pacman, rainbows, and roller s
Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Hào Môn Kinh Mộng (99 ngày làm cô dâu)

Tác giả: Ân Tầm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3217875

Bình chọn: 8.00/10/1787 lượt.

khó nghe quá đi mất…”

Tô Nhiễm phì cười, Lệ Minh Vũ lại nói nhỏ vào tai cô, “Bà xã, em nỡ mắng anh sao?”

“Anh thôi giả bộ vô tội đi.” Tô Nhiễm mỉm cười hạnh phúc. Nghe anh kêu bà xã, lòng cô ấm áp vô cùng.

“Minh Vũ, không lẽ cậu định bỏ đói mọi người?” Mộ Thừa nói vui vẻ.

Dĩ nhiên Lệ Minh Vũ đã chuẩn bị từ trước. Anh cười cười, “Tiệc rượu đã chuẩn bị. Hôm nay làm phiền mọi người rồi.”

“Xem ra đêm nay không say không về rồi đấy.” Giang Dã thích thú lên tiếng.

Tiếng trò chuyện sôi nổi của mọi người hoà vào bầu không khí ấm cúng.

Nhưng đúng lúc này…

“Lệ Minh Vũ, anh là đồ tiểu nhân vong ơn phụ nghĩa! Tôi giết anh!” Một giọng nói thảm thiết truyền đến từ đằng sau cắt ngang khung cảnh lúc này. Không khí xung quanh đột nhiên chuyển lạnh.

Lệ Minh Vũ tập trung dặn dò người dọn tiệc lên, còn Tô Nhiễm ở gần âm thanh này nhất. Khi khí lạnh ùa đến, cô hết sức kinh hãi, nhào ngay lên người Lệ Minh Vũ!

Tất cả mọi người đều sửng sờ!

Đến khi Lệ Minh Vũ nghe thấy tiếng hét thê lương thì đã muộn màng. Anh nhìn con dao nhỏ bén ngót đâm thẳng về bên này, nhưng còn chưa kịp kéo Tô Nhiễm ra, một bóng dáng màu trắng đã đè lên anh. Người phụ nữ trong lòng anh bật ra tiếng kêu đau đớn, ánh mắt anh sững lại… Lòng bàn tay anh bỗng trở nên nhơm nhớp, âm ấm. Máu đỏ thẫm từ áo cưới Tô Nhiễm nhỏ lên mặt đất đầy tuyết, như đoá hoa nở rộ trong màn tuyết trắng…

Tất cả xảy ra quá nhanh, nhanh đến mức mọi người trở tay không kịp. Đến khi máu của Tô Nhiễm làm ướt cả mảng tuyết lớn, An Tiểu Đoá mới rít lên sợ hãi.

Lệ Minh Vũ sợ ngây người. Anh nhìn cô mỉm cười trong lòng anh, nhìn sắc mặt cô mỗi lúc một tái đi.

Cô cố đưa tay vuốt má anh, nở nụ cười hài lòng, “Minh Vũ, anh không sao…tốt quá.” Có lẽ nợ máu mà cô thiếu anh vẫn chưa trả hết, mới khiến cô đau đớn như hôm nay. Nhưng rất đáng giá! Nếu Minh Vũ có việc…Cô không thế tiếp tục suy nghĩ, trước mắt cô bất chợt tối sầm, dáng vẻ của anh cũng mờ đi.

Hạ Đồng thụt lùi ra sau. Cô ta ngơ ngác nhìn cảnh tượng xảy ra trước mắt. Tay cô ta thả lòng, con dao nhỏ ngăm lên người Tô Nhiễm. Sau đó, cô ta cũng chệnh choạng ngã ngồi xuống đất…Cô ta không muốn giết Tô Nhiễm. Cô ta tới đây chỉ một suy nghĩ, cô ta muốn chết với Lệ Minh Vũ, nhưng không ngờ…

“Hạ Đồng! Tôi giết cô!” Hoà Vy gào to, hai mắt cô lạnh buốt đầy sát khí. Cô nhào tới bóp chặt cổ Hạ Đồng.

“Hoà Vy…” Giang Dã lật đật kéo lấy Hoà Vy. Hạ Đồng chết không sao nhưng anh không muốn Hoà Vy đền mạng cho cô ta.

