Diệu hiện lên một màu đỏ như mãnh thú, nhìn đám côn đồ trên mặt đất như nhìn kẻ thù.
Đám người kia nhận ra được bản lãnh của Nhâm Mục Diệu, lập tức lấy can đảm để … run rẩy đứng lên, bàn chân như được bôi dầu, nhanh chóng chạy mất.
“Quá đẹp!” Đinh Hạo Hiên không nghĩ tới mọi chuyện lại thành ra thế này, mặc dù khúc giữa hoàn toàn thoát khỏi kịch bản, nhưng phần kết lại giống trong tưởng tượng của hắn như đúc.
Ở một bên, mặt Ám Dạ Tuyệt vẫn trầm ngâm lạnh lùng không chút thay đổi, nói nhỏ: “Dựa vào tốc độ của cây côn đó, Nhâm Mục Diệu chắc chắn đã bị thương.”
“Làm sao có thể?” Đinh Hạo Hiên tràn đầy tự tin nói: “Cây côn đó là đạo cụ! Nó chỉ là một cây gậy plastic thôi. Mau qua đây xem, màn đặc sắc nhất – cao triều nhất sắp diễn ra rồi.”
Nhâm Mục Diệu giả bộ như hai chân mình đã nhũn ra, ngã ngồi trên mặt đất, đôi mắt vô hồn nhìn Kiều Tâm Du, máu không ngừng ào ào tuôn ra khỏi miệng.
“Mục Diệu!” Kiều Tâm Du hít vào một hơi lạnh, ngồi xổm người xuống, ôm lấy hắn, “Đau ở đâu?”
“Tâm Du, em…… Sao không nói lời nào mà bỏ đi? Em ở…… ở bên ngoài sống… có … tốt không?” Thuốc nhét bên trong viên nhộng thật sự quá nhiều rồi, vừa mở miệng nói, “máu” lập tức chảy ào ra ngoài, làm hại lời hắn nói cũng không được ăn khớp liền mạch với nhau.
“Thật xin lỗi, thật xin lỗi…… Em không cố ý……” Nội tâm tự trách thật nhiều, đáy lòng Kiều Tâm dâng lên một nỗi niềm chua xót, lệ tràn đầy hốc mắt cô, rồi từ từ chậm rãi chảy xuôi xuống bên khóe mắt. Nguồn truyện: Y
Nhâm Mục Diệu vươn tay, nâng gương mặt thanh lệ tinh xảo của cô lên, ấm áp nơi ngón tay của hắn xóa đi những giọt lệ làm tim hắn nhói đau này, “Không…… Khụ! Không phải lỗi của em, là anh! Do anh không cho em được cảm giác an toàn, do anh còn chưa đủ tốt! Trở về có được không? Vì em, anh có thể thay đổi mọi thứ…..
Chương 187: BỊ LỪA
Đối với việc Kiều Tâm Du “không từ mà biệt”, hắn chẳng những không trách cô, ngược lại còn tự trách bản thân mình không tốt, hắn thật sự đã thay đổi rồi. Hắn trước kia bá đạo tuyệt tình, thế giới của hắn chỉ dung chứa được chính bản thân hắn, chưa bao giờ nghĩ đến phải đứng trên lập trường của người khác, vì người khác mà suy tính. Còn bây giờ, hắn không hề trách cứ gì Kiều Tâm Du, chỉ là đang tìm ra thiếu sót của bản thân mình.
Kiều Tâm Du rưng rưng gật đầu, “Anh đừng nói, đừng nói nữa……”
Cô vươn tay, lau chùi vết máu bật ra nơi khóe miệng Nhâm Mục Diệu, nhưng dù cô cố gắng lau nhiều đến cỡ nào, nó hình như vẫn vĩnh viễn chảy ra, ép cô phải lau đến vô tận. Thứ màu sắc tươi rói ấy làm ánh mắt cô nhói đau.
