rồi một ly khác nữa trong khi người phục vụ chỉ biết đứng nhìn cô chằm chằm.
– Khát à? – Một giọng nói vang lên từ đằng sau.
Mimi quay đầu lại.
Dylan Ward đang nhìn cô, mái tóc đen đã che khuất đôi mắt của anh ta. Một cảm giác giống như khiếp sợ chạy qua người cô.
– Cậu mới là người khát phải không? – Cô nhếch mép.
Dylan nhún vai.
Mimi đi ngang qua Dylan. Cô đang mặc một chiếc áo vét được cắt ngắn, làm bằng da màu đỏ hiệu Dsquared và một chiếc váy xẻ tà bằng vải the hiệu Balenciaga ôm lấy những đường cong quyến rũ của cô. Điều khiến cô bực mình là cậu chàng thậm chí chẳng buồn quan tâm xem đôi chân cô trông đẹp như thế nào trong chiếc váy này. Cô không thể chấp nhận được! Cô quan sát kĩ cổ cậu ta. Cho tới thời điểm này, không có dấu hiệu nào chứng tỏ rằng Bliss đã cố gắng đánh kí hiệu ột mối liên hệ. Mimi khẽ mỉm cười. Một ý nghĩ xuất hiện trong đầu cô. Chà chuyện này sẽ rất thú vị đây.
Nếu như cô cử hành nghi thức Caerimonia Osculor lên Dylan trước khi Bliss làm điều đó, thì Dylan sẽ bị buộc với cô mãi mãi. Cậu ta sẽ quên tất cả về Bliss. Sẽ thật đáng đời cho Bliss vì vẫn tiếp tục gặp Dylan sau khi Mimi đã cấm cô ta làm vậy. Mặc dù cô chẳng cảm thấy có chút hứng thú nào với Dylan, cô chỉ đang buồn chán mà thôi.
Mimi hạ thấp cái quai áo một cách khiêu gợi.
– Giúp mình một chút được không? – Cô nhờ rồi kéo Dylan ra khỏi bữa tiệc.
Nhìn cái bóng Mimi như một cô gái xinh đẹp, yếu ớt, và dù không nghĩ về điều đó thì Dylan vẫn bị hút theo cô ta xa hơn, xa hơn nữa, tiến sâu vào trong bóng tối.
– Nhưng cô ấy đã mời tôi! Tôi biết chủ nhân căn hộ này! – Schuyler tranh cãi. Cô chưa bao giờ nghe thấy từ danh sách khách mời cho bữa tiệc tại gia này. Thực ra thì cô chưa từng được mời tới một bữa tiệc như thế này trước đây. Thang máy dẫn tới tầng thấp nhất của căn hộ, và Schuyler đã bị lộ bởi nhóm các cô gái PR sắc mặt lạnh lùng.
– Có thư mời chứ? – Một người trong số họ yêu cầu, giữ cô lại rồi nhìn chằm chằm vào bộ đồ không thích hợp mà Schuyler đang mặc. Cô mặc một chiếc váy dài thắt ngang lưng với nhiều lớp các chuỗi hạt bằng nhựa, một chiếc quần lửng làm bằng loại vải bông dệt chéo bên ngoài đôi xà cạp màu đen, chân đi đôi bốt kiểu cao bồi mòn vẹt.
– Tôi chỉ mới nghe về bữa tiệc ngày hôm nay – Schuyler rên rỉ.
– Xin lỗi nhưng cô không có tên trong danh sách – Cô gái cầm một cái bìa kẹp hồ sơ nhắc lại, có vẻ rất hí hửng với việc loại bỏ được Schuyler.
Schuyler định quay lại thang máy thì Bliss xuất hiện từ khung cửa.
– Bliss – Schuyler kêu lên – Họ không ình vào.
Bliss bước tới. Cô vừa tắm và thay một chiếc váy ôm sát người, mỏng manh, hiệu Missoni với những sọc vằn ngoằn nghoèo và mang đôi xăng đan cao gót kiểu đấu sĩ. Cô khoác tay Schuyler rồi kéo cô bạn ra khỏi chiến lũy các PR, mặc cho những lời phản đối sau lưng. Cô dẫn Schuyler vào gian phòng chính, đông nghịt các học sinh trường Duchesne đứng uống rượu ở quán bar, nằm ườn trên ghế, nhảy những điệu thô bỉ chỗ cửa sổ.
– Cảm ơn – Schuyler nói.
– Mình xin lỗi về chuyện vừa rồi. Tại Mimi cả đấy. Mình nói với cô ấy là bố mẹ mình vắng nhà và ngỏ ý muốn tổ chức một bữa tiệc nho nhỏ, vậy mà cô ấy đã biến mọi thứ thành thế này, chẳng khác gì bữa tiệc sau Lễ Trao Giải MTV cả.
Schuyler cười. Cô nhìn quanh… có một vài anh chàng và cô nàng đang quằn quại trong cái lồng treo trên trần nhà, cô nhận ra một gương mặt nổi tiếng trong cái đám hỗn độn ấy.
– Đó chẳng phải là…? – Schuyler hỏi khi thấy một diễn viên tuổi teen đang rót bia trước đám đông ồn ào.
– À… – Bliss thở dài – Đi nào, mình sẽ chỉ cho cậu nơi nghỉ ngơi thư giãn. Chỗ đó không giống chỗ này đâu.
– Mình rất thích, nhưng mình phải làm một việc trước đã.
Bliss nhướng mày.
– Ồ? – Mình phải tìm Jack Force.
Cô phải tìm Jack. Cô phải nói với anh những gì đã xảy ra với cô. Họ gần như không nói chuyện với nhau kể từ buổi khiêu vũ hôm ấy, nhưng cô biết anh ta là người duy nhất có thể hiểu. Cô đang cố gắng để nắm bắt được các kí ức… Chúng đang tan biến dần… Cô không nhớ được các chi tiết chính xác về nơi chốn, tại sao hay chuyện đó xảy ra như thế nào… Chỉ trừ có đôi mắt, đôi mắt đỏ chập chờn trong bóng tối với hai con ngươi màu bạc. Đôi mắt đỏ và những chiếc răng sắc nhọn.
Nhưng căn hộ của gia đình Llewellyn giống như đang dãn nở một cách ma quái. Những nơi mà bạn quay lại đều là phòng và phòng, với vô số các hành lang, các đồ quý giá thì được giấu kín. Schuyler tìm ở bể bơi trong nhà, phòng tập thể dục với đầy đủ các trang thiết bị, một spa với các nhân viên luôn túc trực trong tòa nhà với những bàn mát xa và những loại dầu cơ bản, thêm vào đó là một phòng giải trí với rất nhiều các trò chơi nổi tiếng từ rất lâu như vòng quay tài sản, trò chơi dùng đồng xu, đồ chơi mái vòm, tất cả đều đang hoạt động hết công suất. Cô đẩy một đồng xu vào trong rãnh rồi quay vòng.
BẠN LÀ LỮ KHÁCH CỦA TRÁI TIM.
RẤT NHIỀU CUỘC HÀNH TRÌNH ĐANG CHỜ BẠN.
Cô ước Oliver ở đây để nhìn thấy điều này.
– Các cậu có thấy Jack không? Jack Force ấy – Schuyler hỏi bất kì ai mà cô gặp.
Người ta nói với cô rằng nào là cậu ấy mới