pacman, rainbows, and roller s
Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Gặp Gỡ Tổng Giám Đốc Tuyệt Tình Tàn Khốc

Tác giả: Tuyết Sắc Đồ Mi

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3212382

Bình chọn: 7.00/10/1238 lượt.

u có được.”

“Không sao! Cháu yên tâm về nghỉ ngơi đi!” Bà chủ đã nhanh nhẹn dọn xong tàn cuộc trên bàn.

“Cháu cám ơn!” Kiều Tâm Du biết với tình trạng bây giờ, cô có ở lại chỗ này thì cũng chỉ gây thêm phiền toái cho họ thôi.

Không ngờ bài báo đó lại có sức ảnh hương với Kiều Tâm Du đến vậy. Không đúng! Không phải bài báo, mà là Nhâm Mục Diệu!

Rõ ràng muốn thoát xa khỏi thế giới của hắn, dần dần tạo thói quen không có hắn trong cuộc sống của mình. Giờ phút này, khi người hắn không có ở đây, nhưng chỉ cần một bài viết nói về hắn thôi, cũng có thể dễ dàng làm nhiễu loạn tâm trí cô, khiến tâm tình tĩnh lặng như mặt hồ của cô lại thêm một lần gợn sóng.

Kiều Tâm Du đột nhiên cảm thấy mình thật thất bại, tại sao mình lại vô dụng như vậy, tại sao vẫn không thể quên hắn?

Ra khỏi quán ăn, Kiều Tâm Du thất thần đi trên đường, hai mắt trống rỗng, hoàn toàn không có mục đích.

Lòng cô thật mâu thuẫn, không biết mình phải làm gì? Lý trí nói cho cô biết, cô nên triệt để quên hắn đi, Nhâm Mục Diệu chắc chắn đã giăng sẵn một cái bẫy, hắn đang chờ cô tự chui đầu vào lưới. Rồi, một giọng nói khác lại vang lên, rằng cô căn bản không có cách nào quên được hắn, đã yêu hắn như vậy, thì tại sao còn muốn cưỡng ép chính mình, sao lại để cho bản thân tự chịu thống khổ?

Không thể nghi ngờ rằng giờ phút này cô sống rất khổ sở, mỗi ngày đều bị nhớ nhung bao vây, khiến cô hít thở không thông.

Cố gắng quên đi, nhưng từ trong vô thức, Nhâm Mục Diệu đã dần dần thấm vào huyết mạch của cô, chảy vào trái tim cô. Bây giờ bảo cô quên đi hắn, điều đó cũng đồng nghĩa với việc rút đi từng giọt máu của cô, dùng dao khoét đi từng miếng thịt của cô, trừ đau thì chỉ có đau.

Chương 184: TỰ CHUI ĐẦU VÀO LƯỚI

Kiều Tâm Du đi ngang qua một sạp báo, vừa đúng nhìn thấy bìa của một quyển quyển tạp chí, tít trên trang đầu đều là tin tức về Nhâm Mục Diệu. Dường như có một bàn tay vô hình, nhéo mạnh vào lòng Kiều Tâm Du, khiến nhịp tim cô trở nên dồn dập hốt hoảng.

Ánh lạnh lóe lên trong đôi con ngươi trong vắt, Kiều Tâm Du hít sâu một hơi, bất chợt quay đầu, vươn tay, chặn lại một chiếc taxi.

————

Kiều Tâm Du chạy nhanh vào Nhâm Thị, trên đường đi, cô nhìn thấy gương mặt của mỗi nhân viên đều được phủ đầy một áng mây đen, xem ra tia tức này không phải là tin đồn vô căn cứ.

“Tôi muốn gặp tổng giám đốc của các cô!” Kiều Tâm Du chạy nhanh vào phòng làm việc của thư kí.

“Tổng giám đốc không có ở đây! Anh ấy uống say, đã được Đinh tiên sinh cùng với Ám tiên sinh đưa ra ngoài rồi.” Thư ký cung kính nói với Kiều Tâm Du.

