ý rơi trên trán cô ra sau tai, “Chúng ta sẽ tốt thôi.”
“Xử lý? Anh thật muốn ép Lương Tử Ngưng sinh non sao? Sao anh có thể tàn nhẫn như thế, đó là con của anh!” Kiều Tâm Du đẩy Nhâm Mục Diệu ra, lùi người qua phía bên kia giường, giống như bàn tay của hắn là đôi móng vuốt nhuộm đầy máu của dã thú.
Chương 161: THAY MẶT (ĐẠI DIỆN)*
(*): bản convert ghi “Đại Lý”, QT dịch “Thay Mặt, Đại Diện”, thật sự thì ta muốn ghi nó thành “Đẻ Mướn, hoặc Đẻ Thuê” cơ ^^
“Đứa bé đó không thể giữ được! Giữ lại, nó sẽ trở thành cái gai ngăn trở giữa hai ta, anh không thể cho phép cái gai kia tồn tại!”
“Tại sao anh lại muốn phạm sai lầm, tại sao anh lại muốn người khác phải gánh chịu thống khổ! Đứa bé kia vô tội! Nó là một sinh mạng vừa mới được ra đời, sao anh lại nhẫn tâm bóp chết nó!” Kiều Tâm Du siết chặt cái chăn, cô vô lực lắc đầu, không thể tưởng tượng được hắn có thể làm ra loại chuyện tàn nhẫn như vậy.
“Em cho rằng anh muốn mọi chuyện thành ra như vậy sao? Hôm đó, khi em nhắc tới Nhâm Dịch Tuấn, em có biết cảm giác khi nghe chính miệng cô gái mình yêu mến nhắc tới tên kẻ thù là như thế nào không!? Vì thế mà anh đến câu lạc bộ “Hoàng Đình” uống rượu, không ngờ lại gặp phải Lương Tử Ngưng, anh căn bản không hề quan tâm đến sự có mặt của cô ấy, tiếp tục uống rượu, sau đó anh say khướt, kí ức của anh về khoảng thời gian còn lại hoàn toàn trống rỗng, giống như đoạn thời gian đó hoàn toàn không tồn tại…… Ha ha! Vậy mà lại “nhô” ra một đứa con…… Thật hoang đường, đến bây giờ anh vẫn không có cách nào tiếp nhận sự thật này!”
Kiều Tâm Du lần đầu tiên thấy Nhâm Mục Diệu như vậy, hắn không còn dáng vẻ kiêu ngạo cao cao tại thượng nữa, thì ra hắn cũng có lúc thất bại, cũng có lúc luống cuống. Là do cô tự mình hình tượng hóa hắn quá mạnh mẽ, sự thật là hắn không mạnh mẽ đến vậy, hắn luôn luôn ngụy trang cho chính bản thân mình, không ngừng ép buộc mình phải che giấu một bộ mặt khác của bản thân, không bao giờ để người khác phát hiện.
“Nhưng, thực tế vẫn là thực tế, nó đang hiện diện ngay trước mắt chúng ta, chúng ta không thể không tiếp nhận.” Kiều Tâm Du đến gần hắn, “Chúng ta hãy cùng nhau chấp nhận sự thật, được không?”
“Nhưng, em lại muốn “kết thúc”! Không phải em muốn bỏ mặc anh sao, để anh một mình đối mặt với sự thật tàn nhẫn ấy!”
Không đè nén được bi thương, nước mắt cô rơi xuống, cô lắc đầu, “Em thật không biết mình nên làm gì bây giờ, em thật sự không biết…… Em còn có thể tin tưởng anh sao? Tương lai của chúng ta sẽ có kết cục tốt đẹp sao? ……”
Giọt lệ trong suốt của cô thật giống như H2SO4 đậm đặc, nhỏ lên trái tim Nhâm Mục Diệu, đốt cháy trái tim của hắn.
Nhâm Mục Diệu ôm thân thể mềm mại run rẩy không dứt của cô vào lòng, bàn tay hắn lồng vào bàn tay cô, mười ngón tay đan xen nhau thật chặt, thật khớp với nhau, cứ như nó là một thể. Đầu hắn tựa lên bờ vai trắng nõn của cô, thở ra hơi thở nóng rực lướt trên làn da trắng hồng, “Hãy tin anh, anh sẽ xử lý tốt chuyện này, Lương Tử Ngưng sẽ không ảnh hưởng đến cuộc sống của chúng ta đâu.”
Kiều Tâm Du đưa ra hai cánh tay trắng nõn của mình, vòng qua cổ của hắn, “Đừng làm thương tổn đến đứa trẻ có được không? Đứa bé vô tội……” Đôi mắt cô dập dờn những đợt sóng nhỏ, lông mi hạ xuống “Em đã không có năng lực bảo vệ tốt cho con của mình, mất đi đứa con, đó là một loại thống khổ, em đã từng làm mẹ, em biết nỗi đau khi xa cách với một phần máu thịt của cơ thể…… Coi như chúng ta vì đứa trẻ này mà tích đức có được không, đừng làm hại đến đứa nhỏ trong bụng của Lương Tử Ngưng……”
“Ý em là muốn để cho cô ấy sinh đứa trẻ ra?” Chân mày Nhâm Mục Diệu khẽ siết chặt, “Em không lo lắng Lương Tử Ngưng sẽ dùng đứa bé làm cái cớ để trói buộc anh sao?”
“Không có người mẹ nào có thể nhẫn tâm lợi dụng chính con ruột của mình cả……” Kiều Tâm Du nhìn ra được Lương Tử Ngưng rất yêu đứa bé kia, biểu tình ấy tuyệt đối không phải là diễn xuất.
Đôi mắt Nhâm Mục Diệu tản ra một làn mây đen, ánh nhìn đen tối hệt như Hắc Diệu Thạch, “Tâm Du, em có muốn nuôi đứa trẻ đó không?”
“Cái gì?” Kiều Tâm Du đối với vấn đề này có chút mơ hồ, cô suy nghĩ hồi lâu, “Ý anh là……”
“Đúng! Để Lương Tử Ngưng sinh đứa bé này ra sau đó cút ngay!”
“Chuyện này…… Như thế có quá ….. tàn nhẫn với cô ấy hay không.” Kiều Tâm Du có chút lo lắng
Nhâm Mục Diệu cúi đầu, vuốt ve bên tai của cô, cánh môi mỏng di chuyển khắp đầu vai của cô, êm ái dịu dàng như lông vũ, hít sâu một hơi mùi thơm nhàn nhạt thanh nhã của cô vào lồng ngực, thở ra khí nóng quanh quẩn trên da thịt của cô, giọng nói của hắn dần dần có chút khàn khàn, “Anh sẽ khiến cô ta cam tâm tình nguyện sinh con ra xong là lập tức chạy lấy người! Hiện giờ, cô ấy cùng lắm cũng chỉ là một kẻ mang thai hộ, em là người duy nhất trong lòng anh……”
Đầu của hắn chôn trên cổ của cô, những nụ hôn nóng bỏng liên tục rơi xuống, dày dặc như những hạt mưa, từng chút, từng chút một, như là một loại ấn ký, tuyên bố quyền sở hữu của riêng mình hắn.
Kiều Tâm Du vốn đã nghĩ tới việc thu dọn quần áo, rồi lập tức rời đi, nhưng cô bây giờ, thật sự rất mềm yếu, thật sự rất vô dụng,