hông với ai mà sợ ” .
Công Trứ nhủ thầm :
– Trong lúc say ta đã điên cuồng tiết lộ điều bí mật quan trọng của chủ. Ôi ! Mạng ta chắc chẳng còn.
Nghĩ rồi âm thầm thu xếp hành trang định bỏ trốn đi Nhưng lúc đó trời chưa sáng, cửa thành đóng chặt, quân sĩ canh gác rất nghiêm.
Công Trứ lại nghĩ :
– Nếu đợi sáng, Hàn hầu ắt sai quân tìm bắt, ta chạy trốn sao được Chi bằng đem việc này tiết lộ với Tiêu Thừa tướng. Hàn hầu có chết thì ta mới sống được.
Liền chạy đến dinh Tiêu Hà tố cáo rằng :
– Tôi có việc cơ mật nơi dinh Hàn hầu, xin báo cho Thừa tướng rõ.
Tiêu Hà lúc ấy đang thức dây, ngồi kiểm điểm lại công việc trong triều, nghe nói thất kinh vội hỏi :
– Ngươi tố cáo việc chi ?
Công Trứ nói :
– Hàn hầu tư thông với Trần Hy, liên kết nhau phản loạn.
Tiêu Hà nói :
– Việc này quan trọng, không phải chuyện chơi. Nếu nhà ngươi tố cáo gian sẽ mất mạng ngay lập tức.
Công Trứ nói :
– Tôi đâu dám gian ngoa. Ngày trước khi Trần Hy đi đánh Phiên, Trần Hy không có ý làm phản, chỉ vì Hàn hầu xúi giục nên Trần Hy mới có ý ấy. Lâu nay hai bên vẫn có thư thông nhau. Hôm qua Hàn hầu lại viết thư sai tôi, mật đưa cho Trần Hy, bảo Trần Hy lẻn về đánh Tràng An, Hàn hầu sẽ làm nội ứng. Tôi vì say rượu nói lở lời, Hàn hầu sợ bị lộ nên toan giết tôi.
Tiêu Hà liền đưa Công Trứ vào yết kiến Lã hậu, kể hết mọi sự.
Lã hậu thất kinh nói :
– Hàn Tín đã ra mặt phản loạn rồi, Thừa tướng có ý kiến thế nào ?
Tiêu Hà nói :
– Bây giờ nên giấu tên quân này đi. Sáng mai vào trong lao tìm một tù nhân mặt mày giống Trần Hy, chặt lấy đầu, giả cách từ mặt trận gởi về, nói Chúa thượng đã giết được Trần Hy, truyền bêu nơi Tràng An làm hiệu lệnh. Các quan được tin ấy tất phải đến chúc mừng. Hàn Tín cũng sẽ đến. Bấy giờ hạ thần tùy dịp bắt lấy dâng cho Hoàng hậu nghi xử.
Lã hậu nói :
– Kế ấy rất hay.
Liền mật sai người vào lao lựa một tù nhân đem chém lấy đầu, đựng vào một cái hòm, giả cách đến phủ Thừa Tướng báo tiệp.
Tiêu Hà tuyên bố cho mọi người biết. Các quan hay tin đều đến chúc mừng
Tiêu Hà nói :
– Các ông vào triều chúc mừng nên rủ cả Hàn hầu cùng đi. Tuy Hàn hầu tạm thời bị bỏ, nhưng nghe nói Chúa thượng định gia phong quyền tước đó.
Các quan nghe Tiêu Hà nói, đến thuật lại cho Hàn Tín nghe.
Hàn Tín bâng khuâng đưa tiễn các quan về rồi trở vào phòng noi với vợ là Tô Thị .
– Ngay mai tôi phải vào triều chúc mừng về việc Hoàng thượng dẹp loạn.
