Polaroid
Hảo hảo, là ta yêu ảo đấy!

Hảo hảo, là ta yêu ảo đấy!

Tác giả: Alice

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324712

Bình chọn: 10.00/10/471 lượt.

Thao ngủ thêm một chút, đêm qua nó chính là thức gần sáng để làm luận văn, chút nữa gần đến giờ gọi Thế Huân qua chở đi, dù sao Lộc Hàm cũng muốn đến dự.

Chiếc Audi đen quen thuộc đã được tân trang chạy vào trong sân trường, Ngô Diệc Phàm tiêu soái bước ra khỏi xe. Một thân áo vest màu rêu nhã nhặn, sơ mi trắng, trên cổ thắc và vẹc đồng bộ với vest, cổ tay đeo gim cài áo ngọc thạch ấn tượng. Hắn nhìn đến cổ tay mình thì tự cười, nhớ hôm sinh nhật mà hắn cầu hôn Tử Thao, lúc về phòng thì phát hiện trong hộp quà đỏ ai kia tặng là cả chục cặp gim cài áo đủ loại. Từ lúc đó thói quen đeo gim cài áo đi theo hắn, dĩ nhiên chỉ đeo đồ nó tặng, hay đồ nó lựa.

Diệc Phàm lúc bước xuống, đã khiến cho Tuấn Miên – người được phân công chịu trách nhiệm đi theo hắn để giới thiệu, giúp đỡ- đứng hồn, hoàn mỹ, anh dũng, bá khí tỏa ra đến ngạt thở.

-Xin chào ngài Ngô, mời theo lối này.-Kim Tuấn Miên chạy tới, cúi người chào, được gặp thần tượng, thật sung sướng.

-Cám ơn.-Hắn gật đầu nhẹ, theo hướng Tuấn Miên chỉ bước đi.

Tuấn Miên yên lặng đi theo phía sau, tự nghĩ, vị đại thần này sao mà cao quá vậy, anh nhìn thẳng thì cũng chỉ tới vai Diệc Phàm, nếu đem ngoại hình của mình ra so sánh, chẳng trách Tử Thao đi yêu thích hắn cả.

-Ô Diệc Phàm, đến rồi sao ?-Thầy hiệu trưởng đang trò chuyện với một vài vị khách, thấy hắn liền quay sang vui vẻ.

-Chào thầy, thầy Tần, lâu rồi không gặp thầy, thầy vẫn khỏe chứ ?

-Ôi dào, tôi còn khỏe re, cậu đấy, cả năm nay không thấy đâu cả, sự việc ổn cả chứ ?-Hiệu trưởng Tần vỗ vai hắn.

CHAP 25 Vì THế Mà TôI MớI CướI ANH ấY (5)

-Đủ ăn là tốt rồi thầy.-Hắn cười.

-Cậu cứ thế, gia đình thế nào rồi ? Đã kết hôn chưa ?

-Cách đây hơn một năm rồi thầy.

-Gì chứ ? Kết hôn mà không báo tôi tiếng nào, thật là…

-Bọn em kết hôn ở Canada.

-Chậc, ở đó thì cậu có mời tôi cũng chẳng tới được.-Hiệu trưởng già cười hảo sảng.- Thôi đi thăm quan chút đi, tôi tiếp khách một lát.

-Vâng.

Tuấn Miên đứng phía sau Diệc Phàm nghe hết cuộc đối thoại, huh, Ngô tiên sinh đã có vợ rồi? Còn việc Tử Thao thích hắn thì sao? Theo lời Mạc giáo sư hai người này chắc chắn phải có quen biết chứ nhỉ?

Tới giờ bắt đầu hội thảo, Tử Thao đi cùng Thế Huân và Lộc Hàm đến hàng ghế thứ hai ngồi. Sao không phải hàng thứ nhất nhỉ? Ầy, hàng ghế đầu đương nhiên nhường cho mấy vị giáo sư tiến sĩ ngồi chứ a. Bất đắc dĩ, ngồi trước mặt Tử Thao lại là Kim Tuấn Miên, nó chun mũi, còn Thế Huân bụm miệng cười khì khì. Lộc Hàm đơ cả mặt, túm tay chồng dò hỏi.

