ái tên chết tiệt này toàn gọi anh kiểu đó.
-Mau ăn đi, lát nữa chúng ta đi mua sắm.-Bạch Hiền cắt ngang không khí âm u sét đánh ngay lập tức.
-Phải phải, còn nhiều đồ đẹp chờ chúng ta lắm.-Xán Liệt tán đồng, nhét một miếng thức ăn lớn vào miệng.
-Chốc nữa chắc không đi được với mọi người rồi.-Diệc Phàm ảm đạm lên tiếng.
-Huh? Sao vậy?-Tử Thao ngạc nhiên.
-Anh với Thế Huân có chút việc phải giải quyết, em đi cùng với Lộc Hàm và bọn họ đi.-Hắn vuốt tóc nó.
-Ừm, vậy đi nhanh rồi về.-Nó cười, tiếp tục bữa sáng của mình.
Bữa sáng trôi qua, Tử Thao cùng mấy người khác đến khu trung tâm mua sắm làm loạn. Nói đúng ra chỉ bọn họ thôi, Tử Thao của chúng ta đang bị rối cả đầu này. Vì sao chứ? Hôm nay là ngày sáu tháng mười một, là ngày sáu đó. Tử Thao gào thét trong đầu, sinh nhật người yêu nó, nên tặng cái gì đây?? Sinh nhật ai khác nó có thể mua đại một cái gì đó rồi tặng, nhưng sinh nhật Diệc Phàm tuyệt đối không thể tặng bừa được. Và lúc này, Tử Thao đứng trước hàng loạt những món đồ, chết tiệt, biết mua gì đây? Nghĩ đi Thao, động não xem nào, anh ấy thường mặc áo sơ mi, a phải rồi.Mắt nó sáng lên, bỏ mặc Bạch Hiền và Lộc Hàm, tự mình chạy đi tìm thứ cần mua.
.
.
Tử Thao cười vui vẻ, trên tay cầm một túi đồ, bên trong có một chiếc hộp màu đỏ. Xem ra đã tìm được thứ yêu thích rồi. Nó tung tang đi đến khu vui chơi cùng bọn Lộc Hàm, chơi đã xong lại đi ăn uống, đi xem phim đến tận bảy giờ tối mới mò về khu nghĩ dưỡng. Bước lên phòng trong khách sạn cất đồ, Diệc Phàm vẫn chưa về? Nó tắm rửa xong mở cửa đi xuống sảnh chính. Một cô gái tiếp tân nói với Tử Thao rằng có người tìm nó ở khu trượt tuyết. Nó ngạc nhiên, ai lại tìm nó ở khu trượt tuyết chứ? Kéo nón len trên đầu, nó sải chân đi tới chỗ đó. Khu trượt tuyết đây rồi, nhưng ai tìm nó a?
Tử Thao dáo dác nhìn xung quanh, ô, Diệc Phàm kìa, hắn đứng một mình giữa tuyết trắng, nó tự nghĩ, hắn thật giống than tiên quá a. Chạy lại chỗ người kia, Tử Thao cười toe toét.
-Phàm Phàm, là anh tìm em sao?
-Ừ.-Hắn cũng cười theo nó, vươn tay kéo nó lại gần mình.
-Có việc gì sao? –Nó ngước mắt nhìn hắn, tự dung lại muốn gặp ở nơi này?
CHAP 24 TIểU ĐàO, TặNG EM CHO ANH đI! (4)
-Hôm nay là sinh nhật anh, anh muốn có quà.-Hắn lên tiếng.
-Huh? Anh muốn quà gì?-Ôi trời, đừng bảo là lôi nó ra đây chỉ để đòi quà thôi nhé.
-Tiểu Đào, tặng em cho anh đi.
-Hả?-Nó trợn ngước mắt nhìn hắn, hắn vừa mới nói cái gì cơ chứ?
