nhìn tôi bằng ánh mắt có chứa thương xót và khó xử.
Nhìn vào mắt ông , tôi bắt đầu thấy sợ hãi. Tôi làm việc ở phòng nhân sự ba năm, tôi đã gặp đủ hạng người. Sống ở trong một môi trường cạnh tranh khốc liệt, tôi đã tự rèn luyện cho mình khả năng quan sát biểu hiện trên khuôn mặt của người khác để đoán biết tâm trạng và suy nghĩ của họ. Chẳng lẽ ông bác sĩ chuẩn bị thông báo một tin xấu cho tôi nghe ?
_Cô bị triệu chứng đầy hơi, ăn khó tiêu và thường xuyên đau bụng lâu chưa ?
_Dạ, cách đây cũng mấy năm rồi.
Ông bác sĩ cao giọng, hình như ông hơi tức giận.
_Tại sao bây giờ cô mới chịu đi làm xét nghiệm ?
Tôi lúng túng không biết đáp thế nào ? Tôi đâu có muốn hành hạ cơ thể mình. Chỉ vì tôi không có tiền nên tôi đành phải chịu.
_Cháu…cháu có bị làm sao không hả bác sĩ ?
Ông bác sĩ thở dài, ánh mắt ông nồng đậm thương hại. Nhìn ông giống hệt một vị lương y như từ mẫu.
Thật đáng thương cho tôi, chỉ vì ánh mắt nhìn của ông mà tôi cơ hồ như sắp khóc. Ông ấy thật biết cách lấy đi nước mắt và xúc động của tôi.
Cầm tấm phim chụp dạ dày, và phiếu xét nghiệm của tôi, ông bác sĩ xem đi xem lại hàng chục lần. Xem xong, ông buồn rầu bảo tôi.
_Mặc dù tôi không muốn thông báo tình trạng bệnh tình cho bệnh nhân, nhưng lương tâm của một thầy thuốc nên tôi không thể làm thế ? Cô có thân nhân đi cùng không ?
_Dạ, cháu chỉ là một cô nhi, nên chỉ sống có một mình.
Ông bác sĩ càng nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại. Tôi không thể chịu đựng nổi ánh mắt của ông.
Hai tay nắm chặt vào nhau, tôi cố gắng giữ vững tinh thần.
_Có…có chuyện gì thì bác sĩ cứ nói đi. Cháu đã chuẩn bị sẵn tâm lý rồi.
Thở dài thêm hai ba lần, cuối cùng ông bác sĩ cũng nói cho tôi biết đáp án.
_Cháu bị ung thư dạ dày giai đoạn cuối.
_Cái gì ?
Mặt tôi trắng bệch. Tôi không bao giờ dám nghĩ đến chuyện tôi bị ung thư giai đoạn cuối, mà lại là ung thư dạ dày. Tôi biết mình đã ăn uống kham khổ và thiếu khoa học như thế nào ? Nhưng tôi tưởng triệu chứng mà tôi bị chỉ là chứng ăn khó tiêu thôi, thật không ngờ tôi đã bị ung thư dạ dày giai đến đoạn cuối rồi.
Kiểu này, dù tôi có hy sinh bỏ tiền ra để chữa trị cũng không còn kịp nữa. Giờ đây tôi có nhiều tiền cũng vô dụng. Khi chết đi, tôi không thể mang theo, cũng không thể tiêu riêng cho mình. Chẳng lẽ tôi nên dùng số tiền đó để mua một chiếc quan tài làm bằng vàng để chôn mình ?
Tôi muốn khóc, nhưng khóc không được. Muốn gào lên, nhưng tiếng hét chỉ ư ứ ở trong cổ họng. Tôi thật sự sắp chết rồi.
Nhìn khuôn mặt tái nhợt của tôi, ông bác sĩ an ủi.
_Bây giờ y học rất phát triển, bệnh của cháu không phải là không có cách chữa trị. Chỉ cần cháu kiên trì và có lòng tin, nhất định cháu có thể đẩy lùi được bệnh tật.
Để tạo lòng tin cho tôi, ông bác sĩ bắt đầu kể tên một loạt các phương pháp chữa bệnh mới, và các bệnh viện danh tiếng ở nước ngoài.
Tai tôi ù đi, tôi không nghe được một lời nào cả. Tôi giờ đây chỉ còn lại cảm giác tang thương và mất mát. Tôi không biết khi tôi chết đi, có ai nhớ đến tôi không, hay là họ cũng sớm quên?
Tôi không biết mình ra về bằng cách nào. Ngay sau khi về đến nhà, tôi ngã vật ra giường, úp mặt xuống gối, tôi khóc một trận có thể đủ nước để làm lụt lội cả căn phòng.
Mắt tôi xưng húp, ngay cả công việc ban chiều tôi cũng không muốn nghĩ đến. Tôi hiện giờ chỉ nghĩ đến ý nghĩ chết chóc. Tôi đang đếm từng giờ từng phút từng giây. Tiếng kim đồng hồ kêu “tích tắc” thật đáng ghét, nó làm tôi liên tưởng đến một ngày nào đó gần đây tôi sẽ vĩnh biệt nhân gian.
Trước kia trong đầu tôi chỉ có tiền, nhưng khi biết mình chẳng còn sống được bao lâu nữa, tiền cũng không thể khiến tôi vui, cũng không thể cứu sống được tôi.
Đứng bật dậy, mở ngăn tủ ngầm ở trong tường. Tôi lôi hết tất cả sổ tiết kiệm mà tôi đã tích cóp gửi trong ngân hàng mấy năm qua lên giường. Tôi muốn kiểm tra tổng số tiền mà tôi hiện có. Dù lúc còn sống khỏe mạnh, tôi là một kẻ “bủn xỉn”, nhưng trước lúc chết, tôi muốn làm một cái gì đó thật ý nghĩa. Tôi muốn một lần được sống thoải mái, và quên đi ý nghĩ phải tiêu tiết kiệm và dè sẻn.
Cầm máy tính, tôi bắt đầu cộng lại tất cả số tiền trong năm cuốn sổ tiết kiệm. Tính toán một hồi, trên màn hình chữ nhật hiện lên con số 120 triệu. Xem ra tôi cũng tích cóp được rất nhiều tiền. Tôi phải làm gì với 120 triệu này đây ?
Cầm một tờ giấy, tôi bắt đầu ghi ra những việc mà tôi vẫn chưa làm được, hoặc là không dám làm ?
Tôi khóc nức nở, tay tôi viết ra việc đầu tiên.
Tôi hiện giờ đã 25 tuổi rồi mà vẫn chưa có người yêu, cũng không biết cảm giác khi hôn và ôm ai đó sẽ như thế nào ?
Hu hu hu ! 25 tuổi tôi vẫn còn là một trinh nữ.
Ngay lúc này, tôi muốn tìm một người đàn ông nào đó để thực hiện ước mơ được nắm tay, và ôm hôn người đó trước khi chết. Tôi giờ không còn sợ gặp phải tên sở khanh, hay sợ bị họ lừa tình và tiền của tôi nữa. Chết là hết, tôi có giữ lại tiền cũng không có ích gì.
Việc thứ hai, tôi muốn đi du lịch. Tôi muốn đến Nha Trang, muốn đi Vũng Tàu, muốn đi Huế, muốn đi du lịch khắp cả nước.
Với số tiền hiện tại, và tình trạng bệnh tật của mình, tôi e