Tình cảnh trở nên hỗn loạn. Lệ Minh Vũ luôn ôm Tô Nhiễm lên tiếng, “Gọi xe cấp cứu.” Giọng anh yếu ớt lạnh buốt như bị rút hết sinh khí.

“Gọi xe cấp cứu!” Lệ Minh Vũ quát to. Đáy mắt anh là vô vàn nỗi niềm bi thương, phẫn nộ và tự trách!

An Tiểu Đoá vội vàng gọi điện thoại.

“Minh Vũ, mau đi bệnh viện. Tiểu Nhiễm chảy máu rất nhiều.” Dù sao Mộ Thừa cũng là bác sĩ. Dưới tình cảnh lộn xộn, anh vẫn giữ được bình tĩnh, ra lệnh cho mọi người.

“Nhiễm, em cố chịu một chút…” Lệ Minh Vũ không đếm xỉa tới Hạ Đồng. Tuy anh giận không thể giết cô ta ngay tức khắc nhưng Tô Nhiễm trong lòng anh đang yếu dần đi. Anh không dám trễ nãi, bồng cô đi thẳng ra xe.

Ở cách đó không xa cũng vang lên tiếng xe cảnh sát. Hạ Đồng bủn rủn tay chân, cô ta không còn sức lực để chạy trốn. Đèn cảnh sát càng lúc càng rõ ràng, cô ta cũng biết kết cục của bản thân.

***

Bên ngoài phòng cấp cứu, Lệ Minh Vũ cúi thấp đầu, tay cuộn chặt chống lên vách tường. Tô Nhiễm đã được đưa vào phòng cấp cứu hơn nửa tiếng đồng hồ. Chưa bao giờ anh thấy thời gian qua chậm như lúc này.

Tô Ánh Vân, Tiêu Quốc Hào và hai người lớn nhà họ Lệ cũng theo đến đây.

Trên hàng ghế dài bên ngoài còn đặt áo cưới dính máu Tô Nhiễm. Lúc này cũng không có y tá hay bác sĩ nào đi tới. Khi An Tiểu Đoá chạy đến, một y tá cũng vừa định vào phòng cấp cứu. Lệ Minh Vũ thấy vậy, bèn nhào lên túm lấy cô ta…

“Y tá, vợ tôi sao rồi? Bệnh nhân bên trong sao rồi?” Anh như một con thú bị chọc giận, mất hết tính nhẫn nại.

Y tá sợ hãi, “Anh lôi kéo tôi như vậy, tôi, tôi làm sao vào giúp được?”

“Minh Vũ…” Giang Dã kìm anh lại, “Anh như vậy sẽ ảnh hưởng họ cứu Tô Nhiễm.”

Lệ Minh Vũ buông tay. Y tá lập tức đi vào phòng cấp cứu.

“Cảnh sát đã bắt Hạ Đồng. Cô ta đang trong quá trình bị điều tra thì lén chạy đến gây sự. Lần này đã đủ kết tội cô ta.” Giang Dã giận dữ lên tiếng.

Lệ Minh Vũ tức giận đấm mạnh vào tường.

An Tiểu Đoá sợ hãi bụm miệng.

“Tội gì anh phải vậy? Tô Nhiễm nhất định không sao.” Tiêu Diệp Lỗi bình tĩnh nói với anh.

Lệ Minh Vũ thả tay xuống, các đốt ngón tay của anh rướm máu nhưng anh không cảm thấy đau đớn, anh nói lẩm bẩm, “Tôi có lỗi với cô ấy.” Anh có đáng là đàn ông không? Vào thời khác quan trọng nhất, anh đã không bảo vệ được người phụ nữ của mình! Khoảnh khắc Tô Nhiễm nhắm mắt ngã vào lòng anh, đất trời như sụp đổ dưới chân anh! Lẽ ra con dao này phải đâm vào người anh. Sao anh có thể để cô gánh nỗi đau này thay mình?

So với căm hận Hạ Đồng, anh càng căm hận bản thân!

Mãi đến khi…Đèn ở phòng cấp cứu tắt.

Các y tá bước ra, theo sau là bác sĩ. Mộ Thừa cũng mặc áo blouse trắng b