p lên trời. Tôi giống một con cá chết.
Tôi rất muốn khóc, nhưng khóc không được. Con bạn thân chết tiệt ! Ngày mai tôi nhất định sẽ tính sổ với cô nàng. Tôi không thể bỏ qua cho tội dám làm tôi bẽ mặt với mọi người xung quanh.
Hoàng Phúc vội nâng tôi ngồi dậy. Tôi đau đớn nhăn mặt, cả người tôi đau nhức, nhất là bên má trái.
Mọi người đều tập trung nhìn tôi, miệng họ nhếch lên thành hình nụ cười. Tôi biết mọi người đang cười nhạo tôi, đang xem tôi là một con hề.
_Em không sao chứ ?
_Em…em không sao.
Tôi nhìn Hoàng Phúc bằng ánh mắt biết ơn.
Tuyết Ngân vẫn ngồi uống rượu. Chai rượu lúc nãy, đã được cô nàng giải quyết gọn gẽ. Tôi quả thật rất muốn thét lên phẫn nộ. Tôi đã làm sai chuyện gì mà gần một tháng nay, tôi luôn gặp xui xẻo. Tôi không chỉ mất gần hết tiền, đời con gái phải dùng tiền để người khác mua, bây giờ tôi còn bị mọi người xem như đang diễn xiếc cho họ xem miễm phí.
Hu hu hu ! Tôi khổ quá !
Nhất định cuối tháng này, tôi phải đi xem bói để giải hạn. Tôi hết chịu nổi rồi.
Giật ly rượu trên tay Tuyết Ngân, lần này tôi quyết không để cho cô nàng phản kích, tôi bóp tay cô nàng thật đau, sau đó lôi giật cô nàng đi.
Tuyết Ngân nhăn nhó hét ầm lên.
_Buông tay ! Đau quá ! Bà đang làm gì thế hả ?
Miệng nói, tay cô nàng bấu chặt lấy vạt áo vét màu trắng của Hoàng Phúc.
Miệng của mọi người trong tổ đều há hốc, con mắt họ giống hệt một con nai đi lạc. Họ tưởng tôi và Tuyết Ngân đang diễn kịch cho họ xem.
Tôi cố lôi giật Tuyết Ngân đi theo mình, còn Tuyết Ngân bấu chặt vào vạt áo của Hoàng Phúc. Thế giằng co này, chẳng khác gì một cảnh chị gái đang cố lôi em gái thoát khỏi tay một gã sở khanh.
Lần này, tôi muốn khóc thật. Tôi muốn kêu thấu lên đến tận trời xanh. Thử hỏi ở trên đời này, có người bạn nào tốt như tôi không ?
Tuyết Ngân ôm chặt lấy eo của Hoàng Phúc. Trong khi anh cứng đờ vì bất cờ, cô nàng đã đặt đôi môi mềm của mình vào môi anh.
Mắt và răng của mọi người đều rớt xuống đất, còn tôi hít một ngụm khí lạnh. Điều tôi lo ngại đã đến thật rồi. Mỗi lần Tuyết Ngân say rượu, cô nàng sẽ hôn bất cứ một chàng trai nào có bề ngoài dễ nhìn. Nếu họ là người lạ thì không có điều gì đáng nói, nhưng đây là Hoàng Phúc, anh ấy là sếp của chúng tôi.
Hu hu hu ! Tôi lại gào khóc trong lòng.
Tiếng huýt sáo và xì xầm vang lên, tôi còn nghe được cả tiếng cười khúc khích của mấy cô gái. Tôi đỏ bừng mặt vì xấu hổ thay cho Tuyết Ngân.
Nhìn họ hôn nhau dù chỉ là môi chạm môi, tôi cũng luống cuống không biết phải làm thế nào. Là người trong cuộc Hoàng Phúc không có động tĩnh gì, một người ngoài cuộc như tôi, làm sao dám phá vỡ đi khoảng khắc “tươi đẹp” của họ.
Cuối cùng anh cũng đẩy cô nàng ra. Tôi thở phào nhẹ nhõm.
_Xin….xin lỗi anh. Cô ấy không cố ý, lần nào cô ấy bị say rượu cô ấy cũng hành động một cách kì lạ như thế.
Mấy đồng nghiệp làm cùng tổ với tôi cũng lên tiếng giải thích giống như tôi nói.
_Không sao. Để tôi đưa cô ấy về.
Anh mỉm cười dễ dãi, anh không trách Tuyết Ngân.
Thấy anh không giận, tôi vui mừng.
_Cảm ơn anh. Nhưng mà không cần đâu, để em đưa cô ấy về là được rồi.
_Em không có xe. Nếu em muốn đưa cô ấy về, em lại phải bắt tắc xi. Anh có xe, nên để anh đưa cô ấy về.
Nghe anh nói cũng đúng, tôi không còn dám tranh giành quyền đưa Tuyết Ngân về nữa.
_Nếu thế, em thay mặt cô ấy cảm ơn anh.
Tôi giúp anh dìu Tuyết Ngân ra cửa.
Hoàng Phúc có một chiếc xe ô tô màu xám bạc, tuy không được mới những vẫn còn rất sang trọng. Giúp anh mở cửa xe, tôi đỡ cô nàng ngồi lên ghế xe phía trước.
Sau khi quậy chán, cô nàng này lại lăn ra ngủ như trẻ con. Tôi không biết phải nói cô nàng này là một tiểu thư ngây thơ hư hỏng, hay là một đứa trẻ không hiểu chuyện đây.
Thắt dây an toàn cho Tuyết Ngân xong, tôi đóng cửa xe ô tô.
_Em về luôn bây giờ chứ ?
_Em lúc nữa mới về. Anh và cô ấy cứ đi trước đi.
_Như thế cũng được. Anh tưởng em về bây giờ, tiện đường anh sẽ đưa em về luôn.
Tôi cảm động nhìn anh. Nhà tôi và nhà anh cách nhau rất xa, nói tiện đường chẳng qua chỉ là nói đùa. Chỉ vì anh muốn tôi không phải áy náy nên anh mới nói như thế. Tôi hiểu tấm lòng của anh, nên nói lời cảm ơn anh.
Khi hình bóng chiếc xe màu xám bạc của anh vượt ra khỏi tầm mắt, tôi mới quay trở lại chỗ ngồi trong quán bar của mình.
Bây giờ cũng đã khá muộn nên có ba chú trong tổ đã cáo từ ra về. Dù họ có ham vui, họ cũng còn có gia đình riêng cần quan tâm và lo lắng. Nếu về muộn quá, cô vợ ở nhà lại suy nghĩ lung tung. Không chỉ các ông chồng sợ cảnh ghen tuông, mà ngay cả tôi cũng rùng mình. Chỉ nhìn thấy mấy cảnh ấy ở trên phim, tôi đã không muốn điều đó xảy ra với mình. Chính vì muốn tránh điều này, tôi quyết tâm sống một mình. Mai sau khi tôi già, tôi sẽ vào viện dưỡng lão.
Có sáu người, đã về mất bốn, giờ chỉ còn lại ba người. Hai chàng thanh niên vẫn còn trẻ nên họ đi tìm con mồi cho mình. Khi đã tìm được rồi, họ nhanh chóng tiếp cận đối tượng và chuyển đến ngồi cạnh cô gái đó để nói chuyện và tán tỉnh.
Ngồi trên ghế, tôi quan sát xung quanh. Tôi hơi buồn, cũng có cảm giác cô đơn. Xung quanh tôi ai cũng có