Ring ring
Hướng dẫn xử lý rác thải

Hướng dẫn xử lý rác thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhàn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3219171

Bình chọn: 9.5.00/10/1917 lượt.

ỏ. Nhà nghèo là một chuyện, lại đặc biệt không có chí khí, sau khi thi đỗ đại học giống như đã hoàn thành nhiệm vụ, mỗi lần thi cử đều chỉ học làm sao cho qua, đa số thời gian chỉ chơi game, không biết tại sao lại cưa được Tiêu Văn Linh. Chẳng bao lâu sau hai người đã yêu nhau đắm đuối, sau khi tốt nghiệp đại học theo Tiêu Văn Linh đến thành phố A. Vốn ông bà nhà họ Tiêu cũng có ấn tượng tạm được với hắn, cho rằng trai nông thôn ra thành phố chắc sẽ biết phấn đấu, chịu khó chịu khổ, không ngờ hắn lại không có chí tiến thủ, tìm được một công việc lương tháng hai ngàn tệ, làm mấy tháng đã kêu mệt bỏ việc, nói phải chơi game kiếm tiền. Kết quả là cả ngày ăn ngủ ở nhà họ Tiêu, mỗi ngày mặt trời chưa lên cao thì chưa rời khỏi giường, chưa đến sáng sớm chưa đi ngủ, làm cho Tiêu Văn Linh cũng bị ảnh hưởng, làm việc không tốt. Hai ông bà nhà họ Tiêu bực mình cãi nhau với con gái một trận rồi đuổi hắn ra ngoài, lại triệu tập họ hàng làm công tác tư tưởng cho con gái. Cộng thêm con gái đã đi làm, biết xã hội là như thế nào, theo hắn sẽ không có tiền đồ gì nên cũng đồng ý chia tay.

Hai năm sau, Tiêu Văn Linh mới quen biết Củng Hâm môn đăng hộ đối qua một người giới thiệu. Hai người yêu đương hơn một năm rồi kết hôn. Nhà là do nhà trai chuẩn bị, tiền hoàn thiện là nhà gái bỏ ra, xe là nhà gái mua, hai nhà hòa hợp, cuộc sống thoải mái, sự nghiệp của hai đứa con cũng càng ngày càng tốt. Tiêu Văn Linh được bổ nhiệm làm quản lý, Củng Hâm cũng làm quản lý. Không ngờ lúc này lại xảy ra chuyện như vậy, đối với nhà họ Tiêu không khác gì sét đánh giữa trời quang.

“Không phải hắn”. Tiêu Văn Linh nói: “Làm sao lại là hắn được! Bây giờ hắn không ở thành phố A, nghe nói về quê thi công chức ba năm không đỗ, không biết làm thuê ở đâu”.

“Không phải nó thì là ai?”.

Trong lúc hai ông bà cùng bức cung con gái, một người phụ nữ tóc ngắn bế một đứa trẻ con đến ngồi xuống hàng ghế đối diện với hàng ghế nhà họ Tiêu đang ngồi. Người nhà họ Tiêu cũng nhỏ giọng hơn một chút.

Thấy mấy người này không nói nữa, Lâm Gia Mộc cũng không chủ động bắt chuyện, lấy điện thoại di động ra giả vờ gọi: “A lô! Em đến rồi… Anh đến chưa? Cái gì? Ông chủ không cho anh đi? Ông chủ anh quan trọng hay là con quan trọng? Một mình em không làm được… anh không biết sao? Được rồi, anh cứ nghĩ đi”.

Nói xong cô tức giận ngắt máy.

Có lẽ vì cô nói hơi to, em bé đang nửa mê nửa tỉnh trong lòng nhíu mày lại. Cô vỗ vỗ em bé nhưng lại làm nó thức dậy, trợn tròn mắt nhìn quanh, ê a không biết đang nói gì.

