ng để cô sống thoải mái, nhưng từ đầu đến cuối anh đều
không dám bước chân lên phòng tân hôn, anh sợ bản thân mình phụ bạc cô.
Vì vậy anh uống rưọu, vì vậy anh bận rộn tranh cử, rồi thù hận trong lòng lại thôi thúc anh dùng người phụ nữ khác kích thích cô, nhưng trước sau Tô Nhiễm đều diu dàng, hết ngày này đến ngày khác chờ anh về nhà, bất kể anh vể trễ hơn mệt mỏi hơn, về nhà luôn có một ngọn đèn sáng đợi anh.
Tình cảm lấn áp lý trí, anh cũng không còn cách nào kiềm chế bản thân, anh đè cô xuống dưới thân, nhưng lại cẩn thận từng ly từng tí giữ gìn tôn nghiêm cuối cùng cho cô; bởi vì anh biết, sẽ có một ngày, anh phải buông cô ra.
Hòa Tân Bằng nhảy lầu, anh biết chuyện này rốt cuộc đã đến đoạn kết. Cái nên kết thúc vẩn phải kết thúc.
Lẽ ra anh phải vui vẻ mói đúng, hay ít ra cũng cảm thấy dễ chịu.
Thế nhưng, suốt bốn năm nay anh chưa bao giờ quên khoảnh khắc Tô
Nhiễm ký tên, nước mắt của cô, tuyệt vọng của cô đều sắc bén như dao tàn nhẫn đâm vào tim anh. Thời gian bốn năm thay đổi gì anh không biết, anh chỉ cảm thấy dù sự nghiệp có thành công thế nào, thì đằng sau đều là cô đơn trống trải sâu đậm.
Khiến anh không ngờ chính là bốn năm sau Tô Nhiễm xuất hiện trong cuộc sống của anh lần nữa. Quyển sách cô viết dọa anh giật nẩy người, vì rât nhiều tình tiết trong sách giống đến khác thường mọi chuyện từng xảy ra năm đó vói anh. Anh thậm chí còn hoài nghi, có phải Tô Nhiễm cố tình xuất hiện trước mắt anh vài năm trước hay không.
Vì lẽ đó, anh mất hết lý trí đi Paris, cũng vì vậy mà thấy hình ảnh ân ái của Mộ Thừa và Tô Nhiễm.
Vốn từ bỏ trở thành chấp nhặt và dằn vặt. Anh biết nếu lúc truóc bản thân đã chọn buông tay, vậy cũng nên rộng lượng một chút, thong dong một chút, dù cô có niềm vui mói cũng không nên quan tâm luu ý.
Nhưng đáng chết anh lại quan tâm như vậy.
Quan tâm cô trong bốn năm có thể quên đi một người đàn ông, rồi yêu một người đàn ông khác.
Quan tâm cô có thể vì người đàn ông đó mà cam chịu ở dưới thân anh.
Quan tâm cô bốn năm trước khẩn trương và yêu anh say đắm, bốn năm sau lại dành tình cảm đó cho ngưòi đàn ông khác.
Quan tâm cô vì nguời đàn ông đó
mà dâng hiến toàn bộ bản thân.
Quan tâm cô dành cho người đàn ông đó lúm đôgng tiền mà vốn chỉ thuộc về một mình anh.
Quan tâm…
Lệ Minh Vũ đành thừa nhận, anh ghen tị đến phát điên.
Tô Nhiễm trong lòng anh vô thức kêu một tiếng, cô như con mèo bị giày vò điên cuồng, khuôn mặt cô cọ cọ vào ngục anh, thở dài thoải mái, tay cô bất giác khoanh lại trước ngực. Anh cúi đầu nhìn, không kìm được cong môi cười, đáy mắt anh đong đầy thương yêu. Có người nói, con người khi đang bị thương sẽ sản sinh ra một tư thế bảo vệ bản thân, chẳng hạn như hai tay ôm chân giống động tác trong bụng mẹ, hay hai tay khoanh truóc ngực tỏ vẻ chống cự và cảnh siác bên ngoài.
Lệ Minh Vũ kéo nhẹ tay cô, đặt vào lòng bàn tay anh, nụ cười dần nặng trĩu.
Tình yêu nam nữ quá mức xa xôi, anh chỉ biết dùng cách này để xác
nhận cô vẫn ở cạnh anh.
Nhiều năm trôi qua, anh hết lần này đến lần khác nỗ lực từ bỏ cô, nhưng hết lần này đến lần khác số phận lại đưa đẩy anh gặp cô. Như vậy, từ nay về sau anh sẽ không từ bỏ, cũng như lần thử cuối cùng mà anh dành cho cả hai khi ở Paris.
Đúng vậy, từ giờ trở đi dù anh và cô có giày vò lẫn nhau, anh cũng không cho cô cơ hội rời đi lần nữa.
Điện thoại bên cạnh đột nhiên phát sáng, Lệ Minh vô định thẩn cẩn
thận rút cánh tay mà cô đang ôm ra rồi bước xuống giường. Anh cầm điện thoại đi trước cửa sổ nghe máy, cố gắng đè thấp giọng nói trẩm ấm…
“Chuyện “Midi” điều tra rõ chưa?”
“Thưa anh, mọi chuyện đúng là như vậy, đều do bộ trưởng Hạ gây ra.”
Lệ Minh Vũ cười nhạt, “Quả là con cáo già này đang bắt đầu phản kích. Được thôi, vậy chúng ta sẽ chơi cùng.”
Cúp điện thoại xong, anh trầm mặc đứng yên tại chỗ, ánh mắt anh thoáng lạnh Lùng u ám nhìn ngoài cửa sổ.
Tô Nhiễm trở mình, rên nhẹ một tiếng đau nhức. Trong bóng tối, cô chỉ trông thấy bóng dáng đàn ông cường tráng đứng cạnh cửa sổ, bóng dáng đó rộng lớn nhưng cô đơn…
Cảm siác buồn ngủ nặng nề khiến cô không còn lòng dạ quan tâm chuyện khác, cô lại nhắm mắt ngủ lần nữa. Đang mơ màng, cô nghe thấy tiếng buóc chân vô cùng nhẹ nhàng đi về phía siường ngỏ, sau đó một bên giường hơi lún xuống, cô được ôm vào vòng ngực ấm áp, hô hấp của cô pha đầy mùi hổ phách và hơi thở nam tính. Cô cảm thấy một nụ hôn dịu dàng in lên mặt mình, ngưa ngứa nhưng rất ấm áp…
Q.4 – Chương 20: Ai Lo Lắng Cho Ai
Guerlain cuối cùng cũng suôn sẻ nhận được tiền đầu tư đợt hai.
Tô Nhiễm cúp điện thoại, bất giác cười khổ. Xem ra Lệ Minh Vũ Thật sự giữ lời hứa, chỉ với một điều kiện là cô phải ngoan ngoãn nghe lời. Cô vừa cầm lấy giỏ xách, giọng nói từ trên cao vọng xuống, “Định đi đâu?”
Cô đứng lại, xoay đầu liền thấy Lệ Minh Vũ đang cài măng séc từ lầu hai đi xuống, ánh mắt anh nhắm thẳng vào cô.
“Đi tìm Tiểu Đóa. Nếu không tìm, Tiểu Đóa sẽ lo lắng.” Lòng Tô Nhiễm thoáng buồn phiền vô cớ, than nhiên lên tiếng.
Lệ Minh Vũ bước xuống lầu, khoác áo vest, sắc mặt điềm nhiên như không nhìn cô, “T