Diệc Phàm nhìn nó chăm chú, tay đút túi lấy ra một chiếc hộp nhung xanh, từ từ quỳ một chân xuống nền tuyết trắng. Tử Thao nhìn theo hành động của hắn mà kinh ngạc, mắt mở to đến mức không thể to hơn.
-Hoàng Tử Thao, làm vợ anh nhé.-Chiếc hộp nhung mở ra, một chiếc nhẫn bạch kim bên trong có biểu tượng vô cực xuất hiện.
Tiếng hò reo xung quanh vang lên, từ lúc nào mà xung quanh nó và hắn bị bao lấy bởi cả trăm người, người của Hắc Long đứng đầy ra đó hú hét lên. Tử Thao có vẻ chẳng nghe thấy những tiếng đó, bây giờ trong đầu nó chỉ có mỗi câu nói của hắn vang vọng lại, mắt của nó chỉ nhìn mỗi hắn. Nước mắt từ đâu ùa ra, nó từng bước lại gần hắn, ôm hắn thật chặt..: “Anh còn phải hỏi câu đó nữa sao?”
Diệc Phàm ôm người trong lòng mình, tay vuốt ve mái tóc bám tuyết trắng, luồn chiếc nhẫn vào ngón tay Tử Thao, lau đi giọt nước mắt trên gương mặt xinh đẹp kia.
-Anh yêu em.
Một câu nói làm Tử Thao khóc nhiều hơn, hắn hương môi nó hôn lên, mân mê làn môi nó như một viên kẹo ngọt trong mùa đông lạnh giá, từng ngóc ngách trong viên kẹo đường đấy đều bị hắn nuốt trọn, dưới làn tuyết rơi lạnh giá, hai trái tim gắn kết với nhau, ấm áp.
Ngày trước, tại đỉnh Thục Băng Sơn tuyết trắng, Phàm Nhất Long nói rằng : ‘’Thưởng cho người cái nhẫn cưới’’ mà cầu hôn Đào Thao Tử.
Ngày nay cũng nơi miền tuyết trắng tinh sương, Ngô Diệc Phàm đường đường chính chính cầu hôn Hoàng Tử Thao : ‘’Tặng em cho anh đi’’….
Ngày trước cũng là cầu hôn công khai trước trăm người bang Hắc Long…Ngày nay cũng trước mặt những người đó công khai cầu hôn, như muốn trăm họ làm chứng cho hai người.
Là ngày trước Diệc Phàm buồn chán chạy sang công ty Tiêu Nại học bài.
Là ngày trước Tử Thao chán đời đi tìm Vi Vi chơi game ở công ty Tiêu Nại.
Là ngày trước Diệc Phàm tò mò đứa trẻ ngồi chơi game vô cùng thành thạo mà đứng phía sau dòm ngó.
Là ngày trước Tử Thao lãnh cảm bị ngã, là ngày trước Diệc Phàm vô tình đi ngang qua thấy được một người con trai ngã dưới đất.
Là ngày trước hắn cố tình chạy lại chỗ tam cao thủ trên game đòi người ta treo máy hộ.
Là ngày trước chính hắn cố tình bảo Xán Liệt đem Tử Thao đến đội bóng.
Là ngày trước là do sự sắp đặt của Xán Liệt mà cả hai cùng đóng cặp trong một vở kịch.
CHAP 24 TIểU ĐàO, TặNG EM CHO ANH đI! (5)
Để dẫn đến ngày nay….Những ánh nhìn yêu thương, những cái nắm tay ấm áp, những cái ôm vỗ ve, những nụ hồn nồng cháy, và tình yêu bất tận vỡ òa dưới nền tuyết trắng…..
End chap 24
End luôn được chưa????~
CHAP 25 Vì THế Mà TôI MớI CướI ANH ấY
Chap 25 Vì thế mà tôi mới cưới anh ấy
Tử Thao sau khi tốt nghiệp đại học, chẳng hiểu vì sao