Old school Swatch Watches
Giấc Mơ Tình Yêu

Giấc Mơ Tình Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 329175

Bình chọn: 8.5.00/10/917 lượt.

thằng bé vào lòng. Nếu như bình thường không bị sấm sét, mưa gió và mất điện dọa cho sợ chết khiếp, tôi sẽ nghĩ hình ảnh này thật giống với hình ảnh của một gia đình; trong đó tôi là vợ, hắn là chồng và thằng bé là con trai của hai chúng tôi.

Tôi hiểu đó chỉ là ước vọng của tôi thôi, vì tôi chỉ là một người lạ, một người mà hắn nói là muốn thuê tôi trở thành bảo mẫu của con hắn. Tôi không phải là vợ hắn, cũng không phải là mẹ của thằng bé.

Hắn ngồi ở giữa, tôi và thằng bé dựa vào hai bên sườn hắn. Thỉnh thoảng những tiếng sét lại nổi lên, tôi và thằng bé lại ôm chặt lấy hắn. Tôi không biết hắn đang suy nghĩ gì, nhưng tôi tim cảm giác mà hắn có lúc này, cũng giống hệt với cảm giác hạnh phúc và ấm áp của tôi.

Có hắn bảo vệ và chở che, tôi và thằng bé yên tâm thả lỏng cơ thể và dựa vào vai hắn. Mắt tôi nhắm lại, tay tôi nắm chặt lấy vạt áo thun màu xám đen của hắn, dần dần tôi thấy mình đã có thể ngủ lại. Ngồi ở bên kia, thằng bé cũng giống như tôi.

Sáng hôm sau, hơn tám giờ sáng tôi mới dậy. Tôi thấy đầu mình rất đau, mí mắt nặng trĩu, còn cánh tay trái nhức buốt.

Điều khiến tôi có cảm giác khác hẳn những buổi sáng khác, là sáng nay tôi không ngủ một mình ở trên giường. Nằm ở bên cạnh tôi là hắn, kế tiếp là thằng nhóc.

Mặt tôi phút chốc đỏ bừng, mắt tôi ngơ ngác nhìn hắn, rồi lại nhìn thằng bé. Tay tôi bịt chặt miệng, tôi cố gắng ngăn tiếng hét muốn bật ra từ trong cổ họng, tôi cố nhớ lại xem đã có chuyện gì xảy ra vào đêm hôm qua; mà giờ đây tôi, hắn và thằng bé lại ngủ với nhau giống như một gia đình thực sự thế này ?

Sau khi nhớ lại hết tất cả mọi chuyện, trên khóe môi tôi nở một nụ cười giống như ánh nắng muốn xua tan đi đám mây trong sương mù. Tôi muốn cảm ơn hắn. Nếu không có hắn, tôi đã không được đi sang Đài Loan, không biết được rằng cuộc sống ngoài tiền ra, tôi còn biết được nhiều những thứ khác nữa. Tôi cũng biết thêm được rằng ái tính có thể khiến cho người ta say, và khiến cho một cô gái ngu ngơ dại khờ như tôi đã mở mắt ra để nhìn thế gian. Tôi cũng phải cảm ơn hắn vì đã cho tôi cơ hội được gặp mặt và làm quen với thằng bé. Thằng bé rất đáng yêu và dễ thương, dù đôi khi nó hơi hung dữ và có tính cách giống như một ông cụ non.

_Cô đã dậy rồi sao ?

Hắn mỉm cười hỏi tôi.

Tôi ngượng ngùng không dám nhìn hắn, mặt tôi đỏ như gấc chín, còn trái tim tôi đập thật nhanh, nhiệt độ trong cơ thể tôi tăng vọt.

_Nếu cô dậy rồi, cô có thể bỏ đầu cô ra khỏi cánh tay tôi được không ? Tôi đã nhức mỏi lắm rồi.