-Này, chuyện gì vậy?

-Không có gì đâu, em ngồi yên đi, đừng có nháo.- Cậu vỗ vỗ tay Lộc Hàm, miệng vẫn vươn ý cười.

-Thế Huân, cậu mau chóng ngầm cái mồm của cậu lại.-Tử Thao liếc.

-A, bắt đầu rồi.-Lộc Hàm xoay người ngồi ngay ngắn.

Tử Thao nghe thế cũng ngồi ngay ngắn theo, mặc kệ tên Tuấn Miên lâu lâu có ném xuống vài ánh mắt tò mò. Diệc Phàm là người bắt đầu chủ đề đầu tiên, hắn tiêu soái bước lên bục, chất giọng trầm ổn cất lên đầy tự tin, từng vấn đề được hắn giải thích kĩ lưỡng, phong thái điềm tĩnh trả lời từng câu hỏi của những người bên dưới. Tử Thao say mê lắng nghe, khóe môi nhếch lên đầy tự hào, chồng nó quả thật là đỉnh đỉnh đại thần hoàn hảo toàn diện mà.

Tuấn Miên ngồi đó, chăm chú nhìn theo ánh mắt của Diệc Phàm, là nhìn Tử Thao sao? Còn Tử Thao, chính là hoàn toàn chìm đắm vào con người đứng trên kia, chẳng bận tâm nhìn anh một cái nữa. Tuấn Miên hậm hực, bài luận của Diệc Phàm trên kia cũng bỏ ra khỏi tai, giờ trong đầu anh chỉ toàn là những suy nghĩ hỗn độn. Tử Thao xinh đẹp như vậy, tài năng như vậy, cớ sao lại đem lòng trao cho một kẻ đã có gia đình?

.

.

Xong phần của mình, Diệc Phàm đi vào trong căn phòng nhỏ phía trong sân khấu để uống nước. Tuấn Miên với trách nhiệm đi theo Diệc Phàm cũng có mặt ở đó.

Ring….ring…chuông điện thoại từ chiếc galaxy nằm trên bàn trước mặt Tuấn Miên vang lên, anh cầm lên và đưa cho Diệc Phàm, không quên liếc nhìn tên người gọi, “Vợ yêu”.!!!

-Tiểu Đào, sao thế?-Diệc Phàm nhận điện thoại từ tay Tuấn Miên, lịch sự cúi đầu cảm ơn.

-Lại chóng mặt nhức đầu sao? Em ấy hiện có sao không?-Hắn nghe giọng Lộc Hàm lo lắng nói thì đanh mặt.

-Đưa điện thoại cho Tiểu Đào đi.

-Em không sao chứ?

-Được rồi, hết hội thảo anh tới chỗ em, đừng đi đâu đấy.

Diệc Phàm bất đắc dĩ cúp máy, Tử Thao vốn là một con gấu trúc bướng bỉnh mà.

CHAP 25 Vì THế Mà TôI MớI CướI ANH ấY (6)

-Vợ anh sao Ngô tiên sinh?-Tuấn Miên tò mò hỏi.

-À phải.

-Tiên sinh có vẻ lo lắng cho vợ.

-Hm, sức khỏe của vợ tôi dạo này không tốt.

-Có được một người chồng luôn lo lắng cho mình chắc vợ anh rất hạnh phúc.

-Tôi vẫn còn nhiều thiếu sót lắm, cám ơn tiến sĩ Kim đã quan tâm, tôi ra ngoài trước, giáo sư Long tìm tôi.

-Vâng, tiên sinh cứ đi trước.

Diệc Phàm rời đi, Tuấn Miên trở về chỗ ngồi trước mặt Tử Thao để theo dõi hết buổi hội thảo còn lại. Kết thúc nửa ngày bàn luận, mọi người ra về, Diệc Phàm còn bị giữ lại ở phòng hiệu trưởng, cho nên Tử Thao phải ngồi tại hội trường để chờ hắn. Người vô cùng mệt mỏi, chẳng hiểu sao lại bị nhức đầu, choáng váng mặt m