ô đi. Bắt đầu từ hôm nay cô là của cô. Tôi không biết cô có tin tôi yêu cô không, nhưng tôi yêu cô là thật, tôi không hề lừa dối cô. Chưa có lúc nào, tôi lại thấy mình tỉnh táo và bình tĩnh như lúc này.
Tôi mở to mắt nhìn hắn. Thêm một lần nữa, hắn lại khiến tôi bàng hoàng không dám tin. Lúc nãy ở trên xe, hắn nói hắn chỉ coi tôi là một trò chơi, giờ đây hắn lại nói hắn yêu tôi. Rút cuộc, đâu mới là thật, đâu mới là giả ?
Đức Hải nâng cằm tôi lên, đôi mắt hắn thâm sâu nhìn tôi.
_Có thể bây giờ em không dám tin lời của anh nói, nhưng không sao cả, anh sẽ dùng hành động và thời gian còn lại để chứng minh tình cảm chân thành mà anh dành cho em.
_Anh…anh nói rằng anh yêu tôi ? – Tôi khó nhọc hỏi hắn, miệng tôi đắng chát.
_Anh yêu em ! – Đức Hải chân thành và dịu dàng trả lời tôi.
Tôi đông cứng cả người, mắt tôi mở to hết cỡ, lồng ngực tôi co thắt, tôi không thở được.
Trái ngược với cảm giác bay bổng và phiêu bồng, tim đập loạn, và mặt đỏ bừng vì hạnh phúc khi được một người con trai tỏ tình, tôi chỉ thấy thêm phiền muộn và đau khổ.
Người mà tôi mong nghe được câu tỏ tình và nói lời yêu tôi là Đức Tiến, nhưng đáng tiếc, hắn quá cao ngạo, nên hắn không dám thừa nhận rằng hắn yêu tôi.
Đức Hải không phải là người tôi yêu, nhưng hắn lại thẳng thắn nói cho tôi biết, hắn đang nghĩ gì về tôi, dành tình cảm gì cho tôi.
Tôi rơi lệ vì cảm động, cũng cảm ơn sự chân thành của hắn. Tuy rằng có đôi lúc, hắn khiến tôi bị thương tổn và đau đớn, nhưng tôi vẫn biết được một phần nào đó suy nghĩ của hắn.
Tay Đức Hải lau đi hai dòng lệ trên má tôi, hắn ôm tôi vào lòng.
_Em đừng khóc nữa, nước mắt em sắp sửa rửa trôi hết lớp phấn đánh trên má rồi kìa ! – Đức Hải trêu tôi.
Tôi vừa ngượng ngùng, vừa xấu hổ, tôi vùi mặt mình vào ngực hắn, hai tay tôi buông thõng.
_Cộc ! Cộc ! – Tiếng gõ cửa vang lên.
Tôi và Đức Hải đều nhìn về hướng cửa.
_Hai người nói chuyện xong chưa ? Đã đến giờ họp báo rồi ! – Trương Hạo Nhiên sốt ruột giục chúng tôi.
_Chúng tôi đã xong rồi ! – Đức Hải lên tiếng đáp lại.
Đức Hải giúp tôi chỉnh trang lại đầu tóc và quần áo mặc trên người cho phẳng phiu.
Thò tay vào trong túi quần, Đức Hải lôi ra một cái hộp.
Tôi ngơ ngác nhìn chiếc hộp trên tay hắn không rời mắt, tôi không hiểu hắn đưa chiếc hộp nhỏ hình vuông có gắn nơ màu xám đen cho tôi làm gì.
_Em mở ra đi ! – Đức Hải mỉm cười.
_Cái..cái gì thế ? – Tôi lắp bắp hỏi.
Đức Hải giúp tôi mở nắp hộp ra.
Tôi kinh ngạc há hốc mồm, khi thấy có một chiếc nhẫn màu bạch kim đang nằm ở giữa hộp. Càng lúc tôi càng thấy mình hồ đồ không hiểu gì.
