mãi nằm trong tầm mắt tôi.
Đức Hải nhìn tôi, đôi mắt buồn thăm thẳm, chỉ có sau một đêm trông hắn càng trở nên ưu sầu và cô đơn. Hắn đã biến thành một thứ ảo ảnh xa vời khó nắm bắt. Hắn đang đứng rất gần tôi, nhưng tôi mãi mãi vẫn không thể hiểu được hắn, không thể dung nạp được tình cảm của hắn dành cho tôi. Phải chăng tôi quá ích kỉ, quá vô tình nên chỉ quan tâm đến suy nghĩ và cảm giác của chính bản thân mình ?
_Cô dậy ăn sáng đi !
Đức Hải lên tiếng phá vỡ đi sự im lặng giữa hai chúng tôi, giọng hắn thờ ơ lạnh lẽo hệt như nước mưa hòa lẫn với sương đêm.
_Tôi…tôi không đói ! – Tôi thều thào đáp đáp lại lời hắn, thanh âm nhỏ bé văng vẳng đập trong vách núi, bị vực sâu đen ngòm nuốt trọn.
_Cô đã ngủ mất nửa ngày. Ngủ nhiều không tốt cho sức khỏe. – Đức Hải cau mày nhìn tôi, hắn không hài lòng khi trông thấy điệu bộ mệt mỏi và uể oải của tôi.
Tôi gượng gạo nở một nụ cười, mặt đỏ gay vì sốt, đầu càng lúc càng nặng.
_Tôi..tôi rất buồn ngủ….anh…anh đi đi…tôi không muốn dậy vào lúc này.
Nói xong , tôi nặng nề nhắm mắt lại. Tôi không có dũng khí đối diện với hắn, cũng không dám nhìn hắn thêm một lúc nào nữa, tôi thấy có lỗi với hắn.
Không hiểu nỗi đau trong lòng hắn, có nhiều như nỗi đau trong lòng tôi không, nhưng mà tôi vẫn cảm nhận được một phần cảm giác thống khổ khi yêu mà không được người mình yêu đáp lại. Tôi và hắn đều là người đến sau, trong khi tôi trao trọn tình yêu của mình cho Đức Tiến, hắn lại coi tôi là người thế thân cho vợ hắn, Đức Hải yêu tôi nhưng tôi không thể đáp lại tình yêu của hắn. Thôi thì, tôi và hắn coi như có duyên mà không có phận, tôi đành phải sống tàn nhẫn và vô tình với hắn, tôi không muốn làm khổ hắn, cũng như không muốn làm khổ chính bản thân mình.
Nắng đã lên cao, căn phòng tràn ngập ánh nắng của mặt trời.
Đức Hải chú ý đến khuôn mặt đỏ gay của tôi.
_Khánh Băng ! Khánh Băng ! Cô không sao chứ ?
Tôi ú ớ trong miệng, mí mắt nặng trĩu. Tôi rất muốn mở mắt ra nhìn hắn, mỉm cười với hắn và nói rằng mình không sao nhưng tôi không làm được.
_Khánh Băng !
Thấy tình trạng sức khỏe của tôi không được khỏe mạnh giống như bình thường, Đức Hải ngập ngừng chạm tay vào trán tôi.
Người tôi giờ giống như một cái lò lửa.
_Nóng quá ! – Đức Hải hốt hoảng kêu lên. – Cô đã dầm nước mưa vào tối hôm qua bao lâu, mà đến nông nỗi này ?
Tai tôi ong ong, những bánh xe nặng nề đang xay ù ù bên tai tôi. Đầu tôi đang có hàng vạng hàng nghìn những nhát búa đánh mạnh vào.
_Cô nằm yên ở đây, để tôi đi gọi người.
Đi ra đến cửa phòng, Đức Hải quay lại nhìn tôi. Trong một thoáng, suy nghĩ của hắn đã hoàn toàn biến chuyển. Hắn lo lắng cho tôi, nhưng lại không muốn tôi ở đây để dưỡng bệnh.
