Hiên, nhấn nút ——
————
“Ai vậy nè?” Đinh Hạo Hiên vì thái độ không chịu phối hợp của Nhâm Mục Diệu mà tâm phiền ý loạn, không ngờ lúc này còn có điện thoại gọi tới quấy rầy hắn, nhưng khi đôi mắt lười biếng của hắn thoáng nhìn thấy tên người gọi hiện trên màn hình, hắn lập tức nhảy dựng lên, kích động nói: “Là Tâm Du! Cô ấy gọi điện thoại cho tôi nè!!!!”
“Cút ngay!” Nhâm Mục Diệu lập tức phẫn nộ, vung tay đánh rụng bàn tay của thợ trang điểm, “Tránh ra đi!”
Đinh Hạo Hiên đắc chí ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt dư thừa liếc hắn một cái, “Tiểu Du Du gọi cho tôi mà, không phải cậu.”
Nhâm Mục Diệu nhào tới, muốn đoạt lấy điện thoại trong tay hắn ta, “Đưa ngay cho tôi!” . Trong đôi con ngươi lạnh băng toát ra tia lửa nóng.
“Chịu khó ngồi chờ chút để gặp trực tiếp nhân vật chính đi, điện thoại để tôi nghe được rồi!” Đinh Hạo Hiên sợ Kiều Tâm Du cúp điện thoại, tay hắn ấn xuống phím call ——
“A lô! Là Tiểu Du Du sao?” Giọng Đinh Hạo Hiên lập tức trở nên mềm nhũn, khiến cả người Nhâm Mục Diệu nổi đầy da gà.
Đầu dây Điện thoại di động bên kia truyền đến tiếng thở dốc dồn dập, “Đinh Hạo Hiên, Mục Diệu đang ở đâu? Tôi tìm anh ấy khắp nơi, nhưng vẫn không thấy.”
Nhâm Mục Diệu quên mất hình tượng của mình, đứng bên cạnh Đinh Hạo Hiên, kê đầu lại gần, nín thở ngưng thần cẩn thận lắng nghe giọng nói dịu dàng trong vắt truyền tới bên trong điện thoại. Tảng băng lạnh trong đôi con ngươi dần dần hòa tan, hóa thành một dòng nước tĩnh lặng gợn sóng.
“Cậu ta à?” Đinh Hạo Hiên cố ý kéo dài âm giọng, liếc xéo Nhâm Mục Diệu bên cạnh, “Cậu ta đang ở Câu Lạc Bộ Hoàng Đình, say đến mức mơ hồ, giờ đã đi đâu rồi, tôi cũng không biết nữa.”
“Câu Lạc Bộ Hoàng Đình đúng không? Tôi tới ngay!”
Kiều Tâm Du vừa dứt lời, đầu dây bên kia điện thoại cũng lập tức truyền đến tiếng “bíp” kéo dài.
“Cô ấy lập tức đến ngay!” Đinh Hạo Hiên hưng phấn kêu lên, không quên tự khen mình, “Thấy không! Tôi thật lợi hại, chỉ cần một mưu kế nhỏ, Tiểu Du Du đã chạy đến ngay.”
Trong bóng tối, Ám Dạ Tuyệt giống như một người tàng hình, bị người khác xem nhẹ, ánh mắt sắc bén như mắt chim ưng của hắn nhìn chằm chằm vào màn hình máy vi tính, chú ý từng dãy biểu đồ hình gấp khúc của số liệu. Sau khi trải qua phán đoán, hắn quả quyết ban bố từng mệnh lệnh một.
Nếu hai người kia hiện giờ đã bận chuyện ….. đàn bà, vậy để hắn xử lý công việc của bản thân là tốt rồi.
Nhâm Mục Diệu không thể chờ để được gặp Kiều Tâm Du nữa, hắn sải bước chạy về phía cửa, nhưng lại bị Đinh Hạo Hiên ngăn lại.
