Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3215883

Bình chọn: 8.5.00/10/1588 lượt.

iếng trong giới tài chính, những người này thích gọi là Tiểu Trang.

Tiểu Trang cũng chuếnh choáng bước tới, ưỡn bụng bia, cười toe toét: “Bộ trưởng Lệ, còn thiếu có mỗi mình anh, đêm nay đừng để mọi người mất hứng nữa.”

Lệ Minh Vũ hiểu ý nghĩa câu nói “đổi chỗ khác uống tiếp”, anh cười cười, kéo tay đang khoát trên vai anh rời qua người Tiểu Trang, bình thản nói: “Trang tổng, mọi người thích là được rồi, tôi không đi đâu.”

“Đừng mà, bộ trưởng Lệ, cần tôi phải nói rõ sao?” Trang tổng cười mờ ám, nhỏ giọng: “Qua bên đó mấy em tướng tá cực kì nóng bỏng, phục vụ khỏi chê, lần trước mấy người ở bên trong nếm thử, phải nói là không thể nào quên được. Anh đi đi, tôi sẽ kêu mấy em cùng hầu hạ anh, đảm bảo anh sẽ khoái, được không?”

Đồng Hựu đứng cạnh buồn chán vuốt mũi, chuyện thế này nhìn riết rồi quen mắt.

Lệ Minh Vũ vẫn cười như trước: “Không được, vợ tôi quản rất chặt. Lỡ cô ấy phát hiện thì tôi thê thảm lắm. Trang tổng, anh đừng hại tôi.” Cái gọi “bên đó” thực ra là một nơi trăng hoa. Bởi vì ông chủ đứng đằng sau nơi đó là người trong giới chính trị và kinh tế, nên nơi này không dành cho người ngoài, chỉ tiếp đãi nhân vật có máu mặt. Những cô gái phục vụ ở đó đều tuyển chọn kĩ càng, gọi bừa một người cũng có bằng cấp, học lực không thấp, biết nói ít nhất bốn thứ tiếng, có thể bàn luận từng lĩnh vực với mọi kiểu người khác nhau. Thời buổi này, làm gái cũng phải có trình độ.

Trang tổng nghe vậy, lộ vẻ tiếc nuối, “Bộ trưởng Lệ, trước đây anh hiếm khi đề cập chuyện và xã. Không phải anh nói có lệ với chúng tôi chứ?”Ai cũng biết chuyện bộ trưởng Lệ đã kết hôn là sự thật. Chiếc nhẫn trên ngón áp út không thể là mang cho có, nhưng anh chưa bao giờ đề cập đến cuộc sống cá nhân, càng không nhắc đến vợ của mình. Hôn nhân của anh lan tràn tin xấu suốt mấy năm qua, nhưng người trong cuộc không hề thích, đương nhiên họ cũng không để tâm.

“Hôm nào tôi sẽ để mọi người gặp mặt, giờ trễ rồi, mọi người cũng nên giải tán.” Lệ Minh Vũ xem giờ, thần sắc lộ rõ vẻ lo lắng, miễn cưỡng nói chuyện.

Mọi người thấy anh không hứng thú tham gia, cũng tùy tiện bỏ qua.

Đợi mọi người về hết, Đồng Hựu còn chưa hỏi anh muốn đi đâu, Lệ Minh Vũ đã ra lệnh, “Lập tức lấy xe qua đây, về Bán Sơn.”

Đồng Hựu ngây ngẩn, vội vàng bấm thang máy xuống thẳng tầng đổ xe.

Vầng trăng nơi phố xá ngập tràn sắc dịu dàng, dù nhuộm đầy hơi thở mờ tối, nó vẫn dịu dàng như thường. Ánh sáng mờ nhạt chiếu xuống mọi ngõ ngách trong thành phố. Ánh trăng rộng rãi công bằng hắt sáng nơi giàu có, nghèo khổ, vui sướng, bi thương, chán chường.