“Cô nói Nhâm Mục Diệu say rượu?”

Ban ngày mà uống rượu? Có phải đả kích lần này đối với hắn rất lớn?

Kiều Tâm Du cố không nghĩ nhiều, lập tức xoay người, đi đến nhà họ Nhâm.

Mới mấy ngày không về, không hiểu sao cô lại có một loại cảm giác xa lạ với biệt thự này. Cũng đúng! Trước đây cô xem nơi này là nhà mình, mà bây giờ, nơi này đối với cô mà nói, chỉ là một nơi ở của người ngoài thôi.

Lương Tử Ngưng có ở bên trong không? Cô đột nhiên tới đây, liệu có làm phiền họ hay không?

Lòng Kiều Tâm Du chất đầy nghi ngờ, cô trì trệ, không có dũng khí bước lên một bước.

Bồi hồi đứng trước cửa ra vào, lòng cô do dự mãi……

“Cô chủ, cô đã về?” Tay cầm túi rác, Chị Vương kinh ngạc nhìn thân hình gầy gò của Kiều Tâm Du, “cô chủ, sao cô lại đứng trước cửa, cô không vào sao?”

“Tôi……” Kiều Tâm Du cúi đầu, nhất thời khó có thể ngẩng lên, “Lương Tử Ngưng có ở đây không?”

“Lương tiểu thư? Không phải cô ấy ở bệnh viện sao, làm sao lại ở đây?” Chị Vương thở dài, “Cô chủ, cô không biết sau khi cô đi rồi cậu chủ lo lắng nhiều đến cỡ nào đâu, gương mặt của cậu ấy luôn u ám, ngày ngày đều say rượu.”

Kiều Tâm Du lòng buồn bã, ngước nhìn ngôi biệt thự cao quý thanh lịch, hỏi: “Anh ấy ở trong đó sao?”

“Cậu chủ không phải đang làm việc ư?”

Anh ta không ở công ty cũng không có ở nhà, rốt cuộc anh ta đã đi đâu?

Sau đó Kiều Tâm Du lại tới viện điều đưỡng, rồi lại tới nghĩa trang ngoại thành…… Kiều Tâm Du tìm hắn khắp mọi nơi, nhưng vẫn không thấy bóng dáng Nhâm Mục Diệu đâu cả.

Giờ phút này, cô thật muốn nhìn thấy hắn.

Đúng rồi! Lúc nãy, thư ký không phải nói hắn đi cùng Đinh Hạo Hiên với Ám Dạ Tuyệt sao, sao cô không thử hỏi Đinh Hạo Hiên?

Kiều Tâm Du không suy nghĩ nhiều, lập tức lấy điện thoại đã tắt máy mấy ngày liền, vừa bật nguồn lên, từng tin nhắn một liên tục nhảy ra ——

“Tâm Du, anh xin lỗi, là anh không nghĩ đến cảm thụ của em, là anh không đúng, đừng đùa cợt anh nữa, trở về đi!”

“Tâm Du, em đừng tức giận! chuyện Lương Tử Ngưng anh không hề trách em, cũng không hận em! Đứa bé trong bụng cô ấy căn bản không phải là của anh, em mau trở về đi!”

“Đột nhiên thật nhớ – rất nhớ em, làm sao bây giờ? Đã ba giờ sáng rồi, nhưng anh vẫn không ngủ được, mỗi ngày mỗi lúc anh đều nhớ về em, không có em, thế giới của anh chỉ là một màu một xám trắng.”

……

Mới vài ngày ngắn ngủi, Kiều Tâm Du không thể tin được Nhâm Mục Diệu đã nhắn hàng trăm tin cho cô.

Kiều Tâm Du không có thời gian xem từng tin một, cô lập tức mở danh bạ, tìm số điện thoại của Đinh Hạo