XtGem Forum catalog
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3216732

Bình chọn: 7.00/10/1673 lượt.

ất giọng bình thản, “Em sao vậy?”

Tô Nhiễm cũng nhìn anh một lúc, cuối cùng cũng đủ dũng khí hỏi, “Anh biết Cố Hoài Dương không?”

Lệ Minh Vũ cầm đũa hơi khựng lại, đáy mắt vụt lên vẻ ngạc nhiên, nhưng mai chóng biến mất, hơi chau mày, “Không biết.”

“Vậy Giang Lăng thì sao? Anh biết người này không?” Tô Nhiễm hỏi.

Lệ Minh Vũ đặt thẳng đũa xuống khăn lót, trầm tĩnh nhìn cô, “Vì sao tôi phải biết hai người em nói?”

Ơ…

“À…” Tô Nhiễm cũng hiểu bản thân buồn cười, xấu hổ gãi tóc, “Không có gì, tại hôm nay tôi cùng mẹ đến nghĩa trang thấy một ngôi mộ chung, người đàn ông trên ảnh đó giống anh lắm. Bác ấy họ Cố, từng là bạn tốt nhất của ba mẹ tôi.”

“Vậy à? Trên đời này người sống người có gì lạ.” Lệ Minh Vũ phản đối, gắp một miếng thịt bò vào dĩa của Tô Nhiễm, “Nhưng em không giải thích, tôi còn tưởng em trù tôi chết sớm.”

“Tôi nào có.” Tô Nhiễm nhíu mày.

Lệ Minh Vũ nhếch miệng, ngước mắt nhìn cô, điều chỉnh tư thế ngồi, “Em yên tâm. Dù tôi chết cũng phải chết sau em.”

“Lệ Minh Vũ, anh phát điên gì vậy hả? Tôi không trù anh, sao anh lại trù tôi?” Tô Nhiễm hết sức khó chịu.

Lệ Minh Vũ cong môi cười nhạt, ngữ khí chẳng tốt lành gì, “Để em lại một mình trên đời làm gì? Cho em cắm sừng tôi à?”

“Anh..”

Bầu không khí vốn bình lặng bỗng tràn ngập mùi thuốc súng.

Tô Nhiễm lườm anh, buông đũa xuống, không ăn nữa, đứng dậy đi khỏi phòng ăn.

Lệ Minh Vũ cũng không ngăn cản, cười cười, tiếp tục ăn.

Chưa bao lâu sau, Tô Nhiễm lật đật chạy về phòng ăn, đứng cạnh Lệ Minh Vũ, chìa tay với anh, “Hành lý của tôi đâu?”

“Hành lý gì?” Lệ Minh Vũ không nhìn cô, từ tốn ăn cơm.

Tô Nhiễm bắt gặp vẻ mặt này của anh, liền nổi nóng, giật đũa trên tay anh, dằn mạnh xuống bàn, hai tay cô vặn mặt anh…

“Đồ tôi thường dùng, và vali của tôi!”

Vừa rồi cô trở về thu dọn hành lý mới phát hiện, tất cả đồ đạc của cô đều biến mất.

Lệ Minh Vũ lại rất hưởng thụ đôi tay mềm mại của cô, ngẩng đầu nhìn, thần thái anh tuấn giả vờ bừng tỉnh, “À, mấy thứ đó ư, giữ lại chiếm chỗ, ném rồi.”

“Cái gì?” Tô Nhiễm trợn to mắt, “Ném lúc nào?”

“Lúc em làm cơm tối.”

Tô Nhiễm ngớ người, không nói tiếng nào xoay người đi…

Cô sững người, quay đầu, tức tối lườm Lệ Minh Vũ, cơn cáu giận bùng nổ tức khắc, “Anh dựa vào cái gì mà đụng đồ của tôi?”

“Tôi chỉ tốt bụng thôi, mấy thứ kia cũ hết rồi, em mua mới đi.” Lệ Minh Vũ cầm ly uống một ngụm nước, lãnh đạm nói.

Tô Nhiễm sắp điên rồi, “Anh quá đáng lắm!”