Bước nhanh đến gần giường, vén chăn sang một bên, hắn bế tôi lên.
Tôi yếu ớt mở mắt ra nhìn hắn, miệng thều thào mấp máy.
_Anh…anh…muốn gì ?
_Đưa cô đến bệnh viện ! – Vừa đi Đức Hải vừa trả lời tôi, đôi mắt thương xót của hắn không rời khỏi khuôn mặt vì sốt mà đỏ gay của tôi.
Tôi gắt gao nắm chặt lấy vạt áo của hắn.
_Không…không cần đâu….Tôi..tôi không muốn đi bệnh viện.
_Cô đừng ương bướng nữa, cô không thấy mình đã sốt đến thần trí mơ hồ rồi sao.
Đức Hải bế tôi đi xuống lầu.
Hai chị giúp việc cùng thằng bé kinh ngạc nhìn hai chúng tôi.
Đang ngồi trên ghế sô pha, thằng bé vội đứng dậy, nó tiến nhanh về phía hai chúng tôi, miệng hỏi.
_Có chuyện gì thế hả chú ? Chị Khánh Băng bị làm sao thế ?
_Cô ấy bị sốt, chú định đưa cô ấy đến bệnh viện.
Hai chị giúp việc nghe Đức Hải nói sơ qua về tình hình bệnh tình của tôi, hai chị cuống lên.
_Sao cô ấy lại bị sốt ? – Chị Lê lẩm bẩm hỏi nhỏ trong miệng.
_Nếu thế, cậu hãy nhanh đưa cô ấy vào bệnh viện đi ! – Chị Phương sốt ruột giục Đức Hải.
Thằng bé chạy theo Đức Hải.
_Chú có thể cho cháu đi cùng chú đến bệnh viện được không ?
Sợ Đức Hải từ chối không cho mình đi, thằng bé nói thêm.
_Cháu sẽ không làm gì đâu, đến bệnh viện cháu sẽ ngoan ngoãn ngồi im một chỗ. Chú cho cháu đi chú nhé, nếu phải ở nhà cháu sẽ không yên tâm.
Đức Hải đang lo lắng cho tôi, nên không còn tâm trí để ý đến chuyện khác.
_Thôi được rồi, nhưng cháu phải hứa nhớ là không được quậy phá và đi lung tung.
_Cháu hứa ! – Thằng bé vui mừng nói ngay.
Hai chị giúp việc mở cổng cho Đức Hải và thằng bé.
Chiếc xe mui trần màu đỏ của Đức Hải đang đậu trước cổng.
Cẩn thận đặt tôi ngồi lên xe, lấy áo khoác đắp lên người tôi, Đức Hải nhấc thằng bé ngồi ở hàng ghế sau.
_Cô ấy sẽ không sao chứ ? – Chị Phương sụt sịt hỏi.
_Cô ấy sẽ không sao đâu.
Đức Hải mặc dù trong lòng lo lắng, nhưng bên ngoài hắn vẫn cố trấn tĩnh và tỏ vẻ như không có chuyện gì quá nghiêm trọng.
Chiếc xe phóng vụt đi, hai chị giúp việc đứng trước cổng nhìn theo.
Tôi nửa tỉnh nửa mơ, đầu dựa ra sau ghế, cả cơ thể đau như ai dần. Nếu tối hôm qua, tôi thay bỏ bộ quần áo ướt ra khỏi người, tôi sẽ không bị sốt cao. Bây giờ, dù tôi có hối hận cũng đã muộn mất rồi.
Thằng bé lay nhẹ vào vai tôi.
_Chị Khánh Băng !
Tôi mệt mỏi không thể mở miệng ra để trả lời thằng bé.
Đức Hải nhắc nhở thằng bé.
_Cháu hãy để cho cô ấy ngủ, cô
