Hướng dẫn xử lý rác thải
Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhàn
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3218731
Bình chọn: 10.00/10/1873 lượt.
m chí bao gồm cả gã Mạnh Hồng Sinh mà cô ta vẫn cho rằng mình rất yêu đó.
Cô ta không còn viết văn nữa, lại khoe chuyện tình yêu, khoe con trai trên weibo. Mạnh Hồng Sinh cho cô ta một nụ cười, cô ta có thể viết ra một đoạn dài mấy ngàn chữ để kỷ niệm. Nghe nói cô ta thường xuyên hỏi Mạnh Hồng Sinh có yêu cô ta không, không nhận được câu trả lời mình muốn là lại ngồi một mình ngẩn người trên giường cả đêm, đến tận lúc Mạnh Hồng Sinh trả lời, cô ta lại nói Mạnh Hồng Sinh thật lòng yêu mình.
Hình như cô ta vẫn so bì với Tô Bình. Cô ta nói cô ta đã lén đi xem Tô Bình, cảm thấy trên người Tô Bình đầy mùi nhân dân tệ, còn cô ta là một cô bé mặc sơ mi trắng với váy vải thô. Tô Bình như trái cây đắt tiền của Tây được đóng gói đẹp đẽ vượt biển mà đến, mua về nhà mở ra mới phát hiện đã được hái từ rất lâu, cô ta thì như táo xanh vừa hái trên cây, rẻ tiền nhưng tươi giòn ngon miệng. Cuối cùng cô ta còn nhấn mạnh đây là miêu tả của Mạnh Hồng Sinh, nhưng có đánh chết Lâm Gia Mộc cũng không tin một người đàn ông có thể nói ra những lời như vậy.
Q.14 – Chương 5: Vô Tội
Trích lời Gia Mộc: Trong hôn nhân, người trưởng thành phải gánh vác hậu quả cho những việc mình làm là đương nhiên, nhưng trẻ con vô tội lại thường phải trả giá lớn nhất.
Tiêu Văn Linh đẩy xe mua hàng, cau mày đi giữa đám đông tranh mua hàng Tết trong siêu thị. Thương thế của con trai mặc dù đã ổn định nhưng vẫn phải nằm viện, mà lãnh đạo lại nói rõ cuối năm bận rộn, không thể cho cô ta nghỉ thêm nữa, bảo cô ta phải nghĩ cách. Cô ta hiểu ẩn ý của lãnh đạo, hoặc quay lại làm việc hoặc xin nghỉ việc. Vị trí của cô ta hiện nay là kết quả phấn đấu mấy năm liền, càng không cần phải nói đến cơ hội thăng tiến trong tương lai, cô ta tuyệt đối không chịu từ chức. Hơn nữa khả năng cô ta và chồng tiếp tục sống với nhau gần như là bằng không, sau khi ly hôn cô ta càng cần công việc.
Nhưng mấy ngày nay bố mẹ cô ta thay phiên nhau trông cháu rất mệt mỏi, Thông Thông lại không thân với ông bà ngoại như ông bà nội, hơn nữa đau ốm lâu khó chịu, thường xuyên làm khó dễ hai ông bà già. Vừa rồi trước khi rời khỏi bệnh viện, cô ta không nhịn được mắng cho Thông Thông một trận, bây giờ nghĩ lại vẫn muốn khóc…
Ngũ Tư Lượng là mối tình đầu của cô ta, cũng là người đàn ông đầu tiên của cô ta. Mặc dù cô ta biết rõ hắn chỉ thích mơ ước viển vông, ham ăn biếng làm, là một thằng bé to đầu không lớn lên được nhưng vẫn có một tia hy vọng với hắn, luôn cảm thấy hắn sẽ phấn đấu vì tương lai của hai người như lời hắn nói. Dù cuối cùng cô ta chia tay hắn theo ý mẹ nhưng trong lòng vẫn còn lưu luyến.
Bất kể là tướng mạo hay là gia thế, nhân phẩm, năng lực, Củng Hâm đều hơn xa Ngũ Tư Lượng, nhưng lúc ở bên cạnh Củng Hâm, cô ta lại không có cảm giác tim đập rộn ràng như lúc ở bên Ngũ Tư Lượng. Tuy nhiên cô ta đã đến tuổi xây dựng gia đình, cha mẹ hai bên đều không có ý kiến gì, điều kiện các mặt đầy đủ, ngay cả chính cô ta cũng không tìm được lý do để không kết hôn. Ôi, dù sao kết hôn cũng chỉ là hai người sống với nhau, cưới thì cưới…
Sau khi cưới mặc dù hai vợ chồng có những khó khăn trắc trở nhưng cuối cùng đều vượt qua. Hai người đều không biết nấu cơm, ăn nhà ông bà nội một bữa lại ăn nhà ông bà ngoại một bữa. Không thích dọn dẹp phòng, mẹ chồng có chìa khóa, tiện tay lại dọn dẹp giúp. Sau đó vì muốn riêng tư, cô ta tự mình dọn phòng, hóa ra cũng không mệt như tưởng tượng.
Trong mắt người ngoài, cuộc sống của cô ta không khác gì thiên đường, kết hôn rồi còn hạnh phúc hơn khi chưa kết hôn, cô ta lại luôn cảm thấy như sắp bị thứ gì nhấn chìm làm ngạt thở, không nhìn thấy cái gọi là hạnh phúc rốt cuộc ở chỗ nào.
Đúng lúc đó, một người đồng hương học cùng đại học mới đi xa về tổ chức một buổi tụ tập bạn đồng hương học cùng cấp ba và đại học ở thành phố A, Ngũ Tư Lượng đã rất lâu không gặp không ngờ cũng xuất hiện…
Cô ta không biết mình nghĩ thế nào mà lại cùng Ngũ Tư Lượng chuồn khỏi bữa tiệc đi thuê phòng. Gần như ngay khi cảm xúc rút đi, cô ta đã ý thức được mình đã có một quyết định vô cùng sai lầm.
Trong lúc cô ta đang ngượng ngùng mặc quần áo định đi, Ngũ Tư Lượng ngậm điếu thuốc nói một câu: “Nghe nói em lấy một gã làm văn phòng… anh tưởng em sẽ lấy một ông chủ chứ”.
“Trên thế giới này chẳng lẽ ngoài những người nghèo không có chí tiến thủ thì chỉ còn toàn ông chủ à?”.
Tiêu Văn Linh trừng mắt nhìn hắn, nhanh chóng mặc quần áo rời đi, làm như chuyện này chưa từng xảy ra. Sau đó một bạn học hỏi nhỏ cô ta và Ngũ Tư Lượng ra ngoài có làm gì không, cô ta nói mấy câu vu vơ với thái độ kiên quyết rồi bắt taxi về. Không biết là vì nguyên nhân gì, Ngũ Tư Lượng cũng không nói với người khác giữa hai người đã xảy ra chuyện gì.
Sau khi có thai cũng có lúc cô ta từng nghĩ không biết cái thai có phải của Ngũ Tư Lượng không, nhưng cô ta lại nhanh chóng gạt bỏ ý nghĩ này, yên tâm dưỡng thai sinh con. Nếu như không có chuyện lần này, có lẽ cả đời cô ta sẽ không biết mình đã sinh cho Ngũ Tư Lượng một đứa con.
“Làm ơn tránh đường!”, người phía sau có vẻ sốt ruột, Tiêu Văn Linh phát hi