XtGem Forum catalog
Hướng dẫn xử lý rác thải

Hướng dẫn xử lý rác thải

Tác giả: Mộng Lý Nhàn Nhàn

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3221104

Bình chọn: 9.5.00/10/2110 lượt.

làm gì còn có tinh thần gọi điện thoại cho Tiểu Mao chứ? Hay là cô muốn để Tiểu Mao nghe trực tiếp từ hiện trường?”. Ánh mắt Vương Tử Minh lượn lờ trên những khối cơ bắp trên người Trịnh Đạc: “Người anh em, tôi không ngại đâu, anh có làm thật tôi cũng không ngại”.

Trịnh Đạc quay mặt đi, ho một tiếng: “Tôi ra ngoài trông xe”.

Thấy gã cơ bắp Trịnh Đạc bị một câu của hắn đuổi chạy trối chết, Vương Tử Minh lại ôm gối lăn lộn trên giường.

Lâm Gia Mộc yên lặng khoanh tay trước ngực đứng bên cạnh xem hắn cười.

Đến lúc Vương Tử Minh đã cười đủ, vừa định cầm lấy điện thoại gọi cho Tiểu Mao thì điện thoại của hắn đổ chuông: “A lô”.

Vì vừa cưới quá nhiều nên giọng hắn lúc này khản đặc.

“Là tôi… Anh thế nào rồi?”.

“Anh bị thương có nặng không? Đến bệnh viện chưa?”. Hai người gần như đồng thời nói ra hai câu này, sau khi nói xong cả hai đều rơi vào yên lặng. Vương Tử Minh ra hiệu cho Lâm Gia Mộc giữ yên lặng, Lâm Gia Mộc gật đầu, lấy tai nghe bluetooth đeo lên cùng nghe.

“Tôi bị thương không nặng, nhưng anh… Hắn có làm gì anh không?…”.

“Anh ấy ít được học hành, tính tình tương đối thô bạo, nhưng tôi không việc gì”. Giọng Vương Tử Minh vẫn rất khàn, cho dù người nào nghe cũng biết là có chuyện.

“Anh chia tay hắn đi, đừng như vậy nữa”. Người đàn ông đó đấm một cái đã đánh hắn văng ra nửa mét, gãy mất hai cái răng, lung lay ba cái, gãy sóng mũi, đầu đập xuống đất đến chấn động não, không biết Vương Tử Minh còn thảm thế nào.

“Chính tôi đã đưa anh ấy vào con đường này, nếu tôi rời xa anh ấy thì anh ấy sẽ giết tôi mất”.

“Hắn nói như vậy à?”.

“Anh ấy không cần phải nói… Vừa rồi suýt nữa anh ấy giết tôi rồi…”.

“Anh trai và bố anh nói thế nào?”.

“Họ bỏ mặc tôi từ lâu rồi, huống chi là chuyện thế này”.

“Anh đến chỗ tôi, tôi với anh xa chạy cao bay”.

“Không, bây giờ anh có bạn trai rồi, còn có con trai nữa, tôi không thể ích kỷ như vậy được”.

“Tiểu Mao thực ra không phải là gì của tôi cả… Còn con trai tôi… nó có thể sống với chúng ta…”.

“Thụ Sinh, tôi không hợp với trẻ con, hơn nữa bố tôi cũng không đồng ý chuyện tôi sống với một đứa trẻ không phải con đẻ của mình… Nhà tôi… anh cũng biết đấy”.

Mã Thụ Sinh bên kia điện thoại yên lặng một lát. Vương Tử Minh đã nói rất rõ ràng, hắn cũng muốn sống cùng với Mã Thụ Sinh, nhưng giữa hai người có quá nhiều chướng ngại: “Anh cho tôi suy nghĩ một chút được chứ?”.

“Phải nhanh một chút, hơn nữa từ giờ không được dùng điện thoại liên lạc với tôi nữa, anh ấy mà biết thì hai chúng ta đều phải chết”.

“Được”.

Vương Tử Minh bỏ điện thoại xuống, cười lạnh lùng. Con trai? Nối dõi tông đường? Có những lúc từ bỏ và không từ bỏ chỉ là vì lợi ích có đủ nhiều hay không. Càng không cần phải nói đối với Mã Thụ Sinh thì sự từ bỏ của hắn không nhất định là từ bỏ thật sự vì đằng nào cũng là con mình.

Lâm Gia Mộc gật đầu: “Có cơ hội thì cài cái này vào điện thoại của Mã Thụ Sinh”.

“Cô không hack được à?”.

“Mã Thụ Sinh cũng có chút bản lãnh, hôm qua Trịnh Đạc hạc vào máy tính của hắn mà suýt nữa bị hắn phát hiện, phải dùng đến tronjan mới thoát thân được”.

“Ok, việc này tôi làm giúp cô”. Vương Tử Minh tung con chip trên tay: “Tôi thấy nghề này của cô rất thú vị, vui hơn nhiều so với công việc suốt ngày phải đối phó với lũ khốn lắm tiền của tôi”.

“Ông cũng là một trong những tên khốn lắm tiền đó”. Lâm Gia Mộc cười lạnh một tiếng rồi quay đi.

Trịnh Đạc đứng ngoài cửa cúi đầu chơi điện thoại, thấy cô đi ra, anh ta mới đi theo vào phòng khách, ngồi xuống sofa: “Chơi một ván Homefront nhé?”.

“Ok”.

Mã Thụ Sinh và bạn học Triệu Thiên Lượng mở một công ty máy tính nằm ở vị trí hơi xa xôi ở tầng trệt của một tòa nhà được xây từ hơn hai mươi năm trước, dựa lưng vào một trường đại học hạng ba không nổi tiếng, được cái việc làm ăn của bọn họ cũng tàm tạm, khách khứa tương đối nhiều.

Triệu Thiên Lượng tiễn một người khách ra về, thoáng nhìn Mã Thụ Sinh đang tính toán sổ sách bên quầy thu ngân. Mặt Mã Thụ Sinh thật sự có thể nói là vô cùng khó coi, mũi vừa đỏ vừa sưng, trán băng bó, môi không những bị dập mà còn sưng vù như hai chiếc lạp xưởng. Hắn không hỏi Mã Thụ Sinh vì sao bị thương, hắn biết rõ khuynh hướng giới tính của Mã Thụ Sinh, hai người bọn họ mở công ty máy tính không có mâu thuẫn với ai, Mã Thụ Sinh bị đánh như vậy mà không chịu báo cảnh sát, gần như chắc chắn là vì mấy chuyện vớ vẩn trong giới của hắn.

“Bị thương nặng như vậy sao không ở nhà nghỉ mấy ngày?”.

“Biết làm sao được, phải nuôi con mà”.

“Không phải con trai ông được Tiểu Mao chăm sóc rất tốt à?”.

“Tôi với nó cugnx không lâu dài được. Nó không phải người ở đây, mẹ nó vẫn giục nó về quê kiếm việc”.

“Ôi, những người trong thế giới của ông, có thể lâu dài với ai được chứ? Không phải tôi nói xằng chứ ông cứ về nhà dỗ dành Đổng Giai Nghi cho tốt thì hơn. Con có mẹ, bố mẹ ông cũng yên tâm, có vợ có con mới là thật, tất cả những thứ nhảm nhí đó đều là hư ảo hết”.

“Tôi và cô ta không sống với nhau được. Ông không biết Đổng Giai Nghi đanh đá thế nào đâu”.

“Thế là tốt lắm rồi. Mấy năm nay ông cũng có ngồi không đâu, ngoại t