Snack's 1967
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3214303

Bình chọn: 9.5.00/10/1430 lượt.

ôi cho phép em ra ngoài rồi?”

“Anh yên tâm. Nếu tôi đã hứa với anh thì tuyệt đối không nuốt lời. Tôi biết mình than phận gì, cần làm gì. Trước khi anh tan sở, tôi sẽ về tới nhà.” Tô Nhiễm nắm chặt giỏ xách, bổ sung, “Tiểu Đóa rất hay suy nghĩ lung tung, tôi chỉ không muốn gây phiền phức cho anh.”

Lệ Minh Vũ nhìn cô hồi lâu, mới bình thản cất giọng, “Tốt nhất em phải nhớ kĩ những điều mình đã nói.”

Tô Nhiếm hít sâu, “Tôi được phép đi chưa.”

“Tôi đưa em đi.” Anh chợt nói, giọng điệu vẫn nhàn nhạt như cũ.

“Tô Nhiễm sửng sốt, “Không cần…” Lời nói kiên định liền bị động tác cau mày của anh vùi lấp, cô đành phải đi theo anh.

Xe nhanh chóng dừng lại trước cửa bệnh viện.

Tô Nhiễm vừa muốn xuống xe, anh liền kéo cô lại. Tô Nhiễm nhìn thấy anh đưa chìa khóa và điện thoại cho cô.

Là điện thoại của cô, rốt cuộc anh cũng chịu trả cho cô rồi ư? Còn chìa khóa này là của biệt thự.

“Gặp An Tiểu Đóa xong, phải về nhà ngay, nhớ giữ điện thoại cho kĩ.” Lệ Minh Vũ thờ ơ buông lời, duỗi tay mở cửa xe cho cô.

Tô Nhiễm bước xuống, xe liền nghênh ngang rời đi. Cô cầm chìa khóa và điện thoại, vô tình phát hiện số điện thoại của anh mà cô từng xóa lại xuất hiện trong máy…

Vừa bước vào phòng nghỉ của khu cấp cứu, Tô Nhiễm bỗng nghe An Tiểu Đóa cái nhau ầm ĩ. May rằng người bệnh không thể vào nơi đây, bằng không sẽ thành trò hề cho mọi người.

Cô bước lại gần, thấy Quý Hâm Dao cũng có mặt, vẻ mặt cô tức giận, lườm nguýt An Tiểu Đóa.

An Tiểu Đóa kéo Băng Nựu ra đằng sau, Tức giận chỉ vào mặt Quý Hâm Dao: “Tôi nói cô còn mặt mũi gì tới đây đòi Băng Nựu? Thương con như vậy sao lại bỏ đi? Có bản lĩnh cả đời bỏ rơi con mình, ung dung vui vẻ với người đán ông khác đi? Cô là hạng người gì vậy? Bây giờ cô cũng biết hối hận? Đến đây đòi con sao? Cô ơi, tôi nói rõ cho cô nghe, hôm nay dù cô có phá nát bệnh viện cũng đừng hòng cướp con về. Nếu bác sĩ Mộ đã giao Băng Nựu cho tôi chăm sóc, vạy cô còn không hiểu ý anh ấy sao? Còn vác mặt đến đây giở thói ngang ngược, không mở to mắt xẹm đây là địa bàn của ai.”

Đới với bản lĩnh mắng người của An Tiểu Đóa, Tô Nhiễm đã từng lĩnh giáo qua. Bình thường, cô nhã nhặn rộng lượng, nhưng một khi đã giận dữ, kẻ gây sự đừng mong sống yên. Xem tình cảnh này, Quý Hâm Giao có lẽ bị mắng từ nãy tới giờ.

Cô ta chắc chắn không ngờ An Tiểu Đóa có thể mắng người đến mức như vậy, khuôn mặt cô ta giận dữ đến mức đỏ ửng, tay run run chỉ An Tiểu Đóa, “Cách Lạc Băng là con tôi, tôi mới là mẹ của nó. Cô đừng tưởng rằng cô được một mình Mộ Thừa đồng ý thì có quyền coi giữ con tôi? Tôi cảnh cáo cô, nếu không đưa nó cho tôi, tôi sẽ thưa cô giam giữ người trái phép.”

