cũng bắt đầu từ đó, anh dần dằn lại cá tính bốc đồng, thẳng thắn trong công việc, thân là dân chính khách, vốn phải mài giũa bản thân thành khối ngọc ôn hòa, khắp mọi nơi trên tất cả các phương diện đều phải kín đáo. Anh từ từ hòa hợp hơn vào giới chính trị. Anh thay đổi hoàn toàn, gặp chuyện trở nên bình tĩnh rồi dần dẩn không ai không biết tác phong xử sự của anh linh hoạt khôn ngoan, tính cách trầm tĩnh, nhung nụ cười của cô gái đó đã sớm in sâu vào lòng anh.
Ai nói con người không thể thay đổi, không thể thay đổi là vì không muốn thay đổi.
Về sau, anh biết cô là Tô Nhiễm, làm bán thời gian ở vuờn trẻ, con gái của Tô Ánh Vân.
Hóa ra thế giói thật sự rất nhỏ bé, ông trời rất thích trêu chọc con người. Anh thích ngắm nhìn cô cười, nhưng không cách nào tiếp nhận thân phận của cô. Vì sao cô lại là con sái của Tô Ánh Vân? Lại là cô ba nhà họ Hòa?
Vì lẽ đó suốt một quãng thời sian vô cùng dài, anh ép buộc bản thân không được đến con đường đó, không được hoài niệm nụ cười chôn sâu dưới đáy lòng đó. Anh đã đoạn tuyệt vói ánh nắng bên ngoài, hà cớ gì phải để bản thân lâm vào hoàn cảnh khó xử lần nữa.
Nhưng…
Dù thế nào anh cũng không ngờ tới anh sẽ còn cơ hội gặp lại cô lần nữa.
Khi đó đã là hai năm sau…
Lần đó sau khi anh vừa họp xong, đang thảo luận công việc cùng vài quan chức, anh lơ đãng trông thây một cái bóng nhỏ nhắn xinh xắn, cái bóng này anh quen đến không thể quen hơn. Đó chính là Tô Nhiễm, cô chủ động tìm anh, nhờ anh ký tên một phần văn kiện.
Ký tên xong, Tô Nhiễm vui mùng vô cùng, liên tục nói cám ơn anh.
Lệ Minh Vũ lại được thây nụ cười ấm áp thật tâm của cô lần nữa, giống hệt nụ cười mà anh từng ngắm vào hai năm trước. Đôi mặt với nụ cười như vậy của cô, anh cố sức kìm nén nổi lòng rối bời, ra vẻ bình thản tiễn cô ra ngoài. Cô xoay người, rồi hết sức e dè hỏi anh, “Nghị sĩ Lệ, ngài vừa giúp tôi một chuyện rât lớn, tôi có thể mời ngài dùng cơm được không ạ?”
Anh buộc phải thừa nhận giọng nói của cô cũng rất dễ nghe, êm ái dịu dàng hệt như hạt mưa nhỏ đọng vào lòng anh.
Đến tận ngày hôm nay, anh vẫn nhớ rõ tâm tình của mình vào khoảnh khắc đó. Anh mâu thuẫn, phức tạp, anh biết cô là con sái Tô Ánh Vân, anh biết mình nên đồng ý với lời mời của cô, như vậy anh có thể thuận thể đạt được mục đích của chính mình, giông như vì thù hận trong lòng mà anh làm ngơ việc Hòa Vy không ngừng đeo bám anh. Nhung…
Anh còn nhớ khi đó, anh đã thản nhiên nói… Chỉ là việc nhỏ, cô Tô không cẩn khách sáo như vậy.
Có ông trời làm chứng, anh muốn,
Hai lần, anh đều muốn có nụ cười của cô, nhung cả hai lần, anh đều kiên quyết bắt buộc bản thân buông tha cô.
Mãi đến khi…
Hòa Tân Bằng đột nhiên đến tìm anh, ngỏ ý làm mai cho anh và Tô Nhiễm, hơn nữa còn muốn hỗ trợ tài chính giúp anh tranh cử bộ trưởng. Hòa Tân Bằng sẵn lòng phụ trợ, nhưng cũng gây áp lực cho anh.
Tranh cử bộ trưởng cần hỗ trợ từ đằng sau của tập đoàn tài chính, nếu anh không nhận tình cảm này, vậy anh sẽ lỡ mất chức bộ trưởng.
Cái tên Hòa Tân Bằng này hết sức quen thuộc, anh nắm rõ mỗi một lời nói mỗi một biểu tình của ông ta. So vói Hòa Tân Bằng anh thấy trên ti vi, Hòa Tân Bằng ngoài đời còn dối trá hơn cả tưởng tượng của anh.
Đáng thẹn thay, ông ta lại quả quyết không nhận ra anh là ai, ông ta chỉ biết anh là một quan chúc sắp tranh cử bộ trưởng. Chuyện từng xảy ra năm đó, ông ta đều để một mình Tô Ánh Vân ra mặt giải quyết mọi phiền phúc.
Anh cố nén thôi thúc muốn đâm một nhát vào Hòa Tân Bằng, thản nhiên ngồi nghe ông ta giải thích mọi điều kiện. Hòa Tân Bằng quả không hổ danh cáo già, có thể dùng con gái của chính mình làm quyền lợi trao đổi. Ngoài mặt ra vẻ vì hạnh phúc của Tô Nhiễm nhưng thực tế chỉ muốn trải đường cho nhà họ Hòa trong tương lai.
Một ngưòi ba có thể dùng hạnh
phúc của con gái mình kì kèo vói chính khách, loại người có suy nghĩ thế này rất đáng sợ. Khi đó, ông ta vừa tỏ vẻ muốn hỗ trợ anh vừa cân nhắc chọn lựa thêm một nguời khác. Đúng lúc đó, Lệ Minh Vũ đang cần cơ hội lật đổ Hòa Tấn Bằng, khiến ông ta trở tay không kịp, vả lại thay vì để Tô Nhiễm gả cho người đàn ông khác, chi bằng anh cưới Tô Nhiễm.
Rốt cuộc anh chủ động tới nhà hỏi cưới cô, sau đó anh liền quang minh chính đại trở thành con rể nhà họ Hòa.
Hòa Tấn Bằng có thế nào cũng không ngờ tới, ông ta cả đòi khôn ngoan mà hồ đổ trong chốc lát, kế hoạch do chính ông ta dày công sắp đặt lại thành phương tiện giúp anh thực hiện mưu tính. Bắt đầu từ ngày đó, anh biết bản thân mình không còn cơ hội, không còn tư cách có đuợc nụ cười của Tô Nhiễm. Ngay cả ba cô cũng có thể bán đứng cô, vậy anh còn cớ gì để nương tay vói nhà họ Hòa?
Anh sẽ khiến cả nhà họ Hòa, một người cũng không được sống yên ổn.
Thế nhưng…
Khi Tô Nhiễm mặc áo cưới đứng trước mặt anh, toàn bộ mọi thứ từ nụ cười tự nhiên của cô, ánh mắt cô hạnh phúc nhìn anh, cô tình nguyện lấy anh, mơ ước mãnh liệt được sống cùng anh về sau. Tất cả tốt đẹp đều bao phủ thù hận ẩn dưới đáy lòng anh.
Tôi tăm trong lòng và tốt đẹp va chạm, vướng mắc vào nhau. Trưóc khi cưới Tô Nhiễm, anh đã quyết định khô