Bầu không khí u ám ẩm ướt, mưa phùn cợt nhả phớt bay, giọt giọt tí tách, mịn như tơ, buộc thật chặt hai người lại với nhau.
“Làm sao bây giờ? Em nên làm gì bây giờ đây?” Kiều Tâm Du nhìn hắn không ngừng khạc ra máu, bất chợt luống cuống.
“Tâm Du, đừng lo! Anh không sao?” Nhâm Mục Diệu nhếch miệng, nhưng dưới sự phụ trợ của màu máu đỏ thẫm, nó có vẻ như có như không, hư ảo không thôi.
Ánh mắt rời rạc của Nhâm Mục Diệu bỗng dưng sắc bén, liếc về phía Câu Lạc Bộ Hoàng Đình. Đều do tên Đinh Hạo Hiên kia lấy loại thuốc quái gở này cho hắn, trước đó cũng không nói cho hắn biết nên ăn mấy viên. Hắn ta chu đáo đưa cho Nhâm Mục Diệu một nắm, Nhâm Mục Diệu hắn đương nhiên nghĩ là phải nuốt hết toàn bộ, giờ thì tốt rồi, Kiều Tâm Du bị hắn làm cho sợ hãi, mệnh Đinh Hạo Hiên sắp không còn dài đâu.
“Đúng rồi! Gọi cấp cứu!” Tin Kiều Tâm Du run rẩy không thôi, huyết mạch không thể lưu thông được như bình thường, làm não cô không được cung cấp đủ chất, cô thế nhưng lại hỏi: “Mục Diệu, số điện thoại cấp cứu là 114, hay 119 thế?”
Đều không đúng! Nhâm Mục Diệu thật sự sắp hộc máu rồi, bất quá là vì tức giận, chứ không phải …
“Anh không sao!” Nhâm Mục Diệu giùng giằng muốn ngồi dậy, nơi mới vừa bị cây côn đập xuống bỗng đau nhói, khiến thân thể hắn lảo đảo một chút.
Kiều Tâm Du lập tức vịn hắn, “Anh không cần phải đứng lên, ngoan ngoãn nằm xuống đi, chờ xe cứu thương.”
Xe cứu thương mà tới thì chẳng phải mọi chuyện đều bị lật tẩy ngay sao?
“Tâm Du, vết thương nhỏ thôi, không có gì lớn.”
“Vết thương nhỏ? Anh chảy máu nhiều như vậy……”
Mưa bụi tinh mịn không ngừng rơi xuống, mang theo nhè nhẹ ý lạnh không ngừng thấm vào tận trong xương của mỗi người, Kiều Tâm Du cởi áo khoác trên người ra, phủ lên người Nhâm Mục Diệu.
Bàn tay Nhâm Mục Diệu kéo lại tay của cô, ngửa đầu vừa đúng nhìn thẳng vào trong mắt cô, đôi mắt hắn có chút dao động nhẹ, “Vĩnh viễn đừng rời xa anh, có được không?”
“Vâng!” Kiều Tâm Du sững sờ nhìn đôi con ngươi thâm thúy của hắn, cô như bị đầu độc, gật đầu. Truyện Sắc Hiệp –
Nhâm Mục Diệu chậm rãi lại gần, chiếm lấy đôi môi hồng mềm mại, vội vàng thô bạo nhưng không mất đi dịu dàng. Lưỡi ấm áp mà ướt át của hắn tỉ mỉ phác thảo từng múi môi của cô, dường như đang thưởng thức nó một cách cặn kẽ. Kiều Tâm Du không chút kháng cự, mặc cho hắn hôn bừa bãi. Nhâm Mục Diệu hắn càng thêm lớn mật, cạy ra hàm răng của cô, tiến vào tuần tra khắp môi cô, thăm dò, lật khuấy nên sự mềm mại ngọt ngào nơi cô……
————
“Ai da, cảnh hạn chế n