Tô phu nhân nói :
– Ngày trước đi đánh Trần Hy, tướng công cáo bệnh chứng theo. Bấy lâu nay lại chưa có lần nào vào triều kiến Lã hậu. Nay nghe có tiệp âm đưa về lại vào chúc mừng e Lã hậu nghi hoặc. Xin tướng công xét kỹ.
Hàn Tín nói .
– Nếu nay không vào triều chúc mừng, đến lúc Hán đế hồi loan, ta còn mặt mũi nào nhìn Hán đế. Vả lại, hiện nay Tiêu Thừa tướng đang giữ quyền nhiếp chánh, không lẻ không bênh vực ta.
Tô phu nhân nói :
– Luôn mấy ngày nay, tôi thấy khí sắc tướng công chẳng tốt e có việc chàng lành.
Hàn Tín thở dài :
– Ta có việc riêng, cần phải vào triều xem hư thiệt. Ðây là một cơ hội không nên bỏ qua.
Ngày hôm sau, Hàn Tín theo các quan vào triều kiến.
Chào mừng xong, Lã hậu nói :
– Các quan cứ tự tiện lui về. Riêng Tiêu Thừa tướng và Hàn hầu hãy vào tiền điện để cùng ta bàn việc cơ mật.
Tiêu Hà bước xuống điện mời Hàn Tín vào nội cung.
Vừa qua khỏi mấy dãy hành lang, chợt có bốn năm mươi võ sĩ phục sẵn, xông đến bắt Hàn Tín trói lại dẫn đến điện Trường Lạc.
Hàn Tín nói :
– Tôi có tội gì mà Hoàng hậu bắt tôi ?
Lã hậu nói :
– Hoàng thượng trước kia đăng đàn bái tướng, giao cho ngươi tất cả quyền binh, không có việc gì bạc với ngươi. Ngươi muốn làm Tề vương Hoàng thượng phong cho, sau thấy nước Tề dân không phục nên cải phong làm Lỗ vương. Lòng ưu ái ấy đáng lẽ ngươi phải biết ơn, cớ sao sanh tâm phản phúc. Trước đây, Hoàng thượng giả cách ra chơi Vân Mộng, cốt bắt ngươi đem về giết, nhưng nghĩ vì ngươi là một công thần khai quốc, không nỡ xử bạc.
Ngày nay, ngươi lại còn tư thông với Trần Hy, xui Trần Hy đem quân về cướp Tràng An, để ngươi làm nội ứng .
Tâm địa ngươi như thế làm sao dung thứ được.
Hàn Tín nói .
– Hoàng hậu buộc tội tôi như thế có gì làm bằng chứng chăng ?
Lã hậu nói :
– Tên gia bộc nhà ngươi là Tạ Công Trứ đến đây tiết lộ điều đó .
Hàn Tín nói :
– Công Trứ say rượu nói càn, bị tôi hăm giết nên kiếm lời hại tôi.
Lã hậu nói :
– Chính Hoàng thượng trong lúc đánh với Trần Hy cũng đã bắt được một mật thư chính tay ngươi viết gởi đến, ngươi còn chối cãi làm gì nữa.
Hàn Tín nghe nói cúi đầu, không cãi lại.
Lã hậu sai đem trói Hàn Tín nơi cung Vị Ương, rồi sai võ sĩ đem chém.
Lúc sắp chết, Hàn Tín nói :
– Ta hối hận đã không nghe lời Khoái Kiệt trước kia, để đến nỗi bị đàn bà sát hại.
Người sau có thơ rằng :
Ðem thân bách chiến dựng cơ đồ,
Thế sự hưng vong một cuộc cờ.
Danh lợi anh hùng mang thảm lụy
Gương treo nhật nguyệt chửa phai mờ
Lã hậu giết Hàn Tín xong sai Tiêu Hà viết biểu và sai Lục Giả đem thủ cấp Hàn Tín đến mặt trận trình cho Hán đế biết.
Hán đế tiếp được biểu, mở ra xem, biểu như sau :
” Nhà Ðại Hán năm