Giờ tôi mới chú ý đến tình trạng đáng xấu hổ của mình, tôi đang vô tư ôm lấy ngang eo hắn, đầu tôi gối lên tay trái của hắn.

Hu hu hu ! Xấu hổ quá ! Tại sao lần nào tôi cũng hành động một cách hồ đồ như thế này hả Trời ?

Tôi vội nhấc đầu ra khỏi tay hắn, tôi cũng bỏ luôn chân phải ra khỏi chân hắn, tay của tôi không còn dám ôm ngang eo hắn nữa. Chắc tối hôm qua, tôi tưởng hắn là một cái gối ôm của tôi.

Hắn nhăn nhó cố gắng nâng cánh tay trái lên. Chỉ vì để cho tôi dùng làm cái gối nên giờ tay hắn đã bị tê đến không còn cảm giác.

Tôi thấy có lỗi với hắn. Nhờ có hắn, cả đêm hôm qua tôi mới ngủ ngon, và không còn mơ thấy ác mộng nữa. Tôi phải có trách nhiệm với cánh tay đau của hắn.

Tôi cầm lấy tay hắn, mắt tôi lo lắng và bối rối nhìn hắn.

_Xin..xin lỗi. Tôi..tôi không cố ý.

_Tôi biết.

_Anh để tôi xoa bóp cho. Khi còn sống ở tu viện, tôi thường xuyên nặn bóp cho các sơ cho đỡ mỏi nên tay nghề của tôi rất cao.

Hắn chăm chú nhìn tôi, ánh mắt hắn long lanh như pha lê, môi hắn nở một nụ cười quyến rũ.

Tôi vì chỉ tập trung vào công việc xoa bóp cho cánh tay trái của hắn, nên không biết là mắt hắn đã đổi màu, ngay cả nụ cười của hắn cũng không còn gượng gạo như ngày trước nữa, mà giống như thể mỗi lần nghe tôi nói một câu gì đó khiến hắn hài lòng, hay hắn thích, hắn lại cười tươi, cười rực rỡ như ánh mặt trời.

Xoa bóp một lúc lâu, tay hắn mới lấy lại được cảm giác. Quẹt mồ hôi trán, tôi mỉm cười sung sướng.

_Anh thấy thế nào rồi ?

Hắn ngơ ngẩn nhìn tôi. Tình huống của tôi và hắn thật đáng xấu hổ. Tôi và hắn ngủ cùng với nhau trên một chiếc giường, cả hai đang ngơ ngẩn nhìn vào mắt nhau, cùng cười với nhau.

Mặt tôi đã đỏ rực như lửa, trái tim tôi đập “bang bang” trong lồng ngực, còn đầu tôi “oanh” một tiếng, tôi đang bị nhấn chìm vào trong đôi mắt đen sâu tuyệt đẹp, và nụ cười khiến tôi mê say và ngắm nhìn đến mê mẩn của hắn. Thôi rồi ! Tôi càng ngày càng không thể rời mắt khỏi hắn.

Lúc thằng bé dụi mắt ngồi dậy, hai chúng tôi mới bàng hoàng dứt ánh mắt nhìn nhau giống như tia lửa điện.

Giờ tôi chỉ dám len lén nhìn hắn, tôi thấy mặt hắn hơi ửng đỏ. Mặt tôi dại ra, mắt tôi mở to, còn miệng tôi há ra rồi lại ngậm vào.

Hắn…hắn đỏ mặt. Chúa ơi ! Người có đang đùa con không ? Con muốn điên lên đây !

Lần này người lúng túng và luống cuống bỏ đi ra khỏi phòng trước không phải là tôi mà là hắn. Hắn đi thật nhanh, hắn đi vội vã đến nỗi suýt va vào cánh cửa. Trước khi đi ra khỏi phòng, hắn quay lại nhìn tôi một cái, sau đó hắn bịt miệng rồi quay người bước đi.

Tôi ngồi ngây dại trên giường, mặt tôi