Ring ring
Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 328315

Bình chọn: 10.00/10/831 lượt.

nhà, Đức Hải bình thản liếm môi, dùng mu bàn tay phải, hắn chùi mép, đôi mắt đen sâu của hắn vẫn chưa thu bỏ ý cười cợt nhả trong đáy mắt. Đối với hắn, cú đấm của Đức Tiến không là gì cả.

Chậm rãi, từ từ, chống tay phải xuống đất, hắn ngồi dậy.

Đứng đối diện với Đức Tiến, hắn phun ra từng câu từng chữ.

_Cú đấm này coi như tôi trả anh công đã chăm sóc Khánh Băng trong mấy ngày vừa qua. Kể từ hôm nay, cô ấy sẽ do tôi chăm sóc và bảo vệ cô ấy. Hai chúng ta không còn nợ nần gì nhau nữa.

Nói xong, Đức Tiến lôi giật tôi lại gần, một tay hắn vô tư ôm siết lấy eo tôi như thể tôi là người tình hay là vợ của hắn.

Đức Tiến mắt rực lửa nhìn Đức Hải, cơn giận của hắn đã lên đến đỉnh điểm.

_Buông cô ấy ra ! – Hắn hét vang như sấm.

_Tại sao ? – Đức Hải nhàn nhạt hỏi, giọng hắn vẫn ung dung và thờ ơ như trước.

_Đừng nhiều lời, tôi bảo chú buông cô ấy thì hãy buông ra !

Đức Hải cười nhạt, mắt hắn giễu cợt nhìn Đức Tiến.

_Anh nghe cho rõ đây, tôi yêu cô ấy, nên không thể để cô ấy ở bên cạnh anh. Nếu anh muốn đánh nhau với tôi, tôi chấp nhận. Còn nếu không, anh nên tránh sang một bên để hai chúng tôi còn phải đến buổi họp báo vào chiều tối nay.

Nếu có chuyện gì khiến tôi bị sốc, bị khủng hoảng thần kinh và không dám tin, thì chính là chuyện này. Tên…Tên điên khùng này vừa nói gì ? Hắn…hắn yêu tôi ? Tôi…tôi không có nghe nhầm chứ ?

Lời tuyên bố của Đức Hải, chẳng những khiến tôi kinh hoàng, mà ngay cả Đức Tiến cũng trợn tròn mắt nhìn hắn trân trối.

Đôi mắt đen sâu của Đức Tiến đã biến thành một màu đen kịt của bóng đêm, đôi môi lãnh khốc và vô tình của hắn mím chặt. Khuôn mặt vốn bình thản và phẳng lặng của hắn giờ vặn vẹo, và đau đớn giống như có đang đó đang giày xéo và giẵm đạp lên cơ thể và trái tim hắn.

Một lúc lâu sau, Đức Tiến mới có thể trấn tĩnh lại được một phần tinh thần hỗn loạn của mình, hắn khàn giọng hỏi.

_Chú…chú nói rằng, chú yêu cô ấy ?

_Đúng. Anh có gì thắc mắc sao ? – Đức Hải khôi hài đáp, đôi mắt giễu cợt và khinh thường của hắn, vẫn nhìn thẳng vào đôi mắt vì đau đớn mà tối xầm của Đức Tiến.

_Đừng đùa giỡn nữa. Một người như chú thì đâu hiểu thế nào là tình yêu.– Đức Tiến căm phẫn quát.

_Tôi không nói đùa, cũng không đem cô ấy ra để đùa giỡn. Tôi yêu cô ấy là thật. – Đức Hải nhàn nhạt trả lời Đức Tiến, ngữ khí của hắn vẫn ôn hòa và kiên định.

Đức Tiến đối diện với đôi mắt bình thản và vững vàng giống như bàn thạch của Đức Hải, rồi lại chú ý đến vòng tay ôm siết lấy eo của tôi.