“Cậu cứ như vậy mà chạy ra ngoài, bảo đảm sẽ bị Tiểu Du Du phát hiện!” Đinh Hạo Hiên túm hắn lại, lôi về phía thợ trang điểm.
Nhâm Mục Diệu hết sức phản đối, hắn phẫn nộ, trừng mắt liếc, nhưng rồi cũng ngoan ngoãn nhắm hai mắt lại, uy hiếp hai người thợ trang điểm, “Không được hóa trang thành dáng vẻ “không giống người”, hiểu chứ!”
“Phải trang điểm sao cho thê thảm một chút, vậy mới khiến Tiểu Du Du càng thêm đau lòng, lập tức nhào đầu vào lòng cậu.” Đinh Hạo Hiên giựt giây thợ trang điểm, để họ xuống tay nặng một chút. Hắn kích động không thôi, màn kịch hay do hắn sáng tác kiêm đạo diễn sắp được diễn rồi, hắn cười trộm, “Ngày xưa có nòng nọc tìm mẹ, còn ngày nay có Nhâm Mục Diệu tìm vợ yêu. Ha ha…… Diệu! Lần bày mưu tính kế sau, tôi bắt đầu thu phí đấy. Tôi đột nhiên phát hiện nghề này cũng rất có tính thương mại, có thể tính toán đến chuyện đầu tư.”
Chương 185: KỊCH HAY TRÌNH DIỄN
Đinh Hạo Hiên cảm thấy Ám Dạ Tuyệt một mình một cõi, lẳng lặng ngồi trong một góc thật quá cô đơn, hắn đi tới, một tay khoác lên bả vai của hắn ta, “Ám Dạ Tuyệt, đợi đến lúc con gái nuôi bé nhỏ của cậu cũng rời nhà trốn đi chơi, nhớ quên chiếu cố một chút đến công việc sinh nhai của tôi nha! Nể giao tình của chúng ta, tôi chỉ tính cậu 80% tổng chi phí thôi.”
Đôi mắt tối đen của Ám Dạ Tuyệt thoáng qua ánh sáng lạnh, cánh tay gấp khúc lại, khuỷu tay cứng rắn không chút lưu tình vọt tới lồng ngực Đinh Hạo Hiên, “Đừng mơ có ngày đó!” Giọng lặnh băng như được phát ra từ trong địa ngục.
Khóe miệng Ám Dạ Tuyệt cong lên, lộ ra một nụ cười quỷ dị. Bé con kia, hắn đã nắm chắc trong tay rồi, tuyệt đối không có khả năng cô ấy không vâng lời.
Đinh Hạo Hiên xoa xoa lồng ngực, biết người đàn ông trước mắt này có khuynh hướng bạo lực, hắn vội vàng lui về sau hai bước, “Bây giờ cậu không cần phải khẳng định chắc nịch như thế, chờ gặp phải tình huống không khác biệt lắm với Nhâm Mục Diệu, cậu cũng sẽ giống như cậu ta bay mất hồn vía thôi.”
“Được rồi, được rồi!” Nhâm Mục Diệu nhìn mình trong gương, cằm mọc ra một lớp râu ria đen, con ngươi hiện đầy tia máu, quầng mắt sâu, hai mắt mệt nhừ, ngốc trệ vô hồn, mái tóc rối bù. So với cái thần thái sáng láng, tự do không gò bó của Nhâm Mục Diệu trước kia, quả thật như hai người khác nhau.
Đinh Hạo Hiên lấy ra một viên thuốc con nhộng màu đỏ từ trong túi, “Cho cậu nè!”
Nhâm Mục Diệu lạnh lùng liếc nhìn hắn ta một cái, “Chi! Tôi không có bệnh, uống nó làm gì!”
“Cái này không phải thuốc!” Đinh Hạo Hiên lấy ra thêm một viên, ném vào trong miệng, khẽ cắn, máu tươ