Duck hunt
Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325810

Bình chọn: 8.00/10/581 lượt.

sơ mi màu trắng có kẻ xọc màu xanh lên đến khủy tay. Cúi xuống gỡ đôi guốc màu đen ra khỏi chân, tôi tung nó sang bên kia cánh cổng sắt.

Yên tâm là không còn gì vướng víu, và cũng không ai biết đến hành động điên khùng của mình, tôi bắt đầu leo trèo như một con khỉ.

Lúc này tôi thấy phải cảm ơn tính cánh hay nghịch ngợm của mình ngày xưa. Nếu ngày trước tôi không chịu khó leo cây sung, cây bưởi, cây xoài, cây nhãn để hái quả ăn, có lẽ giờ này tôi đành chịu từ bỏ ý định chạy trốn.

Dáng tôi vốn nhỏ bé, tôi lại thường xuyên đi bộ một đoạn rất dài để đi làm, nên coi như thân thể tôi dẻo dai. Nếu không phải do tôi là cô nhi, tôi không thường xuyên ăn đói mặc rách, chắc tôi cũng không bị đau dạ dày.

Nghĩ đến đây tôi lại tức. Hừ ! Bệnh viện Gia Long hãy chờ đấy, nhất định tôi sẽ kiện các người.

Trèo lên đến đỉnh của cánh cổng, tôi uyển chuyển leo xuống. Leo lên bao giờ cũng khó hơn leo xuống nên tôi nhanh chóng đáp xuống đất an toàn.

Không kịp đi guốc vào chân, tôi co giò bỏ chạy với tốc độ của một con báo con.

Tôi chắc mẩm rằng hành động rất ư là “đẹp mắt” của mình sẽ không có ai biết, nhưng thật không ngờ hắn và ông quản gia đã chứng kiến từ đầu đến cuối.

Nếu tôi biết thêm rằng, nhờ tôi một người không mấy khi cười như hắn đã phải cố nín cười, và ông quản gia phải tím tái mặt vì không dám cười to, tôi đã không dám tự hào về khả năng leo trèo như thế.

Tôi đúng là một kẻ tự mãn và kệch cỡm đáng thương.

Chạy được một đoạn khá xa, yên tâm rằng không có ai đuổi theo mình. Tôi mới cúi xuống thở hổn hển.

Tôi nguyền rủa ông Trời, tôi nguyền chính mình.

Hu hu hu ! Tại sao năm lần bảy lượt, tôi cứ phải dính vào hắn ? Chẳng lẽ hắn thực sự là sao chổi của cuộc đời tôi ?

Tôi cầu mong hắn mau chóng quên buổi tối chết tiệt hôm đó đi, cũng quên luôn hành động láo xược của tôi. Nếu hắn cứ nhớ mãi, tôi làm sao mà sống nổi.

Tôi chỉ là một con tép, con hắn là một con cá voi. Chỉ cần hắn há miệng, số phận nhỏ nhoi của tôi sẽ kết thúc trong bụng hắn.

Ôm lấy đầu, tôi ngửa mặt lên nhìn bầu trời. Ánh nắng gay gắt khiến tôi chói mắt.

Trời ạ !

Tôi than thầm. Tôi đã quên mất sáng nay đúng tám giờ tôi phải đến đúng giờ đến nhận công việc.

Mở điện thoại di động, tôi hốt hoảng khi đã thấy màn hình điện tử chỉ đến con số 7 giờ 45. Tôi chỉ còn 15 phút nữa để chạy từ đây đến công ty.

Tôi ngó nghiêng xung quanh. Đây là chỗ nào, tại sao tôi lại không biết ?

Thôi đúng rồi, đây là con đường đến nhà hắn. Một nơi chuyên dành cho những gia đình thuộc diện danh gia vọng tộc. Một người nghèo rớt mùng tơi như tôi làm sao có đủ tiền để mua đất và xây nhà ở đây.

Bây giờ đang là mùa hè, nên mới hơn 7 giờ sáng đã nóng như thiêu như đốt, người tôi mồ hôi đầm đìa vì chạy việt dã.

Ngửi mùi mồ hôi trên cơ thể mình, tôi nhăn mũi. Tôi oán hận hắn, căm phẫn mấy nhân viên làm cùng tổ với tôi. Tại sao họ không chịu đưa tôi về nhà ? Tại sao họ lại quăng tôi cho hắn ?

Hu hu hu ! Tôi là người ưa sạch sẽ, tôi muốn thay quần áo, muốn tắm rửa, muốn nghỉ ngơi. Nhưng sắp muộn giờ làm rồi, tôi làm gì còn thời gian để quan tâm đến chuyện hưởng thụ của bản thân.

Chán nản, phẫn nộ, tôi bực mình bước đi.

Đôi guốc của tôi nện trên nền si măng tạo nên những âm thanh “cồm cộp”. Âm thanh này nghe thật vui tai.

Trên vỉa hè, mọi người đang vừa đi vừa cười đùa và nói chuyện với nhau. Tôi bắt gặp hình ảnh của người bán hàng rong. Nhìn đến những quầy hàng bán bún riêu, bụng tôi sôi lên sùng sục. Tôi hiện giờ muốn kéo ghế con ngồi xuống trước một quầy hàng rong bán bánh quẩy, sau đó sẽ bảo bác bán hàng gói cho tôi hơn mười cái, tôi sẽ vừa đi vừa ăn. Chỉ nghĩ đến đây, nước bọt trong miệng tôi đã tuôn trào.

Tôi là một kẻ ham ăn. Tôi ăn rất nhiều nhưng vóc dáng của tôi vẫn giống một cô nữ sinh học cấp ba. Có nhiều lúc tôi ghét khuôn mặt của bản thân. Nhìn tôi không có dáng vẻ gì của một nhân viên văn phòng, có lẽ chính vì điều này nên tôi mới bị từ chối không được nhận công việc trong phòng kinh doanh.

Đến giờ tôi vẫn không hiểu vì lí do gì hắn muốn tôi làm trợ lý riêng của hắn. Đi cạnh một con bé có khuôn mặt trẻ con như tôi, hắn không sợ đối tác làm ăn của hắn sẽ chê cười hắn sao ?

Tôi đá văng một hòn sỏi trước mặt. Môi tôi mím chặt, mặt tôi đằng đằng sát khí, nộ khí trong đầu tôi bốc cao.

Hừ ! Hắn bị làm sao thì mặc kệ hắn. Tôi cầu mong cho hắn bị người ta cười chê càng nhiều càng tốt. Có như thế, hắn mới biết khó mà buông tha cho tôi.

Giờ tôi lại thấy nuối tiếc và hối hận, công việc ở phòng nhân sự tuy nhàm chán, nhưng an toàn. Nhân viên trong tổ của tôi rất nhiệt tình và tốt bụng, họ luôn bị tôi bắt nạt và hay ra lệnh cho họ. Tôi phải chuyển công tác, cũng đồng nghĩa với việc, từ nay tôi không còn cơ hội để ăn hiếp họ nữa. Không hiểu khi tôi đi rồi, họ có nhớ đến một con bé tham tiền và hay dùng miệng lưỡi sắc bén để chỉnh họ hay không ?

Nghĩ và nghĩ, tôi nghĩ nhiều đến mức, đầu tôi muốn nổ tung ra. Vò đầu bứt tóc, tôi không muốn nghĩ tiếp nữa.

Đi được một đoạn khá xa, tôi bắt đầu thấm mệt. Mồ hôi làm ướt đẫm bộ quần áo công sở mà tôi đang mặc trên người.