òng giục Lệ Minh Vũ: “Bộ trưởng, em vừa đặt phòng ăn rồi ạ. Chúng ta…”
“Dời cuộc họp buổi chiều thành chín giờ sáng mai.” Lệ Minh Vũ ngồi sau, ngón tay gõ gõ họp điện thoại, ánh mắt suy tư.
“Ơ?” Đồng Hựu há hốc.
Làm trợ lý cho anh bao năm, Đồng Hựu chưa bao giờ gặp trường hợp anh đột nhiên thay đổi lịch trình, đây là sao vậy?
“Bộ trưởng, anh muốn đi đâu ạ?”
“Chạy đến phòng làm việc của Tô Nhiễm.”
Đồng Hựu mở to hai mắt nhìn người đàn ông đằng sau qua kính.
***
Tô Nhiễm đến phòng làm việc đã hơn mười giờ. Cô chui ngay vào phòng điều chế hương. Hơn một tiếng đồng hồ trôi qua, cô vẫn chưa tinh chế được nho đen thuần khiết như mùi hương trên hung khí. Cảnh sát nghi ngờ hương nho đen có ở thi thể Trần Trung xuất phát từ nước hoa. Ban đầu cô cũng nghĩ như vậy, nhưng tại sao mùi hương cô chiết xuất ra lại khác nhiều đến vậy?
Cô tháo khẩu trang xuống, vắt óc suy nghĩ. Không đúng, nhất định là sai ở khâu nào đó, mấy ngày nay cô phải tập trung mới được. Cô xoa xoa cổ, xua tan cảm giác mệt mỏi.
Cô ngủ thẳng một giấc tới tận khi mặt trời lên cao, nhưng sao toàn thân cô lại đau nhức?
Cô bất giác nhớ đến giấc mơ tối qua, hai má cô chợt ửng hồng. Giấc mơ rất chân thực, giống như nó đã xảy ra. Cô vỗ nhẹ hai má, cô làm sao vậy? Đang ban ngày ban mặt mà lại nghĩ đến chuyện đó?
Chuông cửa dưới lầu vang lên, Tô Nhiễm cẩn thận đóng ống nghiệm đang cầm trả lại chỗ cũ. Sau đó cô xuống lầu mở cửa. Người đến là Mộ Thừa.
Đôi mắt cô sửng sốt, cô không thể không nhớ tới chuyện hôm qua.
“Ngày mai, anh có ca một quan trọng nên hôm nay anh nghỉ ngơi lấy tinh thần. em không định mời anh vào à?” Nụ cười của Mộ Thừa càng thêm ấm áp dưới ánh mặt trời.
Tô Nhiễm lập tức nhường chỗ cho anh bước vào.
“Lần trước tới đây, nơi này trống không, bây giờ đã trang trí lại rất đẹp.” Mộ Thừa khen ngợi.
Tô Nhiễm nhớ lần đó, khóe miệng cô hơi trĩu xuống, cô rót một tách trà cho anh, ngồi xuống trò chuyện: “Tình hình Diệp Lỗi thế nào rồi anh? Cậu ấy không sao chứ? Em xin lỗi chuyện hôm qua.”
Mộ Thừa đặt tách trà xuống, nhìn cô, “Tiểu Nhiễm, bất luận chuyện gì, bất kể lúc nào, em cũng không cần nói xin lỗi anh.” Anh cười bao dung, “Diệp Lỗi không sao, anh đã xem kết quả chụp CT, cậu ấy chỉ bị chấn động nhỏ mà thôi, nghỉ ngơi vài ngày sẽ khỏi. Có điều…”
Tô Nhiễm thấy anh bỗng chuyển hướng, tâm trạng vốn đang thả lỏng bỗng nhiên thấp thỏm bất an, “Có chuyện gì vậy anh?”
“Hôm nay em có nhận được điện thoại bên phía cảnh sát không?”
Tô Nhiễm lắc đầu, xảy ra chuyện gì?
