thế thủ trước rồi sẽ tính đến thế công, xin bệ dời đô qua Bành Thành để làm thế ỷ giác, chớ nên chậm trể.
Hạng Vũ nói vừa dứt lời, có tin nước Triệu sai sứ đến cầu cứu.
Hoài Vương cho vào yết kiến, sứ Triệu tâu :
– Quân Tần ba mười vạn , vây thành Cự Lộc ngót một tháng trời , trong thành lương đã hết, quân sĩ mỏi mòn , chẳng bao lâu thành bị vở, xin đại vương thương tình cứu cấp.
Hoài Vương liền phong Tống Nghĩa làm đại tướng, Hạng Vũ làm phó tưóng, Phạm Tăng làm quân sư, thống lãnh hai mươi vạn quân đi cứu Triệu.
Quân Sở đến đóng nơi An Ðương cho người thám thính .
Qua hai ngày , Tống Nghĩa vẫn cho án binh bất động không chịu ra quân , lại sai con là Tống Tương sang làm tướng nưóc Tề .
Hạng Vũ lấy làm lạ, nói :
– Thành Cự Lộc sắp mất, quân ta có nhiệm vụ đến cứu, cớ sao tướng quân lại án binh bất động.
Tông Nghĩa nói :
– Quân Chương Hàm vây thành Cự Lộc đã lâu, thể nào cùng phải trễ biếng. Ta cứ đóng quân nơi đây chờ xem cái cơ suy nhươc của nó . Lúc nào quân địch mỏi mệt, ta chỉ đánh một lần là xong.
Hạng Vũ hậm hực bước ra , đợi hơn một tuần cũng không thấy Tống Nghĩa động binh, hoặc có kế hoạch nào khác, ngày đêm chỉ uống rượu, say sưa .
Hạng Vũ vào nói với Tống Nghĩa :
– Quân Tần vây Triệu mười phần nguy cấp. Tướng quân cứ đóng quân nơi đây , ngày đêm say sưa làm sao thực hiện được trọng trách của mình ?
Tống Nghĩa cười nhạt nói :
– Ví phỏng mặc áo dầy, cầm giáo nhọn, xông pha trận địa thì tôi không bằng ông, nhưng ngồi mà lập mưu, bày chước, chắc ông còn kém tôi.
Nói xong, Tống Nghĩa hạ lệnh cho ba quân :
– Ðâu đó phải im lìm , chớ nên hành động gì cả. Ai trái lệnh chém đầu .
Rồi đó, Tống Nghĩa lại rượu chè say sưa như cũ.
Bấy giừ vào tiết mùa đông, trời mưa dầm, rét mướt, quân sĩ đói khát, chết chóc rất nhiều.
Một hôm , Hạng Vũ lén vào trong quân để dò xem tình hình thấy quân sĩ ai cũng đem lòng oán vọng.
Hạng Vũ lập tức thẳng đến dinh Tống Nghĩa, nghiêm sắc mặt , nói :
– Tướng sĩ đều đem thân liều chết đánh Tần, bao nhiêu sinh mạng gởi vào tay tướng Quân, thế mà tướng quân cứ ngồi yên hưởng lạc , không kể đến ai ! Trên phụ lòng vua, dưới gây oán thù với tướng sĩ, người như vậy không đáng làm tôi xã tắc .
Tống Nghĩa nổi giận, chỉ vào mặt Hạng Vũ nói :
– Ta giữ quyền Tướng ấn, nhà người phải phục tùng ,lại dám dùng lời nhục mạ ta sao ?
Hang Vũ hét lên một tiếng , rút gươm chém Tống Nghĩa một nhát bay đầu rồi nói lớn :
– Tống Nghĩa đưa con sang làm tướng nước Tề, lại không tuân mệnh vua cứu Triệu , rõ là đứa phản nghịch .
Chư tướng thấy Hạng Vũ giết Tống Nghĩa đều mừng rỡ, đồng thanh nói :
– Ngươi khởi xướng lập nước Sở là tướng quân. Nay tướng quân đã giết bỏ kẻ phản nghịch thật hợp với lòng công chúng
Tướng sĩ đều một lòng tôn Hạng Vũ lên làm Thương tướng.
Hạng Vũ nói :
– Ðiều ấy phải được mệnh vua. Bây giờ cần nhứt trừ cho tuyệt loài phản phúc.
Bèn sai tướng đuổi theo bắt Tống Tương để giết .
Tống Tương sang nước Tề, còn đương tìm cách tiến thân ,ở nơi quán trọ , tướng Sở tìm được chém đầu đem về
nạp . Hạng Vũ làm sớ kể tội cha con Tống Nghĩa dâng về triều .Hoài Vương sai Chung Ly Muội cầm cờ Tiết đến
phong Hạng Vũ làm Thượng tướng.
Từ đó , uy phong Hạng Vũ đồn khắp chư hầu.
Mọi việc đã xong . Hạng Vũ sai Anh Bố làm tiên phong, kéo quân sang sông, còn mình điểm quân đi hậu tập .
Chương Hàm nghe tin liền sai Tư Mâ Hân và Ðổng Ể kéo quân đóng nơi phía Nam để ngăn địch.
Anh Bố đến nơi, hai tướng xông ra chận đánh .
Ðánh vừa mới được ba mươi hiệp , đạo hậu quân nước Sở kéu đến , hai tướng Tần thấy Hạng Vũ thất kinh bõ chạy . Hạng Vũ đốc binh đuổi theo cướp trại, đoạt lương thực rất nhiều , Tư Mã Hân và Ðổng Ể thoát chết chạy về miền Hà Bắc lánh nạn , đợi chờ tình thế êm dịu mới dám lần về báo tin cho Chương Hàm hay .
Hồi 6
Hạng Vũ chín lần thắng Chương Hàm
Triệu Cao lộng quyền khi Nhị Thế
Tháng được quân Tần, Hạng Vũ truyền họp đại binh để qua sông . Lại truyền quân sĩ chỉ mang lương thực theo đủ ăn trong ba ngày . Hễ quân qua sông rồi các chiến thuyền đều đánh đắm hết, thề quyết không trở về.
Tướng sĩ thấy Hạng Vũ quyết chí như thế, người ngIIờt đêu rạo rực .
Phạm Tăng và Chung Ly Muội mật bàn với Hạng Vũ :
– Tướng quân đuổi đánh Chương Hàm mà chỉ đem theo ba ngày lương, lại đắm thuyền, đạp chổ, nếu trong ba ngày mà chưa thắng được địch tất hư việc lớn, chi bằng sai một nha tướng tâm phúc mật báo với Triệu vận lương cho để phòng trác trở , như thế mới vẹn toàn.
Hạng Vũ thuận ý , sai ngưoi đến nước Triệu bìo tin .
Giữa lúc đó , hai bại tướng Tư Mã Hân và Ðổng Ể dẫn một số tàn quãn chạy về báo vói Chương Hàm :
– Anh Bố kiêu dũng, chúng tôi không thể địch nổi . Hiện giờ quân Hạng Vũ đã qua sông, xin tướng quân phòng bị .
Chương Hàm liền họp các tướng Vương Ly , Sa Gian, Tô Giác , Mạnh Phòng , Hán Chương, Lý Ngô , Chương Bình , Chu Hồng , Vương Quang đến cả dưới trướng bàn luận.
Chương Hàm nói :
– Hạng Vũ là tay dũng tướng, không ai địch nổi. Bọn các ngươi , mỗi ngưòi lãnh một đội quân, chia làm chín đạo , đóng trạii cách xa nhau, chờ ta ra đối địch với