàn tiếp tân cũng không có. Xem ra, đến tấm thảm tầng này thì cũng chỉ có người được mời mới có tư cách bước chân lên.Cậu rảo bước nhanh và dứt khoát về phía văn phòng duy nhất ở cuối dãy hành lang.Lại lo lắng. Nhưng không phải dành cho sự kiện sắp xảy ra.Vốn là… cậu đã cố tình giấu giế