Mộ Thừa trầm ngâm một lát rồi mới nói với cô: “Chắc chắn cảnh sát sẽ đến tìm em hỏi han. Sáng hôm nay, người của sở cảnh sát đã đến bệnh viện điều tra. Có người báo án với cảnh sát, mấy tên côn đồ đều bị cảnh sát giải đi, Diệp Lỗi cũng bị cảnh sát hỏi tới. Lúc đó, anh mới biết mấy tên côn đồ đó là mấy tên định quấy rối anh hôm qua. Cảnh sát tạm giam bọn chúng, nhưng bọn chúng lại quay sang đổ tội Tiêu Diệp Lỗi đanh người bị thương. Vì vậy, cảnh sát sẽ gọi em đến nhận dạng.”
“Cái gì?” Tô Nhiễm đứng bật dậy,
Q.5 – Chương 19: Cũng Nghĩ Đến Quà Tặng
Bầu không khí trong phòng bỗng trở nên khác thường.
Nắng trau khác thường, hắt sáng gương mặt Tô Nhiễm càng tái nhợt, lời Mộ Thừa nói dọa cô giật nảy người. Có người báo cảnh sát, đám lưu manh bị bắt? Cô lơ đãng nhớ hôm qua Lệ Minh Vũ nói… Thấy lần nữa có nhận ra đám lưu manh đó không? Lẽ nào, chuyện này liên quan tới anh?
“Chuyện này hơi phức tạp.” Mộ Thừa thấy cô bỡ ngỡ, anh chau mày, ánh mắt nghiền ngẫm.
Tô Nhiễm nghe vậy, ngồi xuống nhìn anh.
“Đối phương bị cảnh sát giải đi nhưng đồng thời cũng tố cáo Tiêu Diệp Lỗi cố ý gây thương tích người khác. Cảnh sát rất coi trọng sự việc lần này.” Anh trầm ngâm.
“Rõ rang họ sai, mà quay lại cắn ngược một cái?” Vẻ mặt Tô Nhiễm không vui.
“Dù bị định tội, họ vẫn có quyền bảo vệ lợi ích bản thân. Huống hồ hiện nay còn đang trong vòng điều tra, pháp luật phải bảo vệ nhân quyền.” Mộ Thừa uốn nắn thái độ của cô.
Tô Nhiễm bất đắc dĩ dựa người vào sofa, nói, “Em định nếu cảnh sát tìm em hỏi, em sẽ kể hết tình huống lúc đó, không để Diệp Lỗi chịu oan ức vì em.”
“Chuyện này em nên giao cho cảnh sát.” Mộ Thừa nhẹ giọng, “Anh nghĩ chuyện này không hề đơn giản, thái độ của cảnh sát rất căng thẳng.”
Tô Nhiễm trầm mặc. Nếu chuyện này liên quan đến Lệ Minh Vũ, thái độ của cảnh sát căng thẳng cũng chẳng có gì đáng trách.
Bắt gặp thần sắc cô có vẻ mệt mỏi, ánh mắt Mộ Thừa càng yêu thương, nhìn cô, thấp giọng hỏi: “Phải tới khi nào em mới rời khỏi cậu ta?” Giọng anh nặng nề cất lên.
Hàng mi của Tô Nhiễm run nhè nhẹ, hé đôi môi đỏ au, “Năm ngày, còn năm ngày.”
Cô trả lời thẳng thắn, khiến Mộ Thừa ngây ra chốc lát. Vốn dĩ anh chỉ cảm than một câu bất đắc dĩ, không ngờ cô lại cho anh đáp án chính xác nhất, nhưng đáp án này dội vào tai càng khiến anh đáng sợ hơn, năm ngày? Vì sao năm ngày??
Tô Nhiễm không đợi anh mở miệng, cô bình thản dõi mắt về anh, “Mộ Thừa, rốt cuộc chuyện gì xảy ra, em xin anh đừng hỏi được không anh? Anh giúp đỡ em rất nhiều suốt bao nhiêu năm qua, anh đừng tiếp tục lo lắ