_Chú yêu cô ấy ? – Đức Tiến bật cười điên loạn. _Chú nói câu này nghe dễ dàng quá ! – Đang tươi cười, Đức Tiến đột nhiên dừng lại, hắn rít giọng cảnh cáo Đức Hải. _ Kết thúc trò chơi ngớ ngẩn của chú ở đây đi ! Tôi không muốn tranh cãi và đánh nhau với chú !

_Tôi mặc anh có tin hay là không, tôi sẽ dùng hành động và thời gian còn lại trong cuộc đời mình để chứng tỏ tình yêu của tôi dành cho cô ấy.

Nói xong, Đức Hải bỏ mặc Đức Tiến đứng ở cửa, hắn lôi tôi đi.

Tôi ngu ngơ và hồ đồ đi theo Đức Hải. Tôi thấy mình đang rơi vào một vòng xoáy đen ngòm. Thần trí của tôi nửa tỉnh nửa mơ, tôi không thể nhận biết mình đang rơi vào hoàn cảnh nào. Ngay cả hai anh em họ nói chuyện gì, tôi cũng không nghe rõ.

Trong đầu tôi vẫn còn vang vọng câu nói: “Tôi yêu cô ấy” của Đức Hải. Tôi đang mơ hay là đang gặp phải ác mộng đây. Tên ác ma này sao lại yêu tôi, hắn đang nói đùa, hay là hắn thực lòng yêu tôi ?

_Đứng lại !

Đi được mấy bước, Đức Tiến quát chúng tôi.

Đức Hải dừng lại, đôi vai hắn run run, tay hắn bướt bát mồ hôi, hắn đang tức giận, đang phẫn nỗ. Hình như Đức Tiến đã khiến cho cơn giận dữ mà hắn cố kìm nén, cuối cùng đã bốc lên ngùn ngụt.

_Anh muốn gì ? – Không quay lại nhìn, Đức Hải nén giận hỏi.

_Buông cô ấy ra ! – Đức Tiến cao giọng ra lệnh cho Đức Hải, ngữ khí của hắn oai phong và hùng dũng giống như một con sư tử đang đi săn một con mồi.

_Tại sao tôi phải buông cô ấy ra ! – Nụ cười nhàn nhạt và không có mùi vị gì, một lần nữa lại nở trên môi Đức Hải.

_Tôi không cần phải nói cho chú biết lý do vì sao. Tôi bảo chú buông ra thì chú buông đi ! – Đức Tiến cao ngạo và ngông cuồng tiếp tục ra lệnh cho Đức Hải.

Đức Hải quay mặt lại đối diện với Đức Tiến.

_Anh không có quyền gì cả ! – Đức Hải nhìn thẳng vào đôi mắt rực lửa của Đức Tiến, thanh âm không cao cũng không thấp. _ Nếu anh là người yêu của cô ấy, hay là chồng chưa cưới của cô ấy, tôi sẵn sàng buông tay để cho cô ấy đi, nhưng cô ấy chỉ là người trông trẻ cho anh. Anh có tư cách gì mà cấm tôi ? – Đức Hải sắc bén chỉ ra sự cuồng bạo vô lý của Đức Tiến.

Đôi mắt rực lửa của Đức Tiến chuyển từ mặt Đức Hải, xuống bàn tay đang nắm chặt lấy tay tôi.

_Cô ấy không muốn đi với cậu !

_Điều ấy cũng không quan hệ. Thứ gì mà tôi muốn có được, tôi sẽ giữ cho riêng mình. – Đức Hải cười nhạt đáp, hắn ung dung nhìn Đức Tiến. Trông hắn lúc này chẳng khác gì một tên lãng tử bất cần đời, và cũng không quan tâm đến sự sống chết của mình.

Cuộc chiến của hai người còn tiếp tục giằng co nếu như không có sự xuất hiện của Trương Hạo Nhiên.

Vừa mới nhìn thấy khuôn mặt tím bầm và c