t với tôi, tôi cũng phải hoảng hốt mà tránh xa.
Không hiểu do tâm trạng tôi đang vui, hay là do tôi cảm động trước tấm lòng của mọi người dành cho mình, nên tôi đã cố gắng ăn hết bát cháo do Đức Hải bón, uống số thuốc do hắn đưa, và ngoan ngoãn đi ngủ theo lời yêu cầu của hắn.
Cảm giác được người khác quan tâm chăm sóc thật ấm áp và hạnh phúc, những giọt nước mắt chan chứa đầy tình người đã không ngừng lăn dài trên má tôi.
Dù người đàn ông mà tôi yêu, vẫn chưa thấy xuất hiện, nhưng nhờ có họ, tôi đã phần nào nguôi ngoai đi những mất mát và tổn thương trong lòng.
Từng giây từng phút từng giờ, tôi đều mong ngóng, đều gọi thầm tên của Đức Tiến, đều cầu mong hắn nhanh đến thăm tôi.
Tôi nhớ hắn quá, đau khổ quá ! Tôi biết phải làm sao bây giờ ? Tôi có nên hy vọng vào tình cảm của hắn dành cho tôi không, hay là tôi nên quên hắn đi ?
Đức Hải ngồi im lặng bên cạnh tôi, đôi mắt đen thăm thẳm như trời đêm của hắn nhìn tôi không rời mắt.
Tay hắn siết chặt lấy tay tôi, hắn cảm nhận được suy nghĩ trong đầu tôi, cũng đoán được ước muốn của tôi lúc này là gì ?
Lòng hắn cũng đau đớn và thống khổ không khác gì tôi.
Cảm giác yêu mà không được yêu thật không dễ chịu gì.
Trong giấc ngủ chập chờn, tôi nghe được thở dài não nề và mệt mỏi của hắn, cảm nhận được bàn tay nóng ấm của hắn đang siết lấy tay tôi.
Tôi thì thầm hàng vạn hàng nghìn câu xin lỗi hắn, tôi mong hắn có thể tha thứ cho tôi, cũng mong hắn có thể tìm được một người con gái yêu hắn thật lòng.
Hai ngày trôi qua, tôi ốm yếu nằm ở trên giường bệnh.
Là một cô gái khỏe mạnh, ưa hoạt động và ưa quậy phá, nay chỉ có thể đi loanh quanh ở trong phòng bệnh, ăn uống đều có người hầu, đi đâu hay làm gì cũng phải báo cáo và nhận được sự cho phép của Đức Hải, tôi thấy tù túng, khó chịu.
Ban đêm tôi khóc thầm một mình, giọt nước mắt lăn dài trên má, lòng đau đớn không ngừng gọi thầm tên của Đức Tiến.
Tôi không hiểu, thật sự không hiểu, tại sao tôi đã bị ốm hai ngày rồi, mà hắn không chịu đến thăm tôi, cũng không gọi điện thoại thông báo một tiếng với tôi rằng hắn đang bận làm việc, hay phải đi xa nên không thể đi được.
Chỉ cần hắn nói cho tôi rõ lý do vì sao, tôi sẽ không hận và không thất vọng vì hắn nhiều như thế này.
Tôi đã khóc, khóc rất nhiều. Tôi không thể ngủ được, lúc nào cũng nghĩ về hắn, cũng tự hỏi bản thân mình đã làm gì sai, mà hắn lại không thèm chú ý đến sự sống chết của tôi.
Chẳng lẽ, hắn thật sự không cần tôi nữa, cũng không còn thích tôi nữa ? Nay vợ hắn về rồi, nên hắn muốn quay lại với cô ấy.
Ngồi trên giường bệnh, tôi ngẩn ngơ ngắm quang cảnh ở bên ngoài.
Nhìn những đám mây trắng đang bay lững lờ trên bầu trời, tôi đã ví mình giống như một con chim nhỏ đang bị nhốt trong lồng. Tôi không còn tự do để làm những gì mà tôi thích nữa.
Quá tập trung vào suy nghĩ của bản thân, nên tôi không hay là có một người vừa mới mở cửa bước vào phòng.
Bước chân của người đó rất nhẹ, dáng vẻ cô đơn và ưu phiền.
Thấy tôi ngẩn ngơ ngắm cảnh đến quên cả hiện tại, khuôn mặt người đó trầm xuống, đôi mắt buồn bã nhìn tôi như sợ tôi sẽ tan biến vào khoảng không trước mặt.
Đến gần cửa sổ, người đó dừng lại.
Cảm nhận được hơi thở, và mùi nước hoa trên cơ thể của một người đàn ông đang đứng ở gần mình, tôi lúc này mới giật mình ngước mắt nhìn người đó.
_Chào…chào anh ! – Tôi gượng gạo nở một nụ cười.
Đức Hải chầm chậm quay lại nhìn tôi.
Hắn im lặng không lên tiếng, hắn nhìn sâu vào đôi mắt đỏ hoe vì khóc của tôi.
Một lúc lâu sau đó, hắn mới lên tiếng.
_Cô đã khóc ?
Tôi cụp mắt xuống, nụ cười trên môi tôi vụt tắt.
_Cô nhớ anh trai tôi nhiều đến thế kia à ?
Hắn đau khổ hỏi tôi, thanh âm lạc lõng bơ vơ.
Tôi không thể trả lời hắn, cũng không biết nói gì mới phải.
Nhìn người mà mình yêu ngày ngày xuất hiện trong tầm mắt của mình, nhưng lúc nào cũng nhớ cũng mong ngóng về một người đàn ông khác, có lẽ hắn đã đau đớn và khổ sở nhiều lắm.
Tôi đã sát muối nhiều vào nỗi đau trong lòng hắn rồi, tôi không thể khiến hắn bị tổn thương và đau đớn hơn nữa.
Tôi rất muốn mình biến mất, hay ít ra có thể rời khỏi đây. Nếu tôi có thể làm được thế, mọi chuyện đều có thể được giải quyết.
Đức Tiến có yêu tôi không, tôi vẫn còn chưa biết rõ. Tôi luôn hy vọng vào tỉnh cảm của hắn, để rồi phát hiện ra một sự thật phũ phãng rằng, hắn chỉ coi tôi là người thế thân của vợ hắn.
Còn Đức Hải, tôi có thích, nhưng không phải là yêu.
Phải đối diện với Đức Hải hàng ngày, được hắn quan tâm và chăm sóc tôi rất cảm động, tôi rất muốn có thể trở thành bạn tốt của hắn, nhưng thấy hắn u buồn, tôi không thể chịu đựng được.
Mấy ngày hôm nay, tôi đã suy nghĩ rất nhiều. Có lẽ tôi nên biến mất, tôi nên trở về Việt nam, tôi nên trả lại cuộc sống yên bình cho anh em nhà họ Trương.
Đức Hải ngồi xuống mép giường, tay hắn nâng cằm tôi lên.
_Cô lại muốn làm gì nữa ?
Mắt tôi đỏ hoe, tôi nghẹn ngào muốn khóc. Tôi khổ tâm quá !
Đức Hải thở dài, tay hắn lau đi hai dòng lệ trên má tôi.
_Sao cô hay khóc như thế ? Tôi còn nhớ trước kia cô hay cười lắm kia mà.
_Xin…xin lỗi…!
_Cô không cần phải xin lỗ