p.
_Tiểu dã miêu ! Cô dám căn tôi ? – Hắn nghiến răng nghiến lợi, mắt hắn trừng trừng nhìn tôi như muốn cắn nuốt tôi vào bụng.
_Thì sao ? – Tôi cũng tức giận chẳng kém gì hắn. _Tôi không muốn anh động chạm gì đến người tôi. _Tôi cảnh cáo cho hắn biết, nếu hắn còn dám manh động, tôi sẽ không nể tình mà xuống tay dùng vũ lực với hắn.
_Nếu đã thế, cô đừng trách tôi. – Đôi mắt hắn đen thăm thẳm nhìn tôi, trông hắn chẳng khác gì một con đại bàng đang chuẩn bị vồ mồi.
Tôi hoảng hốt ngồi xê dịch vào một góc của xe ô tô, trong lòng tôi không ngừng gào thét.
Đức Hải là một con ngựa hoang, hắn không có được tính cách trầm tĩnh và biết kìm nén hành động và suy nghĩ của mình, giống như Đức Tiến.
Thêm một lẫn nữa, tôi bị hắn thô bạo lôi giật vào lòng. Lần này, hắn không còn ôn nhu và dịu dàng hôn tôi nữa, mà hắn cuồng nhiệt hôn tôi, hắn không ngừng trêu đùa môi tôi, lưỡi tôi, hắn còn dùng răng cắn vào môi tôi. Mỗi lần tôi cố gắng tránh thoát khỏi chiếc lưỡi của hắn, hắn lại khéo léo biến thành khiêu khích, lưỡi hắn cuốn lấy lưỡi tôi. Hắn cướp mất không khí và hô hấp của tôi, đến lúc tôi không thể thở được, hắn mới chịu buông tôi ra.
Ôm chặt tôi trong lồng ngực, hắn tà ác nói.
_Cô nên nhớ cô giờ là của tôi, cô đừng hòng mà nghĩ đến chuyện chạy thoát, hay là tìm đủ mọi cách để quay về với anh trai tôi.
Tôi xụi lơ dựa đầu vào ngực hắn, tôi bất lực không nói được một câu nào, nước mắt vì không thể khống chế được uất ức và tủi nhục trong lòng, đã tuôn ra như suối. Tôi giờ chỉ còn biết khóc thầm lặng lẽ. Tôi quá yếu đuối nên không thể làm gì được hắn. Đến khách sạn Triệu Khánh nơi tổ chức buổi họp báo. Tôi được Trương Hạo Nhiên và Đức Hải dẫn vào một phòng hóa trang.
Tôi không muốn thay trang phục, cũng không muốn họ biến thành một nàng công chúa Lọ Lem. Tôi giờ đã chán ghét cái thế giới xa hoa và hào nhoáng, cũng ghét luôn kẻ đã đưa tôi đến hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan này.
Mặc kệ lời nói phản đối và không đồng ý của tôi, nhân viên hóa trang của công ty vẫn kiên quyết lôi tôi vào phòng thay đồ.
Tôi bị họ xoay mòng mòng, tôi chẳng khác gì một con rối cho họ bài bố và sắp xếp.
Hơn một tiếng sau, tôi đã được họ thay cho cho một chiếc váy màu hồng nhạt có chít eo, đầu óc của tôi được chỉnh trang lại một chút xíu, mặt tôi được họ quét phấn và bôi son. Tôi đã ho sặc sụa vì từ nhỏ đến lớn, tôi chưa bao giờ đánh phấn, cũng chưa bao giờ dùng mỹ phẩm. Chiếc mũi nhạy cảm của tôi vì không chịu được mùi son phấn và nước hoa, đã hắc xì hơi mấy cái.
Lúc hai chị nhân viên dẫn tôi ra khỏi phòng thay đồ, tôi gặp Đức Hải và Trương Hạo Nhiên.
_Trông cô tuyệt quá ! – Trương Hạo Nhiên kích động kêu lên.
Đức Hải nhìn tôi từ đầu xuống chân. Hắn ngắm nhìn tôi, giống như một nhà thiết kế thời trang đang ngắm nhìn cô người mẫu của mình, xem bộ trang phục mà cô ấy mặc trên người có phù hợp với cô ấy không.
Từ trên ghế sô pha, Đức Hải đứng lên, hắn tiến về phía tôi đang đứng.
_Cô thấy thế nào ? Có hồi hộp lắm không ? – Đức Hải kéo tôi lại gần, hắn cúi xuống nói nhỏ vào tai tôi.
_Không liên quan gì đến anh. – Tôi căm tức trả lời.
Đức Hải cười nhẹ, đôi mắt đen sâu của hắn tham lam ngắm nhìn khuôn mặt tôi.
_Cô rất xinh đẹp !
Tôi run rẩy cả người khi bắt gặp ánh mắt si mê và ngưỡng mộ của hắn.
Trong lòng tôi lại không ngừng gào thét, không ngừng cầu nguyện. Chúa ơi ! Tên điên này lại chuẩn bị dở trò gì, mà tự dưng lại đối xử dịu dàng và ngọt ngào với tôi.
Đức Hải nắm lấy tay tôi, hắn kéo tôi đứng trước một cái gương lớn trong phòng.
_Chúng tôi có thể nói chuyện riêng một lát được không ? – Đức Hải quay lại hỏi mọi người trong phòng.
_Được, hai người cứ nói chuyện đi, nhưng mà phải nhanh lên đấy ! – Trương Hạo Nhiên đứng lên, anh ta dặn dò hai chúng tôi.
_Tôi biết rồi, anh đi đi !
Trương Hạo Nhiên cùng hai cô nhân viên hóa trang lần lượt theo nhau rời khỏi phòng.
Khi cánh cửa phòng khép lại, Đức Hải thu bỏ khuôn mặt tươi cười.
Tôi run lên sợ hãi, khi nhìn thấy khuôn mặt đáng sợ của hắn đang phản chiếu ở trong gương. Tên ác ma này không phải sẽ đánh tôi hay mắng tôi chứ ?
_Cô đang lo sợ ? – Đức Hải nhếch mép nhìn tôi.
_Có…có chuyện gì thì anh nói đi ? – Tôi run giọng giục hắn. Tôi không muốn đứng một mình với hắn ở trong phòng. Ở bên cạnh hắn, tôi không thấy an toàn.
_Cô cũng biết buổi họp báo hôm nay là để công bố mối quan hệ giữa hai chúng ta. – Đức Hải đều giọng.
_Đúng ! – Tôi gật đầu đáp như một cái máy.
_Trong buổi họp báo, cô không cần phải nói gì cả, mọi việc cô cứ để tôi lo.
_Tôi…tôi đã hiểu. – Tôi càng lúc càng run, càng lúc càng thấy cơ thể mình đóng băng, cổ họng tôi khô đắng. Tôi không muốn đến đây, cũng không muốn phải đối mặt với phóng viên và báo chí.
Đức Hải cảm nhận được sự sợ hãi và lo lắng của tôi, hắn ôm lấy tôi từ phía sau, cằm hắn đặt nhẹ lên đỉnh đầu tôi.
_Cô đừng lo lắng, cũng đừng hốt hoảng, tôi sẽ bảo vệ cô. Cô giờ là bạn gái của tôi, nên tôi sẽ không cho phép bất cứ một ai làm hại cô.
Xoay tôi đối diện với mình, Đức Hải hạ giọng.
_Tôi không muốn buông tay ra khỏi cô, cũng không muốn để cho c