Trong phòng, An Tiểu Đóa dựa người vào đầu giường, Cách Lạc Băng nằm trong lòng cô, lặng thinh nghe kể chuyện cổ tích. Một hồi sau, đợi An Tiểu Đóa kể hết, cô bé không kìm được cất giọng hỏi, “Sau đó thì sao?”

“Sau đó à, hoàng tử và công chúa sống vui vẻ hanh phúc mãi mãi.” An Tiểu Đóa kể hết chuyện Andersen, nghiêng đầu nhìn cô bé hiếu kì trong lòng.

Cách Lạc Băng cũng nghiêng đầu nhìn cô, suy nghĩ một lát, cau mày, “Hoàng tử và công cháu mỗi ngày đều sống vui vẻ sao dì?”

“Ừ.”

“Vậy hoàng tử và công chúa không cãi nhau sao?”

“Điều này….” An Tiểu Đóa ngẫm nghĩ, “Có thể là vậy, thỉnh thoảng cũng sẽ bất đồng ý kiến mâu thuẫn với nhau.”

Cách Lạc Băng chu miệng, “Vậy vì sao kết thúc truyện cổ tích luôn viết hoàng tử và công chúa sống vui vẻ hạnh phúc bên nhau mãi mãi? Nếu rốt cuộc hoàng tử và công chúa sống không hạnh phúc, người khác làm sao biết?”

An Tiểu Đóa bị hỏi đến ngớ người, nghiền ngẫm hồi lâu vẫn không nghĩ ra đáp án chính xác, cô cười ôm Băng Nựu, “Băng Nựu, con còn nhỏ đã nghĩ đến vấn đề sâu sắc thế này, xem ra dì phải suy nghĩ kĩ hơn rồi.” Nói xong, cô xoa đầu cô bé, “Vậy con chuyển hết vấn đề khó khăn qua dì đi. Băng Nựu cũng nên ngủ rồi phải không? Sáng mai con còn đi nhà trẻ nữa.”

Cách Lạc Băng vẫn chu miệng không nói chuyện, buồn bã cụp mắt xuống.

“Con sao vậy?” An Tiểu Đóa nhẹ giọng hỏi.

“Con không sao.” Cách Lạc Băng nũng nịu trả lời, giọng cô bé nghe có vẻ ủ rũ.

An Tiểu Đóa tưởng chuyện hôm nay dọa cô bé sợ hãi, ôm lấy cô bé vào lòng, dịu dàng nói: “Băng Nựu có gì khó chịu, cứ hỏi dì đi.”

Cách Lạc Băng liếm môi, nói, “Con không muốn đi nhà trẻ.”

“Tại sao?”

“Bởi vì các bạn khác đều có mẹ tới đón, con không có mẹ, các bạn chê cười con. Ngày mai cô giáo còn kêu dẫn mẹ đến dự giờ học thủ công nữa cơ.” Cách Lạc Băng nghẹn ngào.

An Tiểu Đóa nhìn cô bé xót xa, ôm chặt cô bé vào lòng, không biết nên dỗ dành cô bé thế nào, trầm mặc hồi lâu, cố nén chua xót xuống cổ họng, khẽ nói: “Băng Nựu có mẹ mà, ai nói Băng Nựu không có mẹ.”

Cách Lạc Băng ngẩng đầu dậy từ lòng cô, ánh mắt ngập tràn sợ hãi, lắc đầu, “Cô đó không phải mẹ con, cô đó đáng sợ lắm, cô đó còn lớn tiếng la con nữa đó.” Nói một hồi, ôm chặt An Tiểu Đóa, “Con thích mẹ Tô Nhiễm, thích dì, không thích cô đó đâu.”

An Tiểu Đóa đau nhói tim, dịu dàng xoa đầu cô bé, “Con yên tâm, dì không để người khác bắt nạt con đâu. Ngày mai, dì và con cùng học giờ thủ công được không?”

“Thật không dì?” Cách Lạc Băng mừng rỡ mở to hai mắt.

“Đương nhiên rồi, h


Old school Easter eggs.