“Ô, còn giam giữ người trái phép nữa, tôi rất sợ đó nha. Được đó, cô đi thưa đi, tôi chờ coi lúc đó Băng Nựu có muốn theo cô hay không!” An Tiểu Đóa cố tình chọc giận cô ta, chống nạnh giống cọp cái, “Đồng chí Tiểu Quý, chúng ta là con người không thể sống thiếu đạo đức như vậy. Dân gian có câu, có được có mất, cần có gì phải cố chấp như vậy. Khi cô thấy Mộ Thừa là một bác sĩ không có tiền thì phủi bỏ mông đi, thậm chí bỏ mặc cả con mình, bây giờ mơ ước trở về? Sao hả? Nghe nói chồng trước của mình giàu có thì động tâm? Cô không thấy buồn nôn à? Cô đừng làm phụ nữ mất mặt được không? Rồi còn không biết xấu hổ đòi thưa tôi? Cứ để đến lúc đó coi ai mắt mặt hơn!”

Quý Hâm Giao giận run người.

Tô Nhiễm đứng ngoài cửa không nghe lọt tai được nữa, liền đẩy cửa đi vào, nhẹ nhàng lên tiếng, “Tiểu Đóa, mấy lời này sao lại nói trước mặt trẻ con?”

“Mẹ Tô Nhiễm…” Băng Nựu đang sợ hãi trông thấy Tô Nhiễm, vội chạy đến ôm chân cô một cách ỷ lại.

Quý Hâm Dao càng thêm bực dọc, thấy Băng Nựu chưa bao giờ dựa dẫm cô ta như vậy, long cô ta đau đớn, chua xót, tức tối nói: ” Hồ ly tinh bên cạnh Mộ Thừa đúng là nhiều không đếm xuể.”

“Cô nói ai hồ ly tinh?”

“Tiểu Đóa…” Tô Nhiễm can ngăn An Tiểu Đóa, nhìn Quý Hâm Dao, “Cô Quý, cô sinh Băng Nựu ra rồi bỏ đi. Dù bây giờ cô quay về, bé cũng sẽ thấy xa lạ và sợ hãi. Nếu cô thật lòng muốn tốt cho con mình, cô phải cho bé thời gian thích ứng. Hơn nữa, Mộ Thừa đã giao Băng Nựu nhờ chúng tôi chăm sóc, vì vậy quãng thời gian này chúng tôi phải chăm nom bé kỹ lưỡng. Cô đúng là mẹ bé nhưng chúng tôi cần phải hỏi ý kiến Mộ Thừa. Xin lỗi cô, trước khi anh ấy chưa đồng ý, tôi và Tiểu Đóa tuyệt đối không giao Băng Nựu cho cô.”

Quý Hâm Dao giận tím mặt mày: “Được, coi như mấy cô hay. Mấy cô đừng mơ tưởng giành giật được cái gì, tôi nói cho cô biết dù ngày xưa tôi có lỗi với Mộ Thừa, thì tôi vẫn là mẹ ruột của Băng Nựu. Không ai trong mấy cô chặt đứt được mối quan hệ này. Mấy cô cứ chờ đi!” Nói xong, cô ta bừng bừng tức giận giẫm mạnh giày cao gót xuống sàn nhà, rồi đi khỏi.”

“Cô ta làm cái trò gì vậy? Mình chưa từng thấy người phụ nữ nào không biết xấu hổ như vậy.” An Tiểu Đóa khinh thường, cau mũi, “Nếu cậu không cản mình, mình không mắng cho cô ta tơi bời không được.”

“Biết cậu hay rồi.” Tô Nhiễm khẽ cười, xoa đầu Băng Nựu, “Có trẻ con ở đây, cậu phải giữ ý một chút.”

“Cậu yên tâm con người này luôn lịch sự nhã nhặn.”

“Biết mà.