Đức Hải gỡ lấy chiếc nhẫn. Nhẹ nhàng cầm lấy ngón tay trỏ của tôi, hắn đeo nhẫn cho tôi
Thế…thế này là sao ? Tôi có đang mơ không ? Tại…..tại sao hắn lại mua nhẫn cho tôi ? Tôi nhớ mình chỉ làm bạn gái giả của hắn thôi mà.
Đức Hải hài lòng nở một nụ cười quyến rũ và hạnh phúc, khuôn mặt hắn bừng sáng khi thấy chiếc nhẫn vừa khít với ngón tay tôi.
_May quá ! Anh đã chọn được một chiếc nhẫn vừa với em ! Bây giờ anh có thể yên tâm được rồi.
Tôi ngu ngơ hết nhìn chiếc nhẫn đang đeo trên ngón út, lại nhìn khuôn mặt tươi cười hạnh phúc của Đức Hải, tôi thấy giấc mơ này sống động và có hồn quá. Cảm giác phấn khích và ngọt ngào đang lan tỏa trong từng thớ thịt và mạch máu, cơ thể tôi đang trôi đi.
Trong khi tôi chưa tỉnh lại cơn mơ, Đức Hải đã ôm siết lấy tôi, hôn nhẹ lên môi tôi, hắn lôi tôi đi theo hắn ra khỏi phòng.
Vừa mới bước ra khỏi cửa, phóng viên và báo chí bám lấy chúng tôi. Họ thi nhau chụp ảnh và phỏng vấn.
Trương Hạo Nhiên vừa mỉm cười, vừa giữ thái độ thân thiện để nói chuyện và yêu cầu họ đi vào hội trường của khách sạn, nơi dùng để tổ chức buổi họp báo. Ngồi trên bục cao của hội trường khách sạn Triệu Khánh, trước mặt tôi là mấy chiếc micro có chân đế thấp, phía dưới là hơn một trăm phóng viên và báo chí đang xôn xao và ồn ào muốn nhanh chóng được đặt câu hỏi và muốn nghe, tôi và Đức Hải nói cho rõ họ cho biết mối quan hệ thật sự giữa hai chúng tôi là gì.
Tôi ngồi đông cứng trên ghế, mặt tái mét, môi mím chặt, trán lấm tấm mồ hôi, trái tim tôi đập yếu ớt trong lồng ngực. Tôi đang lo sợ, đang hốt hoảng. Cả đời tôi, cũng chưa từng phải trải qua cảm giác nghẹt thở và khó chịu như thế này.
Tôi đang bị hơn một trăm con người đang dùng ánh mắt tò mò, hiếu kì, ganh ghét và đồ kị chiếu thẳng vào. Mỗi một giây, mỗi một phút trôi qua đi, tôi thấy mình đang bị nhấn chìm sâu xuống lớp bùn lầy không có lối thoát.
Dưới gầm bàn, hai tay tôi siết chặt vào nhau, lòng bàn tay tôi nhớp nháp mồ hôi. Nếu có thể, tôi muốn nhanh chóng chạy ra khỏi đây, hay chui ngay xuống gầm bàn, để tránh đi ánh mắt quan sát và nhìn chằm chằm của họ.
Đột nhiên, tay Đức Hải nắm lấy tay tôi, hắn quay sang mỉm cười trấn an tôi.
Nhờ hắn, tôi đã thấy yên tâm và bớt sợ hãi hơn.
Đức Hải ngồi ở giữa, tôi và Trương Hạo Nhiên ngồi ở hai bên.
_Mọi người có thể đặt câu hỏi được rồi ! – Trương Hạo lên tiếng, thanh âm lịch sự và tự tin.
Hội trường phút chốc yên lặng trở lại, họ không còn ồn áo và náo nhiệt giống như lúc trước nữa.
_Trươ