“Lại dậy rồi… suốt ngày không ngủ… không biết lấy đâu ra sức nữa”. Cô lục chiếc ba lô trẻ em một lát: “Ơ… bác ơi, bác có giấy ướt cho em bé không? Cháu quên không mang”.

Bà Tiêu phát hiện cô đang nói với mình, đáp: “Không có, Thông Thông nhà tôi lớn rồi, không cần giấy ướt”.

“Mẹ chồng con đến bây giờ vẫn còn dùng giấy ướt cho nó. Mẹ vào lục trong cái túi kia

xem, chắc chắn là có”, Tiêu Văn Linh nói. Cô ta day trán: “Em bé nhà cô được mấy tháng rồi?”.

“Sáu tháng rồi. Càng ngày càng khó nuôi”.

“Sáu tháng thì còn ngoan, lớn hơn nữa nó mới nghịch”, Tiêu Văn Linh nói.

“Năm nay chị hai mươi mấy tuổi rồi? Chắc cháu nhà chị cũng không lớn hơn cháu nhà tôi bao nhiêu nhỉ?”

“Tôi đã ba mươi hai rồi, con trai tôi sáu tuổi”. “A, đúng là không thể nhìn ra được”.

“Tôi kết hôn sớm”.

“Ôi, kết hôn sớm đúng là tốt. Tôi hơn ba mươi tuổi mới có con, đúng là mệt chết đi được”.

“Cô hơn ba mươi rồi? Đây mới là thật sự không thể nhìn ra được”, Tiêu Văn Linh nói.

“Tôi lớn tuổi hơn cô… em gái, em đưa cháu đến khám gì?”

“Thằng bé nhà em nghịch, ngã từ trên đình hóng mát xuống, bị ngoại thương…”.

“Ôi, nghiêm trọng thế cơ à!”.

“Không có việc gì, đã chuyển tới phòng bệnh thông thường rồi. Còn con chị?”.

“À, hôm nay cháu nó nằm chơi trên giường, chị dọn dẹp bếp, đột nhiên nghe thấy nó khóc, chạy ra xem thì thấy nó ngã từ trên giường xuống, sờ sau gáy nó thấy một cục u. Chị không yên tâm nên đưa nó đến khám xem sao”.

Tiêu Văn Linh cười: “Không sao đâu. Từ trên giường ngã xuống đất có cao bao nhiêu đâu. Trẻ con xương mềm, không việc gì đâu”.

“Bác sĩ cũng nói như vậy, nhưng chị vẫn muốn khám kỹ một chút nên bác sĩ bảo chị đợi, nói chụp CT phải xếp hàng một, hai tiếng. Chị mãi mới có một đứa con…”.

“Ôi, đều là mẹ, em hiểu”. Tiêu Văn Linh nói, ngồi sang bên cạnh Lâm Gia Mộc, đưa tay sờ đầu em bé. Trẻ con sáu tháng, đầu vốn cũng không tròn cho lắm, Tiêu Văn Linh cũng không phát hiện điều gì: “Không sao, chỉ có một chỗ hơi sưng lên không rõ lắm. Cháu nó cũng không khóc, không sao đâu”.

“Nếu thế thì tốt”. Nhưng Lâm Gia Mộc vẫn không định đứng dậy, Tiêu Văn Linh cười thầm trong lòng. Khi con còn nhỏ cô ta còn trẻ tuổi, mặc dù cũng quan tâm đến con nhưng cũng không quan tâm như người này. Nghĩ đến con, cô ta lại thấy buồn.

“Giường 15 hết tiền rồi nhé. Người nhà đi nộp tiền cho cháu đi”. Y tá nói một câu rồi đi mất.

Tiêu Văn Linh lấy thẻ ngân hàng trong túi xách ra: “Mẹ, con đi nộp tiền”.

“Con có đủ tiền không?”. “Tạm thời đủ”.

“Mẹ đi cùng con”. Mặc dù bây giờ không thấy bóng dáng Củng H