y rất đẹp, có lẽ cũng là đẹp nhất từ nay về sau… Một lễ Giáng sinh tràn ngập trong màu trắng…
Ngoại truyện 1: Hạnh phúc thuộc về em
Bốn năm sau, sân bay quốc tế.
Máy bay liên tục cất cánh hạ cánh đừng đợt, cắt ngang qua bầu trời. Đài phát thanh sân bay không ngừng thông báo danh sách và cập nhật tin tức các chuyến bay.
Từng nhóm hành khách lục tục đi ra, sự ấm áp từ trong đại sảnh sân bay cũng đủ ấm để làm tan chảy tuyết bay lả tả ngoài cửa sổ, đã vào mùa đông, đúng vào thời điểm lễ Giáng Sinh nên ngay cả đại sảnh của sân bay cũng tràn ngập niềm vui.
Ngay sau đó, một người đàn ông bước ra, thân hình anh cao lớn anh tuấn, chiếc áo khoác dài cũng đong đưa theo bước chân, anh xoay cổ tay lên nhìn đồng hồ, chắc có lẽ cũng có chút vội vã, một tia lo lắng khắc sâu trên gương mặt vốn không có nhiều lắm dấu vết thời gian, nhưng trông anh trưởng thành và thanh lịch hơn.
Bỗng có một tiếng trẻ con sung sướng reo lên:
“Ba! ”
Ngay sau đó, một bóng dáng nho nhỏ vội vã xuyên qua đám đông chạy lại.
Người đàn ông dừng bước, ngay sau đó lại bước rất nhanh về phía trước, ngay khi nhìn thấy bóng dáng nho nhỏ, lập tức ngồi xổm xuống. Cậu bé như một mũi tên nhào vào lòng người đàn ông, nhưng đột nhiên lại bị người đàn ông nâng lên, để cậu bẽ cưỡi lên cổ mình. Cùng lúc, tiếng cười vang như chuông bạc của cậu bé và tiếng cười sang sảng của người đàn ông như hòa quyện với nhau.
Hai người thoải mái vui vẻ cuốn hút xung quanh, mọi người đều nhìn qua phía bên này, và có lẽ nhận ra người đàn ông, hoặc là đứa trẻ kia quá đẹp trai, khiến họ không thể rời mắt, có người thậm chí còn dừng lại dùng ánh mắt thưởng thức để xem cảnh trước mặt.
Cưỡi trên cổ người đàn ông là cậu bé độ chừng 3 tuổi, dáng vẻ lung linh anh tuấn, cùng với người đàn ông trước mắt như đúc từ một khuôn ra, gương mặt hình dáng, thậm chí là vẻ mặt đều như là bản sao thu nhỏ, nhìn kỹ mới thấy khuôn mặt nhỏ của cậu bé nếu so sánh với người đàn ông mà nói càng thêm tinh tế hơn rất nhiều.
Cậu bé có một bộ tóc rất đẹp, so với bộ tóc đen dày của người đàn ông thì tóc của cậu bé nhìn qua có chút hung hung, dày như rong biển, ánh lên một vầng sáng xinh đẹp mộng ảo. Cậu bé cưỡi trên cổ người đàn ông cười khanh khách, hai cha còn nhìn qua đều rất bắt mắt.
Vài người có lẽ là cấp dưới vội bước lên phía trước, cung kính nói: “Bộ trưởng Lệ, phu nhân cũng tự mình tới đón ngài.”
Đáy mắt Lệ Minh Vũ thoạt vừa vui mừng vừa lo lắng, nhìn qua trong đám người có một phụ nữ xinh đẹp, giống như một đóa sen lặng lẽ, cho dù người nào thoạt nhìn cô cũng đều nghĩ như vậy.
Thời gian khiến cho cô trở nên càng thêm xinh đẹp, cũng thêm phần mặn mà và thanh lịch. Cô cười nhẹ, nhìn thấy chồng và con trai đoàn tụ, lại đứng yên không tiến lên, chỉ đứng nhìn, đáy mắt hiện vẻ ấm áp và hạnh phúc.
“Mẹ!” Cậu bé hớn hở vẫy tay về phía người phụ nữ, nụ cười giống người đàn ông y như đúc.
Đáy mắt người đàn ông lướt qua một sự nhớ nhung rõ nét, sải bước đi về phía người phụ nữ.
Tô Nhiễm cười, bước lên phía trước đón anh, lại ngẩng đầu nhìn con, bất đắc dĩ nói: “Cố Dương, mau xuống dưới, ba vừa xuống máy bay đã mệt lắm rồi!”
Cậu bé ngoan ngoãn nghe lời, vội vàng la hét đòi xuống, anh mỉm cười, đặt con xuống dưới. Ngay lập tức cậu bé nói: “Ba ơi, ba có biết là những ngày ba đi công tác, sau đó mẹ có bầu hai em bé, ba không có nhà, là con chăm sóc mẹ từ đầu tới cuối đó. ”
“Rất ngoan!” Lệ Minh Vũ không kìm được liền xoa đầu con, ánh mắt anh dừng lại trên chiếc bụng lớn của vợ trở nên nhẹ nhàng hơn, nhưng cũng ánh lên một tia đau lòng, “Không phải anh không cho em tới sân bay sao? Sao lại không nghe lời?”
Tô Nhiễm tiến lên, ngẩng đầu sửa sang lại áo anh một chút, cười cười,”Là con kêu khóc đòi tới, nói vài ngày không có anh nhớ anh muốn chết, em hết cách, đành phải đi cùng thôi.”
“Chỉ có mỗi con nhớ anh thôi sao?” Lệ Minh Vũ ôm cô vào lòng, cúi đầu nhẹ nhàng hạ xuống một câu bên tai cô.
Tô Nhiễm cụp mắt, hai má đã hơi nóng, “Thôi đi, ngay cả khi anh đã là người công chức mà cũng không nghiêm túc như vậy.”
Lệ Minh Vũ ngưng cười, đôi môi mỏng đặt lên cô 1 nụ hôn, và sau đó thì thầm ám muội, “Anh là người nghiêm túc mà, không tin, em hỏi con trai chúng ta xem, còn cả hai đứa bé trong bụng này nữa? “.
Tô Nhiễm trừng mắt nhìn chồng, nhưng cũng nở nụ cười, đi theo anh vào xe.
Cuộc sống 4 năm gần đây thật quá yên bình và hạnh phúc. Sau này khi kiểm tra thì Tô Nhiễm mới biết, thực ra khi bốn năm trước đây lúc cô kết hôn với Lệ Minh Vũ thì cô đã mang thai, nhưng vóc dáng của cô không lộ rõ lắm, cuối cùng vẫn là Lệ Minh Vũ cẩn thận phát hiện ra điều này. Tuần trăng mật, hai người họ chung niềm vui, và với đứa trẻ này, Lệ Minh Vũ rất cẩn thận. Tô Ánh Vân có phần lo lắng cho Tô Nhiễm sau lần mang thai đầu tiên, phần nhiều lại sợ cô chỉ ở bên cạnh 1 người đàn ông không biết gì về thai kỳ, nhưng nào ngờ Lệ Minh Vũ luôn thích trẻ con, rất háo hức chăm sóc phụ nữ mang thai, thậm chí có khả năng anh còn trở thành “bà đỡ” tuyệt vời.
Mang thai là việc khó khăn nhất, hai lần trước vào thời điểm đó Tô Nhiễm vẫn chư