“Sao, bây giờ lo tranh thủ thu dọn hành lý à? Có sớm quá không? Em đừng quên, mai mới là ngày thứ chín.” Lệ Minh Vũ ra vẻ tử tế nhắc cô.

Nói dứt câu, anh đứng dậy, dọn dẹp chén đũa.

Tô Nhiễm cắn mạnh môi, liếc bóng lưng của anh. Cô không tài nào tưởng tượng nổi anh có thể làm hành vi ấu trĩ này, giận dữ dậm chân đi khỏi phòng ăn.

Anh dừng rửa chén, lặng thinh quay đầu nhìn thoáng qua.

***

Đêm khuya thời tiết hanh khô, ve sầu kêu râm ran ngoài vườn.

Khi Tô Nhiễm đánh xong bản thảo trở lại phòng ngủ, Lệ Minh Vũ tựa người vào đầu giường, trên tay cầm điện thoại của cô, thấy cô bước vào, anh giơ giơ điện thoại, nhàn nhạt nói, “Có phải em nên giải thích một chút về cuộc gọi mới nhất với tôi không?”

Cuộc gọi mới nhất.

Tô Nhiễm lật đật tìm kiếm trong đầu, bỗng dưng nhớ đến vừa rồi gọi Mộ Thừa, vô thức nói, “Sao anh có thể tuỳ tiện xem điện thoại của người khác?”

Lệ Minh Vũ mím chặt môi, anh chỉ có ý tốt muốn giúp cô sạc pin, không ngờ thấy lịch sử cuộc gọi ghi tên Mộ Thừa. Mộ Thừa, lại là Mộ Thừa!

“Không định nói rõ à?” Ngữ khí của anh chuyển lạnh.

Tô Nhiễm thấy sắc mặt anh thay đổi, tự nhiên cũng không dám cứng rắn, hít sâu một hơi, “Tôi chỉ gọi cho Mộ Thừa, báo anh ấy chuyện đi du lịch.”

Một câu nói khiến vẻ mặt Lệ Minh Vũ càng khó coi, nheo mắt, “Du lịch? Tô Nhiễm, quả nhiên em không chịu nổi vắng vẻ, chín ngày còn chưa hết đã vội vàng muốn ôn chuyện xưa với người tình?”

Tô Nhiễm cảm thấy chói tai vô cùng, cau chặt mày, cắn răng, “Đồ điên!” Nói xong, quay người muốn đi tắm.

Lệ Minh Vũ bỗng dưng đi xuống giường, rải bước lại kéo cô, “Đi đâu?”

“Tắm!” Tô Nhiễm gằn anh.

“Nói rõ rồi tắm!” Anh chợt quát to.

Tô Nhiễm nhìn anh chằm chặp suốt mấy phút, không vội bỏ đi trả lời thẳng thắn. “Được thôi, vậy anh nghe cho rõ. Ngày đầu tiên trong kỳ nghỉ là sinh nhật của Băng Nựu, tôi đặt chuyến du lịch dành cho hai người, một cho Mộ Thừa, một ho Băng Nựu. Nơi đến là rạn san hô Great Barrier ở Úc, bởi vì An Tiểu Đoá cũng đến đó.”

Ánh mắt Lệ Minh Vũ không vui dần chuyển thành khó hiểu.

“An Tiểu Đoá, bạn thân của tôi yêu Mộ Thừa!” Tô Nhiễm dừng lại, “Bộ trưởng Lệ à, không biết tôi nói vậy bộ trưởng hiểu chưa? Dựa theo chỉ số thông minh của anh chắc hiểu phải không? Tuy chuyện này chẳng cần anh biết làm gì.” Nói hết, cô liền đẩy anh ra đi vào phòng tắm.

Phòng tắm mau chóng truyền đến tiếng vòi hoa sen.

Lệ Minh Vũ ngẩn người, hồi lâu sau anh mới hiểu ra, gương mặt anh sáng ngời, không kìm được cười cười.

Mười phút sau, Tô Nhiễm tắm xong đi ra, vừa mở cửa, thấy Lệ Minh Vũ đứng ngoài phòng tắm nhìn cô, cô hơi ngớ ra, đưa tay đẩy anh sang bên, “Vẫn chưa nghĩ