chế bản thân…” Cô cho rằng mẫu người đàn ông có địa vị như anh sẽ không lưu ý đến loại chuyện này.
Đối với sự tán thưởng cô tình của cô, Lệ Minh Vũ vẫn cảm thấy có chút thành tựu. Anh cầm tách trà uông một ngụm, khóe miệng hơi công lên, ngữ điệu tuy nhàn nhạt nhưng nghe kỹ sẽ cảm nhận được sự dịu dàng, “Một người muốn thành công, trước hết phải biết kiềm chế bản thân. Kiềm chế được bản thân trước mới có thể kiềm chế được người khác, vậy mới có năng lực chăm sóc người khác.” Khó có dịp anh nói thao thao bất tuyệt một hồi.
Nghe vậy, Tô Nhiễm cúi đầu, để ly sữa sang bên, hai chữ “Chăm sóc” này được nói ra khiến cô lơ đãng nhớ tơi lời anh hứa trước mặt ba mẹ hai bên bốn năm trước.
Lời hưa bốn năm trước âm vang hùng hồn. Dù nó có xuất phát từ nội tâm hay không, đều từng làm cô cảm động. Bốn năm sau, cảnh còn người mất. Ai là người anh định sẽ chăm sóc?
Nghĩ như vậy, cô thoáng nghẹn ngào, vô thức thở dài một hơi, không nói thêm gì, lặng thinh ăn hết mẫu bánh mì cuối cùng.
Lệ Minh Vũ đứng dậy, thu dọn bộ đồ ăn, cô không rõ sao anh nhàn rỗi như vậy , đứng ngay cửa dõi mắt theo anh, vừa muối mở miệng, lại nghe anh cất giọng thản nhiên, “Hồi trước, tôi hứa với mẹ em sẽ chăm sóc em thật tốt thì tôi nhất định sẽ chăm sóc em, dù em chỉ còn ở cạnh tôi một ngày.” Nói dứt câu, anh cũng rửa chén xong xuôi, lau khô tay, xoay người nhìn cô một cai, sắt mặt yên ổn đi khỏi phòng ăn. Anh nói rất nhẹ nhàng nhưng giống tảng đá bất thình lình nện vào tim cô, ánh mắt cô ngơ ngác, đứng lặng tại chỗ, “Vì sao?” Cô khẽ hỏi theo bóng lưng anh.
Câu hỏi “Vì sao” này ngay cả bản thân cô cũng thấy lờ mờ. Cô không biết bản thân muốn nhận được đáp án thế nào, nhưng cô càng phát hoảng vì anh nắm rõ tâm tư của cô. Anh có thể xem thấu suy nghĩ trong lòng cô ư? Điều này rất đáng sợ.
Lệ Minh Vũ dừng chân, quay người, nhìn cô một lúc, hờ hững đáp lời, “Thất tín với phụ nữ, sao có thể giữ tín với người đời?”
Tô Nhiễm hoàn toàn khiếp sợ.
***
Hôm nay hơi khác lạ, Lẹ Minh Vũ ăn sáng xong vẫn không đi làm, anh ngồi trên sofa trong phòng ăn, thấy Tô Nhiễm từ phòng ăn đi ra, cầm một bì thư đặt lên bàn, “Em giữ cái này đi.”
Tô Nhiễm không biết là cái gì, tiến lên cầm qua thấy nằng nặng, cô mở bì thư ra nhìn liền sửng sốt, là một xấp tiền dày côm, toàn tiền giá trị lớn.
Cô dại ra vài giây, mới trả bì thư về chỗ cũ, nhìn anh khó hiểu.
“Năng suất làm việc của ngân hàng không cao, mấy ngày tới em cứ tiêu số tiền này. Trong bì thư còn có một thẻ tín dụng mà em trả tôi trước kia. Đồ gì đã cho em là của em. Bây giờ, em cầm đi, không cần trả lại tôi.” LỆ Minh Vũ dựa vào sofa, điềm nhiên nhìn cô.
Tô Nhiễm cắn cắn môi. Cô thấy thẻ tín dụng bên trong đúng là thẻ anh đã cho cô bốn năm về trước. Kỳ thực, cô chưa hề đụng đến số tiền trong đó. Ngày anh và cô ly hôn, cô đã trả lại anh để bản thân ra đi sạch sẽ. Bốn năm trước cô không đụng dến một đồng trong đó, bốn năm sau lại càng không.
“Anh giữ lại thẻ tín dụng và tiền đi, tôi không cần, tôi còn tiền mặt.” Cô khẽ thở dài, nhìn anh chăm chú.
“Vậy ư?” Lệ Minh Vũ chỉ cười, dán mắt vào cô, gằn từng chữ: “Mua điện thoại xong, em còn dư được bao nhiêu tiền?”
Câu hỏi bất ngờ chặn ngang họng Tô Nhiễm, cô trông thấy ánh mắt anh cười như không cười nhìn mình, giống như xuyên thấu lời nói dối nho nhỏ của cô. Trống ngực cô đập mạnh, lật đật cụp mi che khuất cõi lòng bất an. Chắc anh chỉ suy đoán thui phải không?
“Nhưng cái này cho em thì là của em, em thích cho người khác cũng được, vứt đi cũng được, đều không liên quan đến tôi, chỉ có điều…” Lệ Minh Vũ nhìn cô thật lâu, không tiếp tục đề tài này, nói phân nữa đặt một chiếc chìa khóa lên bì thư, bình thản bổ sung, “Tiền có thể bỏ, thẻ có thể quăng, nhưng chìa khóa này tốt nhất em phải giữ kỹ.”
Tô Nhiễm quan sát, là chìa khóa điện tử của biệt thự.
“Cái này là chìa khóa của anh mà.” Cô thấy mình nên nhắc nhở anh. Dựa theo sự hiểu biết của cô, biệt thự chỉ có hai chiếc chìa khóa, hệ thống khóa điện tử và chìa khóa cùng là một bộ, khi đó xưởng sản xuất chỉ làm ra hai chiếc, muốn là thêm phải xuất trình giáy tờ chứng minh quyền sở hữu nhà đất, sau đó mới có thể là chiếc chìa khóa thứ ba Anh cũng không có khả năng giải quyết ngay chuyện này, dù chờ chếc thứ ba chuyển tới đây cũng cần một tuần.
“Đúng vậy.” Anh hết sức phối hợi trả lời thắc mắc của cô, hơn nữa vẻ mặt anh nghiêm túc và chăm chú, “Cho nên yêu cầu em về nhà sớm hơn tôi, nếu không tôi sẽ không vào được nhà
Tô Nhiễm nhìn chìa khóa, khẽ “ừm” ,một tiếng. Trả lời xong, cô mới kịp định thần, vì sao cô phải ngoan ngoãn nghe lời anh? Câu trả lời của cô làm Lệ Minh Vũ hài lòng, khóe miệng hơi nhếch lên, không nói thêm gì.
Lúc này điện thoại vừa lúc đổ chuông, sau một đêm sạc pi tiếng chuông vang to dọa Tô Nhiễm giật nảy mình. Điện thoại đổ chuông hồi lâu, cô mới sực nhớ là nhạc chuông của mình, thấy đáy mắt Lẹ Minh Vũ thấp thoáng ý cười châm biếm, cô xấu hổ nghe máy.
Giọng nói cố chừng mực truyền đến từ nơi khác, càng khiến cô sửng sốt.
“Bà Lệ có bận không a?”
Tô Nhiễm nghe không rõ đối phương nói gì, từ “Bà